Chương 2.2

Thật ra Thẩm Mật có hơi lo lắng, sợ Tạ Dung Trác cho rằng cô làm việc cẩu thả không hiệu quả. Vương Bạc tuyển thư ký thì không cần báo cáo về tổng công ty, nhưng chuyện thăng chức thì cần! Để lại ấn tượng xấu với đại boss thì ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến con đường thăng tiến sau này của cô. Dù Tạ Dung Trác còn trẻ nhưng không có nghĩa là anh dễ nói chuyện, chuyện nhỏ có thể bỏ qua nhưng tiền lương hàng năm thì không phải chuyện nhỏ.

Đúng là số cô khổ thật, sao lúc đó cô không liếc sang bên cạnh một cái chứ!

Kết thúc một ngày làm việc bận rộn, Thẩm Mật tắm rửa xong rồi đăng nhập game, định điểm danh xong thì thoát, vừa hay sư phụ cũng online.

Nhìn thấy dáng vẻ yêu kiều mỹ miều của sư phụ, nét mặt nghiêm túc của Thẩm Mật lập tức chuyển sang tươi cười: [Sư phụ~ buổi tối vui vẻ!]

Đa Thần Bí: [Ở chỗ đó làm việc thấy thế nào?]

Hiếm khi sư phụ rảnh rỗi tám chuyện với cô, Thẩm Mật lập tức chia sẻ vài sự kiện trọng đại trong tháng này, rồi kể với sư phụ: [Em gặp đại boss của công ty rồi!]

Đa Thần Bí: [Trước đây chưa từng gặp à?]

Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Lần này là đại boss của cả tập đoàn ấy!]

Ở ngoài đời, Thẩm Mật nhìn qua thì đoan trang thanh lịch, có thể là vì nhân vật trong game của cô là một bé loli nên ngữ khí gõ chữ trái ngược hoàn toàn với ngoài đời. Hơn nữa, mỗi lần trò chuyện với sư phụ, ham muốn buôn dưa lê của cô luôn đạt đỉnh, cứ nói mãi không hết chuyện.

Đợi cô gõ liền một lúc hơn chục dòng ngắn ngắn, sư phụ đáp lại: [Em có vẻ rất hứng thú với anh ta.]

Đa Thần Bí: [Miêu tả thử xem.]

Thẩm Mật hồi tưởng lại chàng công tử cao quý, đôi mắt hoa đào khiến lòng cô bấn loạn cả ngày hôm nay.

Cô gõ trả lời: [Nhìn phát biết ngay là loại trai tồi.]

Cô vốn định kể tiếp với sư phụ chuyện ánh mắt "trai tồi" kia đã câu hồn cô thế nào khiến cô cả buổi chiều như mất hồn, thì hệ thống bỗng nhảy ra thông báo:

[Bạn bè “Đa Thần Bí” đã thoát.]

[Bang hội “Đa Thần Bí” đã thoát.]

[Sư phụ thân truyền của bạn “Đa Thần Bí” đã thoát.]

Rớt mạng à?

Thẩm Mật hiếm khi hào phóng đốt điểm thẻ để đợi sư phụ online lại. Mười phút sau, biểu tượng của sư phụ vẫn đen ngòm.

Mất điện rồi?

Sư phụ thường xuyên treo máy, nhưng hễ thoát cái là có thể mười ngày nửa tháng không thấy bóng dáng đâu, mấy năm nay Thẩm Mật đã quen với sự xuất quỷ nhập thần của sư phụ. Cô tắt game, nằm lên giường dùng điện thoại làm việc tiếp.

Lúc đó đã gần mười giờ tối, Vương Bạc đúng là rất biết hành hạ người khác, hỏi cô xin biên bản cuộc họp ban ngày, lại còn bảo cô in mail của khách hàng rồi scan gửi lại.

Xử lý xong mấy việc được giao đột xuất cũng đã hơn một giờ sáng, Vương Bạc nhận được file scan thì thản nhiên buông một câu: "Thôi tôi cứ xem mail luôn đi."

Thẩm Mật: "…"

Làm thư ký gần hai tháng, Thẩm Mật cảm thấy giờ mình có thể nhẫn nhịn mọi thứ trên đời rồi.

***

Sáng hôm sau, Thẩm Mật bất ngờ nhận được thông báo điều động lên văn phòng tổng công ty, chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra, nhóm chat nhân viên xôn xao cả buổi trưa.

Vương Bạc nổi tiếng là người nóng tính, làm thư ký cho anh ta hai tháng bằng hai năm kinh nghiệm. Tổng công ty đang thiếu người, Thẩm Mật giỏi thế này bị đại boss điều đi cũng là chuyện bình thường thôi. Có điều, Vương cay nghiệt có chịu nổi không?

Hôm nay ai cũng đặc biệt thích uống nước, liên tục “đi ngang” qua văn phòng của Vương Bạc. Tiểu Chu may mắn nghe được giọng của Vương Bạc mang đầy phẫn uất mà không dám nổi giận: "Người tôi cực khổ đào tạo, nói điều là điều? Tôi cũng vất vả chứ, ngày đêm bắt cô ta tăng ca là để rèn luyện mà… Sao lại nói tôi dùng một người như mười được? … Tôi không thấy lương tâm cắn rứt… Anh nói là tạm thời để tôi dẫn dắt một thời gian, sao lại thành người của anh rồi?"

