Thẩm Mật xem bảng tham khảo lịch trình trong một tháng qua của sếp mà Trương Văn Chử đưa cho cô, cô giơ tay xem đồng hồ, thời gian sáng nay Tạ Dung Trác đến là 7:45, anh sống ở khu Thượng Bách Nguyệt Phủ ven sông, đến công ty mất khoảng 15 phút đi xe, vậy thì chắc hẳn anh dậy vào khoảng 6:30 đến 6:50. Lúc đến rõ ràng còn mang theo khí sắc của người mới ngủ dậy, chắc là chưa có khẩu vị, vẫn chưa ăn sáng.
Thẩm Mật hỏi Trương Văn Chử sếp bình thường thích ăn sáng gì, Trương Văn Chử nói sếp không ăn, mỗi sáng chín giờ mua cho anh một ly cà phê là được, rồi đưa cho cô một quyển sổ nhỏ không được truyền ra ngoài: “Sở thích và điều kiêng kỵ của sếp đều nằm trong này, truyền thụ cho cô.”
Thẩm Mật như nhặt được báu vật: “Cảm ơn nhiều!” Cô cất quyển sổ nhỏ đi, đọc kỹ một lượt rồi ghi nhớ vài điểm quan trọng trong đầu.
- Tạ Dung Trác bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế, đồ đạc nhất định phải để đúng vị trí, gọn gàng ngay ngắn.
- Bị sạch sẽ thái quá rất nặng.
- Cực kỳ phản cảm với tất cả những thứ nặng mùi.
Đằng sau dòng này còn có lời chú thích của Trương Văn Chử: Thư ký trước mỗi ngày đều xịt nước hoa rất nồng, sếp chưa từng giãn mày nổi một lần. Đúng là căn bệnh kinh điển của các sếp tổng mà.
Chín giờ sáng, Thẩm Mật đúng giờ đặt ly cà phê đã mua cùng một chiếc bánh tuyết mochi nhân kem lên bàn làm việc của Tạ Dung Trác. Thật ra cô có hơi nghi ngờ, thậm chí còn nghĩ có khi trợ lý Trương nhớ nhầm nên đã xem lại sổ mấy lần để xác nhận chi tiết.
Lần đầu tiên Thẩm Mật ăn bánh tuyết mochi nhân kem là năm 19 tuổi ở nhà bạn cùng phòng đại học, lúc đó đói quá nên cô một hơi ăn liền năm cái. Không ngờ sếp cũng thích món ngọt kiểu con gái như vậy.
Tạ Dung Trác chăm chú lật tài liệu, không ngẩng đầu mà đưa tay lấy cà phê. Thấy tay anh lệch khoảng nửa tấc, Thẩm Mật lập tức đẩy ly cà phê sát đến đầu ngón tay anh. Cầm được ly cà phê rồi, Tạ Dung Trác ngẩng mắt, dường như bị năng lực quan sát tinh tế của cô thu hút nên nhìn cô thêm hai lần.
Thẩm Mật chắp tay trước người, mỉm cười.
Ánh mắt của Tạ Dung Trác chuyển sang hai chiếc bánh tuyết mochi nhân kem bên cạnh.
Thẩm Mật đưa lên một chiếc khăn nóng để lau tay: “Trước khi uống cà phê ăn chút gì đó sẽ tốt cho dạ dày. Nếu ngài Tạ không thích thì tôi sẽ lấy đi ngay.”
Tạ Dung Trác nhận lấy khăn, lau tay xong thì cầm một chiếc bánh tuyết mochi nhân kem lên, cụp mắt rồi cắn một miếng.
Anh ăn rất lịch thiệp, trông chẳng giống đang ăn gì mà giống như đang thông qua món ăn để tưởng nhớ một người nào đó hay thưởng thức một đoạn ký ức nào đó, hoàn toàn đối lập với kiểu ăn chép chép miệng của Vương Bạc.
Thẩm Mật thả lỏng hai bàn tay đang siết chặt, chờ anh giao việc. Vương Bạc thích xem bản scan vì bảo nhìn email hoa cả mắt còn Tạ Dung Trác thì chẳng có mấy yêu cầu linh tinh đó, chỉ cần chuyển tiếp email cho anh là được.
Gặp được một ông sếp có tố chất, cho dù từng có "đυ.ng chạm" thì công việc cũng vẫn khá nhẹ nhàng. Chỉ có điều hơi phiền một chút là ở đây, cô lại giống một trợ lý đời sống hơn là thư ký công việc.
Tạ Dung Trác có sáu trợ lý và hai thư ký, một người phụ trách văn bản và sắp xếp công việc, lịch trình quan trọng, còn lại mấy việc như pha trà rót nước thì chỉ có Thẩm Mật lo.
Ba ngày sau, Thẩm Mật xác nhận rõ tính chất công việc của mình. Không sao cả, thái giám chuyên bưng trà rót nước cũng có thể leo lên làm Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều dã!
