Từ hôm kia, nhiệt độ ở Tuệ Thành đột ngột giảm mạnh. Thành phố quanh năm như mùa xuân này lúc lạnh lên lại chẳng khác gì quê của Thẩm Mật. Cô tra thử dự báo thời tiết thì thấy cả nước đang lạnh mà Dung Thành thì đặc biệt là kiểu rét ẩm thấu xương.
Sáng hôm sau, Thẩm Mật dậy từ sớm tinh mơ. Đúng 6 giờ 30, cô đã có mặt trước cửa nhà Tạ Dung Trác. Cô dán mắt vào đồng hồ đeo tay, đợi đến 6 giờ 50 mới giơ tay ấn chuông cửa.
Vài phút sau, cửa mở ra, một luồng khí ấm áp theo khe cửa tràn ra. Tạ Dung Trác mặc đồ ở nhà, chiếc áo thun rộng rãi được vóc dáng thẳng tắp của anh nâng đỡ gọn gàng. Mái tóc rối phủ nhẹ bên đuôi mắt, thần sắc còn vương vẻ ngái ngủ sau khi mới tỉnh.
Anh không đeo kính, ánh mắt sắc lẹm nơi đuôi mắt vốn đã lợi hại nay lại càng bén hơn khi không có tròng kính che chắn.
Thẩm Mật hít sâu giữ bình tĩnh, xoa hai tay lạnh cóng vào áo khoác, cười tươi đưa túi đồ ăn sáng: “Đây là bữa sáng tôi mang đến cho ngài.”
Sợ muộn giờ nên cô đã mượn xe đạp điện công cộng chạy đến, gió lạnh quật tới mức mặt cô tê rát, mũi đỏ ửng như quả cà chua.
“Dung Thành đang lạnh lắm, ngài nên mang theo áo giữ nhiệt. Tôi vào giúp ngài lấy.”
Tạ Dung Trác chạm vào ngón tay lạnh buốt của cô, cau mày: “Ai bảo cô đến đây?”
Thẩm Mật theo phản xạ lùi lại nửa bước, cười duyên: “Tôi không quấy rầy ngài ăn sáng đâu, chờ ngoài cửa cũng được, nếu ngài cần…” Cô còn chưa nói hết câu đã bị Tạ Dung Trác kéo tuột vào nhà.
“Rầm!” cửa đóng lại dứt khoát.
Túi đồ ăn sáng bị tống thẳng lên bàn như đồ tội phạm. Thẩm Mật thấy hộp bánh bị lật, định bước tới dựng lại thì bị Tạ Dung Trác giữ cổ tay. Bàn tay trắng lạnh, xương ngón dài kẹp lấy tay cô. Ánh mắt anh rơi đúng vào cổ áo sơ mi của cô như đang cố kìm chế điều gì đó.
Thẩm Mật lập tức nhận ra mình đã phạm một lỗi sơ đẳng. Chiếc sơ mi này của cô bị co lại sau khi giặt, hơi chật nên cô không cài nút trên cùng. Không ngờ Tạ Dung Trác bị ám ảnh cưỡng chế tới mức không chịu nổi luôn cả cổ áo thiếu nút.
Tạ Dung Trác dời mắt, kéo tay cô đi vào phòng thay đồ. Căn phòng nối liền phòng ngủ có sưởi ấm tốt đến mức khiến những tế bào trên mặt Thẩm Mật như sống dậy, ngón tay tê buốt cũng dần có cảm giác lại.
“Áo khoác ở trong tủ.” Anh ném lại một câu rồi cầm sơ mi và quần tây vào phòng ngủ thay đồ.
Thẩm Mật liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ khép kín, cởi giày cao gót để ngay ngắn ở sảnh sau đó mang dép trong nhà vào rồi vào phòng vệ sinh rửa tay.
Tạ Dung Trác không thích người khác lượn lờ trong tầm mắt, dọn dẹp cũng là thuê người theo giờ. Mỗi tuần Thẩm Mật sẽ dẫn bác giúp việc đến dọn dẹp hai ba lần, cô thuộc nhà anh còn hơn thuộc bài.
Rửa tay xong, cô quay lại phòng khách dựng lại hộp bánh, chỉnh túi đồ ăn đúng góc vuông với mép bàn rồi vào phòng thay đồ chuẩn bị đồ công tác cho anh.
Chuyến này chắc sẽ kéo dài một tuần. Sơ mi, quần tây cô đã đánh số thứ tự khi đem đi giặt ủi, đảm bảo không nhầm. Nút tay áo, cà vạt cũng được phối theo gu thường ngày của Tạ Dung Trác, tuyệt đối không sai. Sau đó là vớ và… qυầи ɭóŧ.
“Thẩm Mật, ra ngoài.” Giọng Tạ Dung Trác vang lên căng thẳng.
Bị gọi đột ngột, Thẩm Mật giật mình quay đầu, theo bản năng nói: “Gì ạ?”
