Chương 15.2

Tan làm, Trương Chỉ Thanh hẹn Thẩm Mật đi ăn tối. Đến nhà hàng, Thẩm Mật mới phát hiện Tạ Dung Trác cũng ở đó.

Thấy Thẩm Mật, Trương Chỉ Thanh như gặp cứu tinh, khoác tay cô ngồi xuống: “Mật Mật chúc mừng năm mới, chúc mừng phát tài!”

Thẩm Mật xoa xoa những ngón tay còn mỏi nhừ: “Chúc mừng năm mới.”

Cái phát tài này, tạm thời cô không dám nhận nữa rồi.

Giờ tan làm đột nhiên lại phải đối mặt với sếp, Thẩm Mật vốn rất ngại ngùng nhưng cô phát hiện Trương Chỉ Thanh còn bất an hơn mình, co rúm trên ghế như một đứa học sinh phạm lỗi.

Điện thoại rung, là Trương Chỉ Thanh.

[Xin lỗi Mật Mật, tớ thật sự không muốn một mình đối mặt với chú út nên đã lừa cậu.]

Thẩm Mật quay đầu, đối diện với vẻ mặt yếu ớt, đáng thương và bơ vơ của Trương Chỉ Thanh.

Cô ấy đảo mắt, ra hiệu cho Thẩm Mật xem điện thoại.

Khung chat hiện tin nhắn: [Tớ không muốn đi làm nữa, nhưng nhìn thấy chú út là trong lòng sợ, không dám nói!]

Thẩm Mật: [Cậu gọi tớ đến để… thêm can đảm?]

Trương Chỉ Thanh: [Ừm ừm!]

Thẩm Mật: [Lẽ nào tớ không sợ anh ta???]

Trương Chỉ Thanh: [Tớ nghe đồng nghiệp nói chú út rất đặc cách cho cậu, chỉ có cậu mới dỗ được chú ấy!]

Trương Chỉ Thanh: [Mạng sống của tớ giao vào tay cậu đấy! Lát nữa chú ấy mà quát tớ, cậu nhất định phải ôm chặt chú ấy giúp tớ!]

Trương Chỉ Thanh: [Nhất định phải ôm thật chắc, đợi tớ chạy thoát rồi mới buông ra đấy nhớ chưa!]

Thẩm Mật: “…”

Tạ Dung Trác nhìn cô: “Đừng nghịch điện thoại nữa.”

Hai cô gái đồng loạt tắt điện thoại, ngoan ngoãn ngồi thẳng.

Tạ Dung Trác: “Ăn cơm đi.”

“Dạ!”

“Vâng.”

Trên bàn ăn yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bát đũa khẽ chạm.

Trương Chỉ Thanh và Thẩm Mật trao đổi ánh mắt. Nhận được sự khích lệ của Thẩm Mật, cô ấy run rẩy ngẩng đầu: “Chú út, cháu… cháu không muốn, hay là cháu đi học tiếp, không… không đến công ty nữa?”

Tạ Dung Trác cúi mắt nhìn Thẩm Mật, Thẩm Mật có chút cảm nhận nên ngẩng đầu gặp ánh mắt anh. Cô sững sờ hai giây rồi đứng dậy đi vòng sang bên cạnh anh ngồi xuống.

Trương Chỉ Thanh hoảng sợ nhìn cô, dùng ánh mắt hỏi: “Cậu định đứng về phe chú út tớ à?”

Thẩm Mật ra hiệu cho cô ấy bình tĩnh, cầm đũa lên giúp Tạ Dung Trác gắp hành lá và ngò rí ra khỏi thức ăn.

Trương Chỉ Thanh: “… Quên dặn nhân viên không cho hành và ngò rí.”

Bàn chân bị đá nhẹ, Thẩm Mật ngẩng đầu thấy Trương Chỉ Thanh hết mức chớp mắt với cô. Thẩm Mật hiểu ý, nhẹ nhàng đá lại để tỏ ý đã biết.

Tạ Dung Trác liếc nhìn cô.