Cô bắt đầu nghiên cứu cách giặt khô và ủi đồ đúng chuẩn dành cho vest cao cấp, gom góp thông tin các nhà hàng có tiếng trong khu vực, đích thân đi khảo sát tình hình vệ sinh các tiệm ăn sáng quanh khu chung cư nơi đại boss ở. Một tuần sau, Thẩm Mật đã ghi kín cả một cuốn sổ dày về sở thích của Tạ Dung Trác, tỉ mỉ đến mức biết cả thương hiệu giấy vệ sinh anh hay dùng.
Tạ Dung Trác không hút thuốc, mùi trên người sạch sẽ mát lành đến độ ngay cả hương thơm nhẹ nhàng cũng trở thành dư thừa. Khác hẳn với phòng làm việc của Vương Bạc ngày nào cũng như khói lửa bốc lên, gọi điện thoại thì hét ầm hay mở cửa cũng phải đá mạnh một phát, đại boss thì điềm đạm, chỉ cần đẩy cửa bước vào thôi cũng đẹp đến mức khiến người ta thấy vui mắt.
Có điều đàn ông càng lịch thiệp thì đôi khi lại càng biếи ŧɦái, Thẩm Mật không dám lơ là chút nào.
Làm việc cùng Tạ Dung Trác lại bất ngờ là rất nhẹ nhàng, Thẩm Mật đã liên tiếp một tuần không phải tăng ca, ngày nào cũng đúng năm giờ là tan làm về căn nhà nhỏ của mình, thậm chí còn có thời gian tự nấu cơm ăn.
Nửa tháng sau, khí sắc của Thẩm Mật rõ ràng đã tốt lên trông thấy, làn da vốn hơi tái nay đã mềm mịn và hồng hào, ánh mắt cũng trở nên sáng hơn.
Đại boss ngoài lạnh lùng một chút, thỉnh thoảng dùng ánh mắt như dao "xẹt" cô hai cái thì cũng không có hành động nào nhắm vào cô hay cố tình gây khó dễ.
Thẩm Mật nghĩ bụng: "Chẳng lẽ đây chính là sự yên tĩnh trước cơn bão, phải vỗ béo con heo rồi mới làm thịt?"
Cô véo má mình một cái, tối nay giảm nửa bát cơm. Cô đi ra ban công, ngước nhìn bức tường tòa nhà đối diện rồi hít một hơi không khí không ô nhiễm.
Mấy nhánh hành cô trồng ngoài ban công xanh mướt mắt, dâu tây cũng phát triển rất tốt, đã có hai quả bắt đầu chuyển đỏ. Cải xoăn và ớt cũng đã nảy mầm thành cây con, không bao lâu nữa là có thể ăn món thịt xào ớt tự trồng rồi. Thành phố bận rộn này giờ cũng đã mang theo hương vị sinh hoạt như quê nhà, trái ngược hẳn với những ngày tháng trước đây cô lang thang khắp nơi tìm việc mà toàn bị từ chối, cảm giác được an cư lạc nghiệp như thế này khiến người ta thấy thật yên tâm.
Nếu bây giờ bắt cô rời đi, cô thật sự là không nỡ. Thẩm Mật càng thêm kiên định với niềm tin phải "công lược" được Tạ Dung Trác!
Buổi sáng, khi đi mua cà phê, Thẩm Mật tiện tay mua thêm hai chiếc bánh tuyết mochi nhân kem. Hôm nay Tạ Dung Trác không đυ.ng tới mà chỉ cầm cà phê đi họp.
Thẩm Mật nhìn hai chiếc bánh bị bỏ lại trên bàn làm việc, đoán rằng chắc anh đã ăn ngán hương vị này rồi. Tan làm, Thẩm Mật đi mua ít nguyên liệu, bắt đầu tập làm vị mới vì cô thật sự rất rảnh.
Giờ làm việc của cô là từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, ngoại trừ tuần đầu tiên thì khoảng thời gian sau đó Tạ Dung Trác chỉ đến công ty vào buổi sáng, có lúc còn liên tục mấy ngày công tác xa nên chín phần thời gian đều là trợ lý Trương và mấy người kia vắt chân lên cổ mà chạy theo. Cô chỉ cần in ấn, sắp xếp tài liệu hoặc thỉnh thoảng làm một bản báo cáo. Lượng công việc chỉ bằng một phần mười so với khi làm chỗ Vương Bạc trước đây.
Thẩm Mật là thư ký duy nhất "trụ lại" ở văn phòng tổng giám đốc, cô thuộc quyền quản lý của Tạ Dung Trác, mà Tạ Dung Trác không tới nên cả văn phòng tổng giám đốc này chính là thiên hạ của Thẩm Mật. Nhận mức lương bảy nghìn, hưởng đầy đủ bảo hiểm năm loại, lại còn được bao ăn bao ở… Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?
“Thẩm Mật, cô biết người mấy phòng khác đồn gì không?” Ninh Hân Lôi, người luôn trung thành tuyệt đối với Thẩm Mật, hễ nghe được chuyện gì là đều mang đi buôn với cô: “Cả công ty đều bảo cô là… bà chủ, đến đây để giám sát ông chủ làm việc đấy!”
