Cô lễ tân nghe thấy tên Thẩm Mật thì mắt sáng lên, còn chưa kịp mở miệng thì một người đàn ông trung niên bên cạnh đã vui mừng nói: "Ối giời ơi, cuối cùng Thẩm Mật cũng tới rồi! Bên này, ký thủ tục điều chuyển cái là xong." Nhìn ông ta có vẻ còn sốt ruột hơn cả cô.
"Cảm ơn anh." Thẩm Mật liếc nhìn bảng tên của ông ta, hơi bất ngờ khi giám đốc nhân sự lại đích thân xử lý việc cho mình: "Làm phiền giám đốc Cao rồi."
"Ôi dào, cứ gọi tôi là Lão Cao là được, cô là thư ký đặc biệt do ngài Tạ đích thân chỉ định, sau này mong được cô chiếu cố nhiều hơn!"
Dáng vẻ Lão Cao như thể đã chuẩn bị sẵn sàng để ôm đùi, rõ ràng đánh giá cô quá cao rồi. Thẩm Mật cười hơi gượng: "Vâng, mong được chiếu cố nhiều hơn."
Làm xong thủ tục, lão Cao nhiệt tình nói: "Cô mới từ Bắc Kinh đến chắc chưa tìm được chỗ ở nhỉ? Nhân viên văn phòng tổng giám đốc được hưởng chế độ nhà ở công ty. Tuy nhà hơi nhỏ nhưng nếu cô không ngại, tôi có thể sắp xếp cho cô một căn."
Đi theo Tạ Dung Trác còn được bao ăn bao ở? Thẩm Mật lập tức gật đầu: "Vậy phiền anh giúp tôi thu xếp."
"Được rồi!" Lão Cao còn chu đáo hỏi thêm: "Hay là cô nghỉ ngơi vài hôm, làm quen môi trường rồi hãy đi làm?"
Thẩm Mật lắc đầu: "Không cần đâu, mai là có thể đi làm rồi." Nghỉ là bị trừ lương.
Lão Cao liền khen: "Có thể chịu được khó chịu được khổ, đúng là người mà ngài Tạ coi trọng."
Thẩm Mật chỉ cười lịch sự nghĩ thầm: "Đúng thế, là người mà ngài Tạ coi trọng nên chuẩn bị hành cho chết."
***
Lão Cao cử một cô gái dẫn Thẩm Mật đi chọn nhà. Cô gái tên Ninh Hân Lôi, là người địa phương. Thẩm Mật tưởng cô ấy là thư ký của Tạ Dung Trác, ai ngờ cô nàng cười cười: "Ngài Tạ chỉ có một thư ký nữ là cô đấy, vì…" Ninh Hân Lôi cười một cái rồi không nói tiếp nữa.
"Thẩm Mật, cô thích ở tầng cao hay thấp?" Cô ấy vội chuyển đề tài.
Thẩm Mật đáp: "Chắc tầng cao đi."
Không cần nói cô cũng đoán được Tạ Dung Trác không phải loại dễ sống chung, trước đây chắc mấy cô thư ký đều bị hành đến bỏ chạy hết rồi.
Ninh Hân Lôi nói: "Vậy để tôi dẫn cô đi xem mấy căn còn trống ở tầng cao nhé, tầng 15 và 17 được chứ?"
"Được, cảm ơn cô."
Cuối cùng Thẩm Mật chọn căn 1502. Cao quá thì lạnh, cao tầm trung là vừa đủ.
Dãy nhà này là khu phúc lợi cho nhân viên do Ngân hàng Duệ Hưng xây riêng, gần siêu thị và ga tàu điện ngầm. Căn hộ cô chọn nhỏ gọn, diện tích không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi, ánh sáng ban công cũng tốt, dù tầm nhìn ra là bức tường của tòa nhà bên cạnh… Nhưng so với cái phòng nhỏ không có cửa sổ ở Bắc Kinh thì đây đúng là thiên đường dành riêng cho cô.
Thẩm Mật đã ký hợp đồng ba năm với công ty, nếu không nghỉ việc thì ba năm tới cô sẽ ở đây. Cô đi mua một ít đồ sinh hoạt rồi dành cả buổi chiều để sắp xếp lại ổ nhỏ của mình.