Thẩm Mật cúi đầu, tiếp tục gắp hành trong đĩa thức ăn khác. Chờ một lúc lâu, không nghe thấy Trương Chỉ Thanh lên tiếng, cô đá nhẹ chân cô ấy, nhắc nhở cô ấy có thể nói rồi.

Ở vị trí hiện tại, cô vừa vặn có thể giúp cô ấy ngăn Tạ Dung Trác.

Thấy Trương Chỉ Thanh không phản ứng, Thẩm Mật dùng sức đá cô ấy một cái.

Trương Chỉ Thanh vẫn như không có chuyện gì cúi đầu ăn uống, Thẩm Mật nghi hoặc khẽ ngả người ra sau, liếc mắt nhìn xuống dưới.

Tạ Dung Trác: “Em đá vào chân tôi.”

Thẩm Mật: “…”

Trương Chỉ Thanh phản ứng chậm nửa nhịp ngẩng đầu: “Hả?”

Tạ Dung Trác liếc cô ấy: “Có liên quan gì đến cháu?”

“Dạ.” Trương Chỉ Thanh ấm ức cúi đầu, lại ngẩng lên: “Hả? Mật Mật cậu đá tớ à?”

“…”

Thẩm Mật đành nói thay cô ấy: “Sếp, Thanh Thanh muốn tiếp tục đi học.”

“Được, ở lại trong nước ôn thi cao học.”

Vậy thì thà đi làm tiếp.

Trương Chỉ Thanh từ bỏ giãy giụa, gượng gạo chuyển chủ đề: “À Mật Mật, cậu còn chơi game không?”

Thẩm Mật ngay lập tức hiểu ý cô ấy: “Thỉnh thoảng chơi, còn cậu?”

“Tớ không chơi nhiều nữa, cậu vẫn ở server cũ à?” Trương Chỉ Thanh cố gắng tìm chủ đề để cứu vãn thể diện.

Thẩm Mật cũng rất hợp tác: “Ừ.”

“Sư phụ cậu còn chơi không?”

“Còn.”

Nhắc đến “Đa Thần Bí”, Trương Chỉ Thanh đột nhiên hào hứng: “Tớ luôn tò mò, rốt cuộc sư phụ cậu là nam hay nữ, cậu đã biết chưa?”

“Biết rồi, là nam.”

“Hai người đã gặp mặt rồi?”

“Vẫn chưa.”

Thẩm Mật liếc nhìn Tạ Dung Trác bên cạnh, dùng ánh mắt ra hiệu cho Trương Chỉ Thanh biết bên cạnh còn có một vị Phật lớn!

Trương Chỉ Thanh nghĩ đến thành tích hiển hách hồi đại học, nhất thời quên hết: “Thì ra là một anh chàng, mình cứ tưởng là một chị gái lạnh lùng kiêu ngạo chứ! Anh ấy đúng là siêu đẳng!”

Giọng nói lạnh lùng của Tạ Dung Trác vang lên: “Một người đàn ông suốt ngày chìm đắm trong game thì có gì tốt?”

Trương Chỉ Thanh lập tức im bặt.

Yên lặng hai giây, Thẩm Mật nói nhỏ: “Cũng không đến mức quá đắm chìm. Bình thường anh ấy khá bận.”

Tạ Dung Trác: “Cách một màn hình, em có thể phân biệt thật giả?”

Thẩm Mật: “Anh ấy rất chân thật.”

Tạ Dung Trác: “Cứ thế mà tin tưởng một người bạn qua mạng chưa từng gặp mặt.”

Cũng không biết dây thần kinh nào trục trặc, Thẩm Mật đột nhiên rất cố chấp: “Không cần gặp mặt, tôi tin anh ấy.”

Tạ Dung Trác chậm rãi ngẩng mắt: “Vậy em có tin tôi không?”

Thẩm Mật: “Ngài và anh ấy khác nhau.”

Đôi mắt sau kính của Tạ Dung Trác lạnh lẽo: “Khác nhau thế nào?”

