Sim điện thoại Thẩm Mật đang dùng là cái dùng từ hồi đại học. Hai năm trước, cô chơi game cần reset mật khẩu mà không mở nổi web nên sư phụ cô phải ra tay xử lý. Khi đó cô từng gửi số điện thoại để nhận mã xác thực, vậy mà sư phụ chưa bao giờ gọi điện càng chưa từng add bạn bè.
Wechat của cô tên thẳng tưng "Thẩm Mật", còn sư phụ thì ID giống trong game, chỉ khác là viết tắt kiểu Tây "dsm".
Vừa kết bạn xong, Thẩm Mật lập tức ngoan ngoãn chào hỏi: [Sư phụ!]
Ra khỏi vai game rồi, cô lại thấy mình "nhảy" không nổi nữa, có gì đó lạ lắm, hơi rụt rè. Cô gọi xong thì ngoan ngoãn chờ người ta phản hồi.
Chỗ ngồi của cô nằm thẳng góc với phòng làm việc của Tạ Dung Trác, hễ ngẩng đầu lên là thấy đại boss đang ngồi sau bàn làm việc, phải nói là vị trí này nguy hiểm không kém ngồi trên bãi mìn.
Dù là giờ nghỉ trưa nhưng lỡ bị bắt gặp đang "chat nhảm" thì ảnh hưởng không nhỏ. Thẩm Mật bèn quay đi giả vờ lục tài liệu, tay thì lật còn mắt thì lia liên tục về cái điện thoại như chờ thánh chỉ.
Điện thoại run lên, Thẩm Mật chộp lấy mở tin nhắn.
dsm: [Dạo này bận]
Thẩm Mật lập tức ngồi thẳng lưng, nét mặt nghiêm túc như đang reply công việc.
Cô gửi một sticker thỏ dễ thương để giữ nguyên phong cách đáng yêu trong game, tránh sư phụ thấy lạc vibe.
Thẩm Mật: [Bận mấy cũng phải nhớ giữ sức khỏe đó nha~]
dsm: [Ừ]
Sư phụ vẫn y chang trong game, chữ ít như kim cương, cao quý lạnh lùng tới mức không thèm dùng chấm câu. Nhưng chính sự quen thuộc ấy khiến Thẩm Mật thấy thân thuộc, mode "muốn xả stress" lập tức kích hoạt.
Thẩm Mật: [Em đổi việc rồi, không còn ở công ty cũ nữa. Mau hỏi em cảm thấy sao đi!]
dsm: [Cảm thấy sao]
Thẩm Mật: [Mọi thứ đều tốt, chỉ có điều rảnh quá! Rảnh đến mức đầu óc bắt đầu ngu ngu luôn á _(:з" ∠)_]
dsm: [Rảnh không tốt à?]
Thẩm Mật: [Cảm giác thôi, em nghi là sếp đang nhắm vào con.]
dsm: [?]
Thẩm Mật liếc về phía văn phòng đại boss thì thấy anh đang cắm mặt đọc tài liệu, cô liền nhanh tay nhắn tiếp: [Em là một trong hai thư ký mà ngài ấy đi công tác chỉ dẫn theo người còn lại, em thì chưa từng được theo!]
Thẩm Mật: [Trên danh nghĩa thì em là thư ký đời sống, phải chăm sóc sinh hoạt hằng ngày. Nhưng ngài ấy chẳng để em làm gì cả, ngoài mấy cái lịch trình đơn giản. Làm em như đang ăn lương “quan hệ” không công vậy á!]
dsm: […]
Bình thường tinh thần luôn căng như dây đàn nên khi ở trước mặt người đã quen biết suốt bốn năm, Thẩm Mật không còn cái cảm giác phòng bị tự nhiên nữa. Cơn muốn giãi bày vừa trào lên là không kìm lại được: [Đồng nghiệp trong công ty bắt đầu bàn tán rồi, bọn họ tưởng em có chống lưng nên không dám nói gì trước mặt, cư xử với em thì khách khí như thiên thần ấy nhưng sau lưng thì ai biết được đang bàn ra tán vào thế nào!]
dsm: […]
Ở trước mặt sư phụ, Thẩm Mật không cần giữ hình tượng. Cô bắt đầu than khổ: [Sư phụ, sư phụ không biết đâu, đồ đệ bảo bối của người hôm nay yếu đuối đáng thương không ai giúp đỡ!]
dsm: [Hửm?]
Thẩm Mật: [Em dành nửa tháng khổ sở nghiên cứu sở thích của sếp, ghi lại như làm luận văn! Một ngày cũng không dám lười!]
Thẩm Mật: [Kết quả sáng nay có người đồn đại em có “gì đó” với sếp cũ. Em sợ hiểu lầm lan xa nên dõng dạc tuyên bố mình có bạn trai rồi!]
Thẩm Mật: [Kết quả…]
Thẩm Mật cố tình làm bước đệm trước, dừng hai giây mới tiếp:
Thẩm Mật: [Bị boss nghe thấy rồi á!!!!]
Thẩm Mật: [Coi như nửa tháng dày công khổ luyện vứt ra biển hết rồi, sư phụ ơi!!!!!!!]
Dường như phải gõ đủ đống dấu chấm than đó mới bày tỏ hết nỗi bi kịch trong lòng cô.
Có đồng nghiệp vừa đi ngang qua nên Thẩm Mật lập tức cúi đầu nhìn đống tài liệu, mặt mũi nghiêm túc như đang viết báo cáo chính trị.
Sư phụ không nhắn lại liền, mấy giây yên lặng đó, Thẩm Mật nghi ngờ sư phụ đang ngồi cười cô.
dsm: [Có bạn trai khi nào vậy?]