Tạ Dung Trác: “Tôi tự chuẩn bị.”
Lúc này Thẩm Mật mới hiểu ra, cô lập tức buông tay, đóng ngăn kéo rồi nhét áo khoác vào vali: “Vâng.”
Nói thật, Thẩm Mật không xem Tạ Dung Trác là "đàn ông" theo nghĩa thông thường. Trong mắt cô, cô chỉ đang tiếp quản công việc của Trương Văn Chử, mà việc chăm lo sinh hoạt cá nhân vốn là một phần trong sổ tay ghi chép kỹ lưỡng của anh ta nên cô theo đó mà làm thôi.
Nhưng Tạ Dung Trác không chịu, rõ ràng rất không muốn cô can thiệp. Thẩm Mật không ngờ chỉ vì mình là phụ nữ mà lại thua trợ lý Trương một ván đau đớn như vậy.
Tạ Dung Trác không cho cô vào mà tự mình chuẩn bị hành lý. Một lúc sau, anh kéo vali ra ngoài. Thẩm Mật định giành lấy thì bị ánh mắt nhắc nhở lạnh như băng của anh dội thẳng vào mặt. Cô lập tức đông cứng tại chỗ, trơ mắt nhìn anh kéo vali ra sảnh, đặt xuống rồi căn chỉnh vuông góc chuẩn không cần chỉnh.
Nếu chuyện gì sếp cũng tự làm được như vậy thì thư ký đời sống như cô còn có tác dụng gì? Lần đầu tiên Thẩm Mật thấy mình có nguy cơ… thất nghiệp.
"Hay là tại mình không mang găng tay? Đúng rồi, người mắc chứng sạch sẽ nặng như anh thì đồ dùng cá nhân sao có thể để người khác cầm tay trần được?" Thẩm Mật âm thầm ghi nhớ.
“Lại đây ngồi.”
Tạ Dung Trác ngồi xuống bàn ăn, tay áo sơ mi xắn lên khuỷu để lộ ra cánh tay săn chắc. Anh rót một cốc nước nóng đặt xuống ghế đối diện.
Thẩm Mật bước tới, hai tay đan lại, cười: "Sếp, tôi ăn sáng rồi ạ.”
Tạ Dung Trác: “Uống nước đi.”
“Vâng.”
Thẩm Mật cầm cốc nước đứng bên cạnh anh nhấp từng ngụm nhỏ, cảm giác ấm áp lan ra khắp người.
Cô làm bốn chiếc bánh tuyết mochi nhân kem, hai vị việt quất và hai vị anh đào, rõ ràng Tạ Dung Trác thích vị anh đào hơn. Sổ tay của trợ lý Trương chưa ghi chi tiết này, Thẩm Mật cẩn thận ghi lại trong lòng.
Bánh do cô làm vỏ mềm trắng như tuyết, ngọt vừa đủ không ngấy, nguyên liệu là việt quất tươi và anh đào nhập khẩu nên đắt xắt ra miếng. Nếu không phải có thể báo hóa đơn công ty thì cô chẳng nỡ xài sang thế đâu, nếm thử cũng chỉ dám ăn một cái.
Tạ Dung Trác đẩy hai viên vị việt quất còn lại về phía cô: “Đừng lãng phí.”
Thẩm Mật nhớ rõ trước đây anh rất thích vị việt quất, hôm nay lại không động vào? Thôi kệ, không ăn thì để cô “xử lý”, may mà đúng gu cô luôn.
Tạ Dung Trác ăn uống cũng như vẻ ngoài, lịch thiệp nho nhã. Còn mấy chiếc bánh trứng chưa đυ.ng đến, Thẩm Mật vui vẻ giúp anh “giải quyết nốt”.
***
“Em mang đủ giấy tờ chưa?” Tạ Dung Trác ngồi tựa vào sofa, mắt không rời laptop, hỏi.
Có vẻ vì đây là lần đầu tiên đưa cô đi công tác nên đại boss còn chưa đủ tin tưởng năng lực chuyên môn của cô, lại phải nhắc ngược cô.
Nhưng giọng điệu này khiến Thẩm Mật bỗng liên tưởng đến thời thơ bé, mỗi lần cuối tuần trở lại trường ba cô đều hỏi: “Đồ đạc mang đủ chưa con?”
“Đủ rồi ạ.”
Thẩm Mật đi đến, nửa ngồi xổm xuống bên chân Tạ Dung Trác, hai tay khép lại ngoan ngoãn: “Căn cước công dân của ngài vẫn chưa đưa cho tôi.”
Tạ Dung Trác gập laptop lại, quay đầu nhìn cô. Ánh mắt nhanh chóng hạ xuống, dừng ngay ở cổ áo của cô.
“Cài lại.”
Thẩm Mật: “…”
Cài không được, cài xong là nghẹt thở chết mất. Nhưng cô không dám nói thẳng, đành cắn răng xoay người cúi đầu vật lộn với cái nút áo sát cổ đó.