"… Chẳng qua tôi tưởng cô ta yếu đuối không đáng tin, ai ngờ lại xài tốt như vậy. Tôi chỉ cần kiểu người có thể chịu khổ, chịu áp lực mà còn toàn năng thế này, anh đưa cho tôi thêm một người như vậy đi, nếu không tôi nghỉ luôn… Gì? Anh…"

Không ngờ Vương cay nghiệt cũng có lúc tiếc không nỡ buông người, tiền đồ của Thẩm Mật đúng là không thể xem thường.

Tiểu Chu quay về chỗ làm thấy Thẩm Mật đang nhìn chằm chằm vào màn hình, trông có vẻ rất chăm chú nghiêm túc.

Thật ra Thẩm Mật đang thất thần, giấy trắng mực đen, chữ ký của đại boss. Thẩm Mật nhìn ba chữ mạnh mẽ như móc bạc trên lệnh điều động: “Tạ Dung Trác”, bỗng rơi vào trầm tư.

Không phải cô nhỏ mọn nghĩ nhiều mà là chuyện này quá trùng hợp, hôm qua vừa đá phải anh, hôm nay liền bị điều sang đó.

Nhưng cú đá đó đúng là không nhẹ chút nào. Giày cao gót đá một phát bay lên, dù là chân voi cũng phải bầm tím chứ chẳng chơi.

Công tử thế gia đất Kinh, có "kiểu cách" chút cũng là bình thường. Cô đá đau anh, bị anh đè đầu cưỡi cổ trả đũa cũng không phải không có khả năng…

Trên văn bản ghi rõ yêu cầu cô muộn nhất là ngày 20 trong tháng phải tới báo danh, nếu không xem như tự bỏ.

Hôm nay là ngày 18, ông chủ gấp gáp điều cô qua như vậy, Thẩm Mật nghi ngờ thể chất xui xẻo của mình lại phát tác, chuẩn bị qua đó chịu phạt rồi.

"Thẩm Mật, lên tổng công ty coi như được thăng chức, là chuyện tốt mà, sao em lại thở dài thườn thượt thế?" Tiểu Chu nhìn Thẩm Mật khó hiểu: "Em đừng nói là có bạn trai rồi nên muốn ở lại đây nha? Chị nói em nghe, tuyệt đối đừng mềm lòng, đàn ông sẽ không trân trọng những gì em hy sinh đâu. Gặp cơ hội tốt thì phải nắm lấy ngay chứ đừng chần chừ. Đàn ông ấy à, chính là hòn đá cản đường sự nghiệp của phụ nữ…"

Tiểu Chu hết lời khuyên bảo, Thẩm Mật nghe hết vào tai. Đúng vậy, lên tổng công ty là thăng chức, thăng chức là tăng lương. Bị đại boss hành với bị Vương Bạc hành, dù gì cũng là bị hành, sao không chọn cái có lương cao hơn?

Thẩm Mật hạ giọng: "Chị Chu, lúc nãy chị nói lên tổng công ty sẽ được tăng lương thật à?"

Công ty cấm nhân viên bàn tán chuyện lương bổng, nhưng ai nhận bao nhiêu thì trong lòng mọi người đều tự biết cả. Tiểu Chu giơ tay làm dấu, thì thầm: "Chứ nếu không phải chồng chị đang làm ở đây, chị đã sớm tìm cách xin điều về tổng bộ rồi. Làm ở đâu không quan trọng, quan trọng là kiếm được tiền cơ."

Ngay lập tức, Thẩm Mật tra giá thuê nhà, mức chi tiêu và vật giá ở nội thành thành phố Tuệ.

Cô phải đặt cọc hai tháng tiền thuê, tổng cộng năm nghìn tệ, nếu ở không đủ nửa năm thì không được trả lại xu nào. Điều qua bên đó lương chỉ tăng thêm hai nghìn… Chẳng khác gì làm không công hai tháng, đã thế còn phải chịu sếp gây khó dễ.

Không đáng, không đi nữa.

***

Hôm nay hiếm lắm mới thấy Vương Bạc tỏ ra thân thiện với Thẩm Mật: "Cô nghĩ kỹ chưa? Đây là Bắc Kinh đấy, đi rồi muốn quay về chắc phải kiếm một ông chồng có hộ khẩu ở đây mới được."

"Vâng, cảm ơn giám đốc Vương đã nhắc nhở, tôi sẽ suy nghĩ kỹ càng." Thẩm Mật đã quyết sẽ không đi tổng bộ nhưng cô không nói dứt khoát.

Đi hay không còn phải xem anh ta có cho cô chính thức lên biên chế, có tăng lương không.

Đi theo một người sếp gian xảo tám trăm chiêu như Vương Bạc, Thẩm Mật ít nhiều cũng “ngấm” được hai trăm chiêu rồi.