“Ngài là ngài, anh ấy là anh ấy.” Như muốn chứng minh điều gì, Thẩm Mật không che giấu sự bảo vệ dành cho sư phụ.

“Vậy nếu bắt buộc em phải chọn một trong hai, em chọn tin ai?”

Giọng Tạ Dung Trác bình thản, nhưng câu hỏi lại hầm hè.

“Xin lỗi sếp, thứ tôi bán cho ngài là thời gian và lao động, không bao gồm tư tưởng và quan điểm.” Thẩm Mật đưa ra câu trả lời.

Tạ Dung Trác không nói thêm gì.

Trương Chỉ Thanh nhìn Tạ Dung Trác, lại nhìn Thẩm Mật, cảm nhận được không khí căng thẳng. Hình như chú út có ác cảm lớn với sư phụ của Thẩm Mật. Cảm giác như nói tiếp thì chú út sẽ nổi giận mất.

“Mật Mật, đột nhiên tớ nhớ ra còn chút việc, bọn ta đi chung đường, tớ đưa cậu về nhé.” Trương Chỉ Thanh kéo Thẩm Mật, hối hả muốn đi.

“Được.” Thẩm Mật đứng dậy: “Sếp, ngài từ từ dùng bữa.”

Có thể nói là chia tay trong bất hòa.

Bước ra khỏi nhà hàng, Trương Chỉ Thanh không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi Mật Mật, tớ không nên gọi cậu đến. Chú út nói vậy chắc là sợ cậu bị lừa, cậu đừng giận.”

Đây là lần đầu tiên Thẩm Mật phản bác Tạ Dung Trác. Anh căn bản không rõ cô và sư phụ đã cùng trải qua những gì, không có tư cách đánh giá nhân phẩm của “anh ấy” nên giọng cô hơi gay gắt.

Nhưng dù cho cho cô một cơ hội nữa, cô vẫn sẽ chọn bảo vệ sư phụ.

Hơn nữa bây giờ là giờ tan làm, miệng của cô thuộc về chính cô, không có nghĩa vụ phải quan tâm đến tâm trạng của sếp.

Lý là vậy nhưng Thẩm Mật nghĩ đến những chuyện đã qua khi ở cùng Tạ Dung Trác, sự quan tâm của anh dành cho cô, sự chỉ dẫn trong công việc, cùng bữa cơm tất niên kịp thời đó…

Cô không phân biệt được là áy náy hay cảm xúc gì khác, trong lòng đột nhiên trống rỗng. Cô bắt đầu hối hận về thái độ lúc nãy.

“Thanh Thanh, lúc nãy thái độ của tớ có quá tệ không?”

Trương Chỉ Thanh mở to đôi mắt kinh hãi, gật đầu: “Tớ chưa bao giờ thấy cậu lạnh nhạt như vậy, giống như xem chú út tớ là kẻ thù vậy.”

“Không đến mức chứ?”

“Thật đấy. Dù hai người không nói gì nhưng tớ có cảm giác cậu sắp sửa vì sư phụ mà gϊếŧ chú út tớ rồi.”

“…”

Thẩm Mật hoàn toàn không ý thức được.

Toi rồi, ngày mai chắc chắn không có ngày lành.

***

Sáng hôm sau, Lão Chu đúng giờ chờ dưới tầng.

“Chào buổi sáng.” Sau khi lên xe, Thẩm Mật ngửi thấy mùi hương hoa nhẹ nhàng, cô quay đầu nhìn thấy một bó hoa hồng đặt trên ghế bên cạnh.

Cô giật bắn người, lập tức bảo Lão Chu tấp vào lề.

Tạ Dung Trác dị ứng với hoa, đây hẳn là chuyện ai cũng biết. Thẩm Mật ném bó hoa vào cốp xe.

Lão Chu: “Thư ký Thẩm…”

“Đi thôi.” Thẩm Mật gật đầu, ý nói cô sẽ giữ kín như bưng.

Lão Chu: “Vâng, vâng.”

Lão Chu là người tốt, một lúc sau, Thẩm Mật không nhịn được nhắc nhở ông ấy: “Lão Chu, lần sau đừng lộ liễu thế.”