Thẩm Mật nghe mà như sét đánh ngang tai: “Tôi trông giống vậy lắm sao?”
Ninh Hân Lôi tỏ vẻ khách sáo: “Tôi thấy… cũng giống phết đấy.”
Từ ngày đầu Thẩm Mật đến nhận việc, cả công ty đã biết cô với sếp không phải mối quan hệ “trà đá thường dân”. Cái ghế “thư ký đời sống” của tổng giám đốc vốn bỏ trống mãi, vậy mà đùng một cái lại dành riêng cho cô, thế thì còn gì để nói nữa?
Lúc đó, Thẩm Mật chợt nhận ra mình đã bị người ta âm thầm "dí đòn" rồi.
Đường đường là thư ký riêng của tổng giám đốc, vậy mà suốt ngày bị bỏ lại công ty một mình cho tự sinh tự diệt. Bị "tước quyền phục vụ" kiểu này không phải chính là cú chơi khăm ngầm to nhất đời còn gì? Giờ lại còn gán cho cô cái danh “bà chủ”.
Rõ ràng Tạ Dung Trác đang muốn đả kích chí tiến thủ của cô, để cô đắm chìm trong sung sướиɠ giả tạo, quên luôn mục tiêu sự nghiệp rồi cuối cùng bị nuông chiều đến thối rữa, biến thành… phế nhân?
Nếu đúng là như thế thật, thì người đàn ông này đúng là… bụng dạ thâm sâu!
“Không phải đâu.” Thẩm Mật biết chắc Ninh Hân Lôi sẽ tới nói mấy lời này với mình, cũng đoán được thể nào cô ấy cũng chạy đi rỉ tai người khác nên dứt khoát mượn miệng cô ấy để đính chính luôn: “Tôi với sếp chẳng quen biết gì cả, điều tôi về đây là vì trụ sở thiếu người. Sếp kén chọn như vậy, sao có thể để mắt tới tôi được? Nếu thật sự có liên hệ gì thì cũng chỉ là với giám đốc Vương thôi.” Sư phụ chắc chắn quen biết với Vương Bạc.
Sáng hôm sau, Thẩm Mật chính thức có thêm một "thân phận" mới.
- Bạn gái của Vương Bạc.
- Để trị được cái tính nóng như lửa của Vương Bạc, tổng giám đốc đành phải điều bạn gái anh ta về văn phòng tổng giám đốc giữ lại bên mình.
“Thẩm Mật, xem ra cô sống ở đây cũng thong thả quá nhỉ.” Vương Bạc mỗi đầu tháng đều đến trụ sở họp, vừa khéo nghe được lời đồn nên cười sặc: “Cô thành bạn gái tôi từ bao giờ vậy. Đừng đùa chứ, bây giờ cô là người trong lòng của sếp Tạ, lời này mà để anh ta nghe được thì tôi chịu không nổi cơn thịnh nộ đâu.” Ý trong lời thì không nói rõ, nhưng nụ cười thì đầy ẩn ý.
Thẩm Mật mỉm cười: “Giám đốc Vương có gì cứ nói thẳng?”
“Có mấy chuyện tốt nhất là đừng nói toạc ra.” Vương Bạc hạ giọng, ánh mắt sắc lẹm lướt một vòng trên mặt Thẩm Mật rồi lắc đầu: “Đáng tiếc thật. Tôi còn tưởng anh ta sẽ cất nhắc cô, không ngờ… Thôi, mỗi người có một chí hướng riêng.”
Hai người trò chuyện, rơi vào mắt người khác lại hóa thành liếc mắt đưa tình.
Ninh Hân Lôi ghé sát qua buôn chuyện: “Thẩm Mật, cô đang hẹn hò với giám đốc Vương à?”
“Không, hiểu lầm thôi.” Thẩm Mật không muốn lại bị lôi vào rắc rối nên cố ý nâng giọng lên: “Tôi có bạn trai rồi.”
Vừa quay đầu, cô liền thấy Tạ Dung Trác đang đi ngang qua từ chỗ thang máy. Thẩm Mật đỏ bừng mặt, cố tỏ ra bình tĩnh đứng lên chào hỏi: “Chào sếp ạ.”
Tạ Dung Trác liếc nhìn cô một cái, lạnh nhạt “Ừ” một tiếng nhưng bước chân thì không hề dừng lại.
Đám người đi sau anh trông như được huấn luyện chuyên nghiệp vậy, mặt mày không chút biến sắc khiến Thẩm Mật không tài nào đoán nổi họ có nghe thấy không. Mãi đến khi Trương Văn Chử quay đầu lại liếc cô một cái kiểu “tự lo lấy thân”, cô mới có câu trả lời.
Thẩm Mật lập tức quay đầu, hai tay ôm mặt. Chỉ một câu chuyện đời tư trong giờ làm cũng đủ xóa sạch công lao cô cẩn thận nghiêm túc bao nhiêu ngày qua!
Đến giờ nghỉ trưa, Thẩm Mật nhận được một lời mời kết bạn trên Wechat, ghi chú: [Đa Thần Bí.]
Sư phụ vậy mà lại thêm cô làm bạn…