Chương 2.1

Tuần thứ hai làm việc dưới trướng Vương Bạc, Thẩm Mật đã nhanh chóng luyện được bản lĩnh kiên cường bất khuất, càng lúc càng thành thạo trước những yêu cầu quái gở từ vị sếp lập dị này.

Phòng giám đốc có tổng cộng sáu thư ký, chia thành thư ký đời sống và thư ký hành chính. Sáu người tương ứng với sáu cấp bậc khác nhau, Thẩm Mật nằm ở bậc thấp nhất. Người cấp cao nhất là tâm phúc mà Vương Bạc mang từ công ty cũ sang, lương tháng bốn mươi nghìn, lý lịch đẹp không chê vào đâu được, đang được đào tạo theo hướng phó tổng. Mục tiêu phấn đấu của Thẩm Mật là Tiểu Lâm, người có lương tháng mười hai nghìn.

Thế nhưng chưa đầy một tháng, Tiểu Lâm đã nộp đơn nghỉ việc, lý do ghi trong đơn là về quê kết hôn, lý do thật sự là… Vương Bạc quá cay nghiệt.

Hình như Vương Bạc đã lường trước được điều này: “Nếu tôi không cay nghiệt thì ba mẹ tôi đâu đặt cho tôi cái tên Vương Bạc?” Nói xong liền trực tiếp đề bạt Thẩm Mật thay vị trí của Tiểu Lâm, còn ra sức “tẩy não” cô: “Cố gắng làm tốt, tiền đồ xán lạn đang chờ cô đấy.”

Chuyện chuyển sang chính thức thì anh ta lại không hé một chữ, không được vào biên chế thì muốn tăng lương chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

“Không có kinh nghiệm thì học đi. Nhớ kỹ, điện thoại phải bật suốt 24 giờ, không được để im lặng. Việc được giao trong nhóm, bao gồm cả điện thoại thì trong vòng năm phút phải trả lời. Không thì cút cho tôi!” Hôm qua Vương Bạc bị giành mất hợp đồng nên tâm trạng hôm nay cực kỳ tệ, trong cuộc họp sắc mặt đen sì, đập vỡ ba cái cốc liền.

Mấy chuyện như thế, ai cũng mặc định là Thẩm Mật lo dọn dẹp. Cô cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh vỡ, không cẩn thận cắt trúng tay, sợ bị Vương Bạc thấy rồi mắng là vụng về nên vội vàng gom sạch rác đi.

Hôm nay là Tết Trung thu, ở thành phố lớn chẳng có không khí lễ gì cả. Thẩm Mật làm thêm đến chín rưỡi tối. Lúc đi ngang một khu chợ nhỏ trên đường về phòng trọ, do đèn đường bị hỏng cộng thêm mặt đất lấm lem nước, cô mang giày cao gót mảnh nên không cẩn thận trượt chân ngã, cả bàn tay dính đầy bùn. Cô ngồi thụp bên lề đường lau tay, khập khiễng lê bước đi tiếp.

Lúc đi ngang thấy một gia đình ba người đang quây quần ăn cơm bên gánh rau, khóe môi cô khẽ cong lên.Trước đây khi ba còn sống, nhà cô cũng có đôi lần như thế. Trước kỳ thi đại học, ba cô đột ngột qua đời nhưng không ai nói gì với cô cả, đến khi cô biết chuyện thì mẹ đã đi bước nữa rồi.

“Chị ơi, chị mua rau không ạ?” Một cậu bé buông đũa chạy ra phụ ba mẹ mời khách.

Ngửi thấy mùi cơm thơm lừng của nhà người ta, Thẩm Mật mới sực nhớ mình chưa ăn tối: “Cà tím này bao nhiêu tiền?”

Cô mua hai quả cà tím và vài tép tỏi định làm món cà tím kho tàu. Về đến nhà, cô mới nhớ là hết dầu nên đành cho cà tím vào nồi cơm điện hấp ăn tạm.

Phòng không có cửa sổ nên không nhìn thấy ánh trăng bên ngoài, nhưng Thẩm Mật biết, tối nay chắc chắn trăng tròn và sáng.