Cô dán giấy dán tường sạch sẽ, thay khăn trải bàn mới, chăn ga gối đệm mua loại giảm giá nhưng khá thoải mái. Máy nước nóng và vòi sen trong phòng tắm dùng tốt, máy giặt và bếp nấu vẫn còn nguyên. Thẩm Mật thử một chút, tuyệt vời, dùng được hết.
Cô lau sạch từng góc ban công, đặt mấy chậu cây mới mua lên đó, sau đó kỳ cọ lại bếp và phòng tắm. Vài tiếng sau, căn phòng đã sáng sủa hẳn lên.
Thẩm Mật mở máy tính, ghi chép lại toàn bộ chi tiêu trong ngày, tiện tay sửa luôn cái router hỏng bị vứt một bên rồi kết nối được wifi. Có giường có mạng, cuộc đời lại bừng sáng.
Cô mở vali, treo quần áo vào chiếc tủ vải vừa lắp buổi chiều rồi cầm khăn tắm đi tắm. Gột sạch cả một ngày mệt mỏi, Thẩm Mật nằm xuống giường trong căn phòng nhỏ bé bỗng có cảm giác ấm cúng đến lạ. Rời quê đã lâu, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác có "nhà” ở một nơi xa lạ.
Thẩm Mật khóa cửa, tắt đèn trần rồi bật đèn ngủ đầu giường, cô sợ bóng tối khi ngủ.
Một đêm ngon giấc.
Sáng hôm sau, chuông còn chưa kịp reo mà Thẩm Mật đã tỉnh.
Cô mở mắt nhìn quanh, mất vài giây mới nhớ ra mình đã chuyển nhà rồi. Nhà sạch sẽ nên cô đi chân trần ra ban công, nhìn bức tường trước mặt cùng ánh nắng len lỏi qua kẽ hở rồi khẽ mỉm cười, vươn vai thật dài.
Nụ cười đầy năng lượng ấy kéo dài cho đến khi gặp Tạ Dung Trác.
"Chào buổi sáng, ngài Tạ." Thẩm Mật thu lại nụ cười, thay bằng dáng vẻ chuyên nghiệp.
Tạ Dung Trác vừa lúc đi ngang qua chỗ ngồi của cô, nghiêng đầu hỏi: "Ở có quen không?"
Một câu hỏi xã giao rất bình thường, nhưng Thẩm Mật lại nghe ra cái gì đó âm trầm, cứ như thể cô từng đắc tội với anh mà không hay. Cô nghĩ thầm: "Chẳng qua chỉ lỡ đạp trúng chân một cái thôi, anh có cần thù dai vậy không?"
Thẩm Mật vẫn giữ nụ cười: "Rất quen ạ, cảm ơn ngài đã quan tâm."
Tạ Dung Trác khẽ gật đầu, khuôn mặt tuấn tú chẳng có chút biểu cảm nào. Có thể vì chiều cao chênh lệch nên mỗi lần anh nhìn người ta đều mang theo sự kiêu ngạo tự nhiên. Mắt anh không rời đi mà cứ thế chăm chăm nhìn cô.
Đúng vậy, là nhìn chằm chằm theo kiểu đánh giá.
Thẩm Mật khá tự tin vào khuôn mặt của mình, đủ nhạy để nhận ra đàn ông nhìn mình vì bị thu hút bởi ngoại hình hay vì lý do khác. Cái nhìn của Tạ Dung Trác rất khó đoán nhưng tuyệt đối không phải vì cô xinh đẹp.
Nam sinh đại học thì ngại ngùng, đàn ông nơi công sở thì biết che giấu, cùng lắm là ánh mắt có chút tán thưởng. Chưa ai từng nhìn cô bằng ánh mắt trần trụi đến thế, khiến nụ cười bên môi cô cứng lại.
Cô cố giữ bình tĩnh, hơi ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt anh qua lớp kính phản quang. Mắt Tạ Dung Trác như thủy tinh đen trong veo, băng giá đông lại trong hồ nước lạnh, đẹp nhưng lạnh đến rợn người.
Thẩm Mật không cười nổi nữa. Sau vài giây nhìn nhau, anh rời mắt đi, cũng không bắt bẻ gì mà nhận cuộc gọi rồi bước vào văn phòng.