Lão Chu ngơ ngác: “Gì cơ?”

Thẩm Mật: “Ông tùy tiện dùng xe của sếp như vậy, rất dễ bị phát hiện.” Tạ Dung Trác mũi rất thính.

Lão Chu đạp phanh, mặt tái mét quay đầu: “Cảm ơn thư ký Thẩm nhắc nhở.”

Thì ra sếp sớm đã phát hiện ông ấy dùng xe đưa cháu trai đi học, luôn cho ông ấy cơ hội.

Thẩm Mật đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc, hôm nay Tạ Dung Trác không bảo cô đến đón anh. Thẩm Mật đặt đồ ăn sáng chưa kịp gửi lên bàn làm việc của anh, bồn chồn về chỗ ngồi soạn thảo dàn ý xin lỗi.

Bốc đồng là con quỷ. Sao cô lại không biết nhẫn nhịn chút nhỉ?

***

Chiếc xe rời khỏi khu biệt thự, Lão Chu thận trọng liếc nhìn kính chiếu hậu.

Tạ Dung Trác dựa vào ghế, hỏi giọng nhẹ: “Hoa đâu?”

Lão Chu quan sát sắc mặt của sếp: “Bị thư ký Thẩm… ném mất rồi.”

Tạ Dung Trác tháo kính ra lau, không nói thêm gì.

Bình thường Lão Chu luôn đón Thẩm Mật trước, sau đó đến chỗ Tạ Dung Trác đón anh rồi đưa hai người cùng đến công ty, hôm nay lại phải đón riêng.

Lão Chu nghi ngờ Tạ Dung Trác và Thẩm Mật cãi nhau, nhiều chuyện nói một câu: “Sếp, thư ký Thẩm mới tốt nghiệp không lâu, một cô gái hơn hai mươi tuổi nên tính khí bướng bỉnh nhất, dỗ một lần không xong thì dỗ hai lần có khi lại được.”

Tạ Dung Trác mặt không biểu cảm.

Một lúc sau, anh đeo kính vào, giọng lạnh nhạt: “Ngày mai mang cho cô ấy một bó hoa nữa.”

Lão Chu: “Vâng.”

***

Khi Thẩm Mật ôn lại dàn ý lần thứ năm thì Tạ Dung Trác cuối cùng cũng đến. Nhưng anh không nhìn cô mà đi thẳng vào văn phòng, cửa ngay lập tức đóng lại. Ngay cả cơ hội mở miệng cũng không cho cô.

“…”

Nửa giờ sau, cửa văn phòng mở, trợ lý Trương đi ra trước đưa cho Thẩm Mật vài văn bản, Tạ Dung Trác theo sau đi ra, dừng lại trước bàn làm việc của cô một chút. Thẩm Mật lập tức xách túi đi theo.

Hôm nay anh có một buổi phỏng vấn, thứ trợ lý Trương đưa là kịch bản phỏng vấn.

“Ting”

Cửa thang máy mở ra, Thẩm Mật né người để Tạ Dung Trác vào trước.

Cô với tay bấm tầng nhưng Tạ Dung Trác đã bấm nút trước, đầu ngón tay vô ý chạm vào mu bàn tay anh, Thẩm Mật giật nẩy rụt tay lại.

Trong không gian chật hẹp của thang máy.

Tạ Dung Trác đứng bên cạnh cô, bộ vest đơn giản nhưng thanh lịch tôn lên thân hình đẹp, đường nét gương mặt góc cạnh tuấn tú, thật sự thu hút ánh nhìn, Thẩm Mật không nhịn được liếc nhìn anh vài lần.

Không phải đến giờ cô mới phát hiện nhan sắc trái với lẽ thường của anh, Thẩm Mật đang quan sát biểu cảm của anh, tìm kiếm thời cơ xin lỗi.

“Nhìn gì thế.” Người đàn ông bên cạnh liếc mắt, đột nhiên cười khẽ, giọng điệu không chút nhiệt độ: “Chưa từng thấy trai tồi bao giờ à?”