Ăn xong, cô đăng nhập game, để lại lời nhắn cho sư phụ: [Trung thu vui vẻ!]

Thẩm Mật lật cuốn nhật ký ra.

- Ngày 15 tháng 9 năm 2016, trời nắng. Hy vọng tương lai thuận buồm xuôi gió.

Thẩm Mật nhận mức lương cơ bản năm nghìn, làm công việc của người lương mười hai nghìn, còn bị Vương Bạc “thao túng tinh thần” ba ngày hai bận bằng câu “tiền đồ vô lượng”.

Tiểu Chu không chịu nổi nữa, nói thẳng với cô: “Năm năm trước sếp chị cũng nói y chang vậy, y nguyên từ chữ một. 996* chính là sự bướng bỉnh cuối cùng, đừng nhún nhường nữa.”

(*) Hình thức làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày/tuần.

Thẩm Mật cười khổ, hoàn cảnh sống chẳng cho cô cơ hội bướng bỉnh đâu.

Cô làm hai tháng mà vẫn chưa được vào biên chế, chắc Vương Bạc cũng có chút lương tâm cắn rứt nên dạo này bớt làm trò hẳn. Tâm trạng tốt thì anh ta mời cô ly cà phê, khen ngợi đôi câu, tâm trạng xấu thì ném cốc chửi bậy là chuyện bình thường.

Anh ta không chửi cô mà chửi khách hàng với chửi đối thủ, nhưng khách hàng hay đối thủ đâu có nghe thấy? Toàn trút lên đầu cô hết đấy thôi.

Thẩm Mật muốn nuốt lại hết mấy lời khen Vương Bạc ngày xưa. Cô định vào game xả stress một chút nhưng tiếc là sư phụ không online.

Ngày mai đại boss của tập đoàn sẽ tới, tin tức này đã lan khắp nhóm nội bộ. Các phòng ban khác không ảnh hưởng gì nhưng Thẩm Mật thuộc phòng giám đốc, lại là người mới nên trà nước đón tiếp chắc chắn sẽ rơi vào tay cô. Còn mười lăm tiếng nữa anh mới đến kiểm tra mà giờ cô đã thấy sự sợ hãi bao phủ khắp người.

Ở dưới tay Vương Bạc sống sót bao ngày, da mặt cô đã dày lên không ít nên chẳng ngại gì sắc mặt người khác. Nhưng nghe nói vị đại boss này rất thích đuổi người, CEO còn bị anh đuổi một cách tùy tiện…

Dù lý do là để tránh bị đâm sau lưng, dọn dẹp “tàn dư triều trước”, củng cố thế lực bản thân thì cũng hiểu được, nhưng mà ra tay độc ác là có thật. Thẩm Mật sợ mất việc, cô thức trắng đêm tra cứu mọi thông tin liên quan đến đại boss của tập đoàn.

- Tên: Tạ Dung Trác.

- Con nhà quyền thế ở thủ đô.

- 27 tuổi.

- Mới từ nước ngoài về tiếp quản tập đoàn, là người sáng lập của Duệ Hưng Hoa Thượng, trên mạng vẫn chưa có tấm ảnh chân dung nào đáng tin.

***

Hiện thực với phim thần tượng khác nhau ở chỗ toàn bộ nhân viên trong văn phòng giám đốc chẳng có ai mong được gặp đại boss cả, chỉ mong anh bị trễ máy bay, hoặc bị ba mẹ giục cưới hay bạn gái cũ bám riết không tha… Tóm lại là đừng có xuất hiện là tốt nhất.

"Đem so với cái bát cơm đang ăn, đàn ông chẳng đáng là gì. Anh ta có đẹp trai đến đâu cũng đâu có đẹp bằng mấy cậu trai trẻ scandal ầm ầm trong showbiz chứ?"

Tiểu Chu dặm lại lớp trang điểm, xịt không ít lần nước thơm miệng, xong xuôi thì đưa lọ cho Thẩm Mật: "Em cũng cẩn thận chút, ngàn vạn lần đừng để đại boss cau mày, nếu không Vương cay nghiệt lại có cớ kiếm chuyện."