Chiều hôm đó, Vương Bạc không nổi giận với cô nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô phải làm thêm tới tận mười giờ rưỡi đêm.

Về tới nhà trọ, Thẩm Mật phát hiện không mở được cửa, cửa đã bị thay khóa. Cô gọi cho chủ nhà mới biết cô em cùng phòng đã lên báo xã hội vì đi gặp “đại ca top 1 bảng xếp hạng”.

Một người đàn ông có vợ tặng quà cho nữ streamer hơn một triệu, vợ cả đánh ghen nữ streamer…

Chủ nhà tức tốc đến, vừa vào đã nói: "Chiều nay ngoài cửa toàn là sơn đỏ, tôi đã nói bao nhiêu lần căn nhà này là của tôi mà đám người khốn nạn kia cứ gào lên bảo tôi che giấu tiểu tam. Cô gái, cô tạm thời đến nhà bạn ở vài hôm tránh đi nhé, đợi yên ổn rồi quay lại. Nếu không ổn thật, tôi trả cọc cho cô, căn nhà này tôi không cho thuê nữa. Tôi đâu thiếu tiền đến mức phải để xảy ra chuyện chết người."

Lúc này Thẩm Mật mới chú ý dưới chân toàn là sơn đỏ chói. Cô gọi cho cô em cùng phòng, nhưng máy đã tắt.

"Được rồi. Vậy dì ơi, căn nhà này cháu không thuê nữa."

Tiền đặt cọc được hoàn lại trở thành chất xúc tác khiến Thẩm Mật kiên định chuyển tới tổng bộ. Sau mười phút xúc tác, cô càng lúc càng bốc đồng, cuối cùng quyết định liều một phen. Chỉ cần làm tới mức đại boss tâm phục khẩu phục thì cô sẽ có ngày ngẩng đầu lên.

Thẩm Mật gọi cho Vương Bạc nói rằng cô đã nghĩ kỹ rồi, tối nay sẽ đi luôn. Vương Bạc không nói gì nhiều, dù sao công việc hiện tại của cô cũng không có gì cần bàn giao, mắng chửi thì chịu đựng là được, Huống chi đây còn là điều lệnh từ tổng bộ, Vương Bạc có điên cũng chẳng dám đối đầu với Tạ Dung Trác.

Trước khi cúp máy, Vương Bạc hỏi cô có tiền mua vé máy bay không, Thẩm Mật đáp không có, Vương Bạc bảo: "Thế thì chúc cô thượng lộ bình an." Rồi cúp máy luôn.

Thẩm Mật: "…"

***

Hành lý của Thẩm Mật không nhiều, một chiếc vali 26 inch đủ để nhét hết tất cả gia sản có giá trị của cô. Cô may mắn mua được vé tàu thường sáng hôm sau, ngồi lắc lư hơn 20 tiếng trên tàu xanh, tới Tuệ Thành lúc mười giờ rưỡi sáng. Bước xuống tàu mà bàn chân cô vẫn còn thấy chòng chành.

Thẩm Mật kéo vali tới ga tàu điện ngầm tìm đường, định bụng đến công ty báo danh trước rồi mới tính chuyện tìm chỗ ở.

Đã cuối tháng mười, nhìn thấy ngoài đường người ta vẫn mặc áo thun quần đùi, Thẩm Mật âm thầm cởϊ áσ khoác, tìm nhà vệ sinh cởi luôn quần tất giữ nhiệt rồi dặm lại lớp trang điểm. Cô gửi vali ở một tiệm tạp hóa nhỏ rồi mạnh tay chi tiền gọi taxi đến tổng bộ công ty Duệ Hưng.

Văn phòng tổng giám đốc tan làm lúc 12 giờ trưa, Thẩm Mật cứ liên tục ngẩng tay xem đồng hồ. Tài xế nói giọng Quảng Đông y như trong phim TVB: "Em gái xinh đẹp, đang vội hả?"

Thẩm Mật: "Đúng vậy, từ đây tới tòa nhà văn phòng Duệ Hưng còn bao xa?"

"Ít nhất cũng phải ba mươi phút đó." Tài xế chuyển sang nói tiếng phổ thông.

Chắc là không kịp mất rồi…

"Chú ơi, có thể tới trước mười hai giờ được không?"

Thấy vẻ mặt cô căng thẳng, tài xế đột nhiên phấn chấn hẳn: "Cứ để đó cho tôi!" Nói xong xoay tay lái phóng vào một con hẻm nhỏ, rẽ trái rẽ phải, rồi phanh “két” một cái: "Đến rồi!"

Thẩm Mật cảm giác như vừa quay xong một bộ phim cảnh sát hình sự, cô giơ tay xem giờ thì thấy vừa tròn mười lăm phút.

"Cảm ơn chú ạ!"

Tài xế mặt mày rạng rỡ: "Không có chi!"

Thẩm Mật chạy vào văn phòng trong ba phút cuối cùng, thở hồng hộc nói: "Xin chào, tôi là Thẩm Mật được điều từ Bắc Kinh về đây."