Thẩm Mật âm thầm thở phào, không hổ danh là ông chủ ngân hàng, giàu, khí thế, ánh mắt sắc như dao, suýt chút nữa cô đã lộ sơ hở.
***
Sau khi giới thiệu sơ sơ với mấy đồng nghiệp, Ninh Hân Lôi dẫn Thẩm Mặc đi làm quen với công ty một vòng, rồi trợ lý đặc biệt cũng tới giao lại công việc cho cô.
“Thẩm Mật, cuối cùng cũng đợi được cô rồi.” Trợ lý Trương Văn Chử là cánh tay phải đắc lực của đại boss Tạ Dung Trác. Trước khi cô đến, mấy việc lặt vặt như lịch trình của sếp toàn do anh ta một mình ôm trọn.
Mà vị trí thư ký này thì đã bỏ trống hơn hai tháng, sếp lại chẳng có ý định tuyển người. Kết quả là Trương Văn Chử suýt nữa thì thành người ba đầu sáu tay.
Thẩm Mật nhìn thẻ nhân viên của anh ta, cười nhã nhặn: “Trợ lý Trương, tôi mới tới nên còn nhiều thứ không hiểu, sau này phiền anh chỉ bảo nhiều hơn.”
“Đừng khách sáo, sau này đều là đồng nghiệp mà.” Trương Văn Chử nói xong liền vội vã đi luôn, y như đang chạy KPI.
Điện thoại nội bộ vang lên, Thẩm Mặc nhấc máy: “Xin chào, văn phòng tổng giám đốc xin nghe.”
“Vào văn phòng tôi.”
Giọng người đàn ông vang lên lẫn trong sóng điện thoại, trầm thấp như tiếng bass, nghe là biết trai đẹp xịn, lại còn có chút quen quen.
Thẩm Mật chưa kịp nhận ra là ai: "Xin hỏi ngài là…" nói một nửa là hiểu.
“Tạ Dung Trác.” Ông chủ Tạ tự khai luôn.
Thẩm Mật nhắm mắt tặc lưỡi. Cô để điện thoại xuống, hít sâu, chỉnh lại tinh thần rồi bước vào văn phòng tổng giám đốc. Cô đứng trước bàn làm việc nở nụ cười công sở chuẩn chỉnh: “Giọng của ngài Tạ trầm cực kỳ, qua điện thoại nghe rất thu hút.”
Thật tình mà nói, cô chỉ đang giải thích tại sao ban nãy không nhận ra giọng anh chứ không phải đang nịnh đâu nhé!
Dường như Tạ Dung Trác rất không vừa lòng đối với cô, giọng nhàn nhạt: “Vương Bạc dạy em mấy thứ này à?”
Chà, đúng là tới đây để “lịch kiếp” thật rồi, đại boss làm gì dễ nói chuyện thế. Thẩm Mật vẫn giữ nụ cười nhẹ: “Giám đốc Vương dạy tôi rất tận tâm tận lực, tiếc là tôi chỉ học được chút da lông.”
Nói đến Vương Bạc, Thẩm Mật lại nhớ đến trước đây từng khen anh ta nào là phong độ, dịu dàng, lại cao ráo đẹp trai trước mặt sư phụ, giờ nghĩ lại đúng là tự tát vào mặt mình.
“Anh ta tận tâm tận lực dạy em cái gì?” Tạ Dung Trác hỏi tiếp.
Thẩm Mật: "Làm người." Nói xong còn tỉnh bơ bổ sung thêm một câu: "Làm việc."
Tạ Dung Trác ngẩng đầu, ánh mắt qua kính như cắt lạnh: “Thật sao?”
Thẩm Mật cảm thấy ánh mắt Tạ Dung Trác nhìn mình có gì đó là lạ, nhưng lại chẳng biết lạ ở đâu. Lẽ nào… đây chính là ánh mắt của kẻ âm hiểm độc ác đang định “tiễn” mình một dao? Cơ mà cũng khá hợp vibe đấy.
Cô lặng lẽ rùng mình, trong lòng tự động viên: "Dù Tạ Dung Trác có là trái tim sắt đá thì cô cũng phải gõ ra lỗ, rồi khiến nó mềm nhũn!"
May mà Tạ Dung Trác không làm khó cô thêm, chỉ hỏi vài câu nhàn nhạt như đang kiểm tra năng lực.