Đến khi thật sự thấy ông chủ trẻ của tập đoàn, Tiểu Chu nuốt luôn lời vừa nãy: "Với gương mặt này, tôi xin quỳ trước."

"Ngài Tạ, mời bên này…"

Trong văn phòng rộng rãi sáng sủa vang lên một tràng chào hỏi nối tiếp nhau.

"Chào ngài Tạ ạ!"

"Chào ngài Tạ…"

Đại boss được bao quanh bởi tầng tầng lớp lớp các quản lý cấp cao của công ty. Trước cái đẹp, đến đế vương vĩ đại cũng dễ mê mẩn huống chi là một đám nhân viên công sở bình thường.

Người đàn ông ấy sở hữu đường nét gương mặt cực kỳ nổi bật, ánh mắt sâu thẳm, lạnh nhạt. Sống mũi cao thẳng đeo kính gọng vàng mảnh, đường viền hàm gọn gàng sắc nét, cả người toát lên vẻ lạnh lùng xa cách như được phủ một lớp sương mỏng.

Cô nghĩ thầm: "Trẻ tuổi vậy mà đã nghĩ quẩn, ra gánh vác gia nghiệp sớm thế cơ à?"

Đám đồng nghiệp xung quanh đều đang dán mắt vào nhan sắc hiếm có của đại boss, Thẩm Mật vốn không phải kiểu mê ngoại hình, vậy mà cũng không nhịn được nhìn anh mê mẩn mất hai giây.

Ai cũng đang nhìn, cô chẳng thấy áp lực gì bèn nhân cơ hội ngó trộm quang minh chính đại. Ai ngờ giây sau, người đàn ông ấy lại đột nhiên nghiêng đầu nhìn thẳng về phía cô.

Ánh mắt chạm nhau, tim Thẩm Mật bỗng lệch một nhịp.

Một giây.

Hai giây…

Cô khẽ cong môi, mỉm cười chuyên nghiệp rồi nhẹ nhàng gật đầu, sau đó bình tĩnh cụp mắt xuống.

Cao ráo, đẹp trai, mang hơi hướng “trai ngoan biến chất”, nhìn lướt một cái cũng đủ khiến người ta bay mất hồn.

Tất cả những điều trên đều trúng y chang đặc điểm của một gã trai tồi.

Lạ một chỗ là dù biết mình bị mê hoặc nhưng suốt cả buổi chiều Thẩm Mật cứ như hồn để đâu đâu. Cô vội vã thu lại mấy ý nghĩ không nên có, tập trung làm việc lại.

Đàn ông là chướng ngại trên con đường thành công. Đàn ông đẹp trai mà còn tồi thì càng nguy hiểm gấp bội!

Nào ngờ chưa đầy nửa tiếng sau, Thẩm Mật đã tự “vấp phải chướng ngại”.

Vừa từ nhà vệ sinh đi ra, cô đã bị Vương Bạc gọi điện thúc giục giao tài liệu gấp gáp như đi cúng giỗ, Thẩm Mật luống cuống dạ dạ vâng vâng, quay người thì đầu mũi chân đá trúng ai đó.

Thấy rõ mặt người kia, cô lập tức cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi ngài Tạ!" Rồi cô rút khăn giấy, vội vàng ngồi xuống định lau sạch ống quần giúp anh.

Cổ tay cô bị người kia khẽ đỡ lấy, tay cầm khăn giấy khựng giữa không trung, Thẩm Mật ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của anh.

Tạ Dung Trác cụp mắt xuống nhìn cô, giọng điệu nhàn nhạt: "Không sao đâu."

Sao anh lại đứng trước cửa nhà vệ sinh?

"Nam thần cũng phải đi vệ sinh mà." Tiểu Chu nín cười đến sắp tắt thở, trêu chọc Thẩm Mật: "Không chỉ thế, nam thần cũng có thất tình lục dục nha. Em đừng thần thánh hóa người ta thành kiểu không ăn ngũ cốc, vô dục vô cầu chứ!"

"Không phải." Thẩm Mật nói: "Lúc em ra ngoài thì trước sau đều không có ai."

Tạ Dung Trác cứ như đứng sẵn ở đó từ đầu vậy, nếu không thì cô cũng không đến mức không có mắt mà đá trúng anh.