Ủa? Sư phụ nay hỏi chuyện cũng lạ ghê. Thẩm Mật đang chuẩn bị trả lời thì điện thoại hiện cuộc gọi đến từ “Trương Chỉ Thanh”. Cô ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng rồi đứng dậy sửa lại áo sơ mi, bưng ly nước đi thẳng ra phòng pha trà.
“Alo, Thanh Thanh?”
“Thẩm Mật! Cậu tới Bắc Kinh mà không nói gì với tớ là sao hả?” Trương Chỉ Thanh tức giận nói: “Trong mắt cậu còn coi tớ là bạn không! Không có việc làm cũng không nhờ tớ giới thiệu cho, tớ có thể giúp cậu vào công ty của chú tớ mà!”
Thẩm Mật đưa điện thoại ra xa hai giây né khỏi tiếng hét chói tai đầy tức giận của đại tiểu thư: “Cậu về nước rồi hả?”
“Không về thì còn ở đâu? Nếu không nhờ đám Lưu Văn Văn nói thì tớ còn chẳng biết cậu đã ở Bắc Kinh!”
Trương Chỉ Thanh là kiểu tiểu thư lái Maserati đi học, bạn bè đầy như quân Nguyên. Có lần cô ấy tặng bạn cùng phòng cái túi hàng hiệu mấy chục triệu, còn cái ba lô 100 tệ của Thẩm Mật thì xài hơn 3 năm vẫn chưa hỏng. Lúc mới vào ký túc, cô từng thấy mặc cảm vì khác đẳng cấp nên muốn tránh càng xa Trương Chỉ Thanh càng tốt, nhưng về sau phát hiện đại tiểu thư này không hề kiêu kỳ, họ mới dần thành bạn.
Chỉ là từ khi Trương Chỉ Thanh bỏ học năm hai sang Mỹ thì họ ít liên lạc hẳn. Bây giờ mở miệng nhờ người ta xin việc, Thẩm Mật thật sự không tiện.
“Tớ không biết cậu về rồi mà.”
“Cũng tại tớ mấy năm trước mải yêu đương nên không liên lạc với cậu." Trương Chỉ Thanh hỏi: “Giờ cậu ở Tuệ Thành đúng không? Để tớ giới thiệu vào công ty chú tớ, phúc lợi cực xịn, còn phát nhà phát…”
“Thanh Thanh tớ không nói chuyện được nữa." Thẩm Mật che điện thoại lại: "Sếp tớ tới rồi, cúp nhé!”
Ánh sáng nơi cửa phòng trà tối lại, Tạ Dung Trác bước vào, tay cầm cốc nước. Dáng người cao ráo, khí chất mạnh đến mức áp lực tức thì bao trùm cả căn phòng nhỏ.
Thẩm Mật đoàn chắc là anh khát nước mà đúng lúc cô không có ở đó nên đành tự đi lấy. Giúp sếp rót thêm nước là việc của cô, Thẩm Mật chột dạ, mang tâm lý muốn bù đắp nên vội giơ tay ra: “Sếp, để tôi làm cho.”
Tạ Dung Trác nhìn cô rồi đưa cốc.
Thẩm Mật biết rõ khẩu vị của sếp, anh không uống cà phê hòa tan, không đồ uống đóng chai, ghét nước ấm vô vị. Phải là nước có đá hoặc ở nhiệt độ chính xác 55~57 độ. Thẩm Mật rót ít nước ấm rồi thêm nước nóng vào, đây là tỉ lệ cô thử nghiệm bằng nhiệt kế đến chục lần mới thành công công thức "nước 56 độ" chuẩn không cần chỉnh.
Tạ Dung Trác uống thử một ngụm, mặt không biến sắc tức là đạt yêu cầu: “Bánh sáng nay đâu?”
Cơm trưa đã ăn xong rồi vậy mà anh lại đột nhiên hỏi chuyện bữa sáng, phản xạ vòng này… Nếu đổi lại là người khác thì Thẩm Mật nhất định sẽ nghi ngờ đối phương đang cố tình kiếm chuyện để nói với cô.
Nhưng cô cũng không đến mức tự luyến mà cho rằng vị đại boss quyết đoán lạnh lùng này sẽ có hứng thú với mình.
“Tôi sợ ngài ăn ngán nên không mua nữa. Tôi biết làm vị việt quất với anh đào, nếu ngài không chê thì sáng mai tôi mang sang cho ngài nhé?”
Tạ Dung Trác không từ chối, thế nghĩa là ngầm đồng ý rồi.
Có nhân viên bước vào lấy nước, thấy đại boss bất ngờ xuất hiện trong phòng pha trà thì sợ đến suýt trượt chân bèn quay ngoắt bỏ chạy, chạy quá nhanh khiến gió cũng lùa qua hành lang.
Thẩm Mật: "…"
Tuy cô cũng e dè khí thế lạnh lùng của Tạ Dung Trác, nhưng vừa thấy anh đã co giò bỏ chạy thì cũng hơi quá rồi.
Trong khoảnh khắc cô ngẩn người thì Tạ Dung Trác đã quay người rời đi. Thẩm Mật nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, thở ra một hơi. Quả nhiên, gần vua như gần cọp.
Trước khi tan ca, Trương Văn Chử hấp tấp chạy đến thông báo cho Thẩm Mật: "Thẩm Mật, sáng mai cô theo sếp đi công tác ở Dung Thành. Tám giờ xuất phát, đừng đến muộn."
Công tác? Cuối cùng Tạ Dung Trác cũng chịu để cô ra ngoài làm việc rồi sao?
Thẩm Mật tinh thần phấn chấn: "Rõ ạ."