Chương 14.2

Thẩm Mật lần đầu tiên thấy anh tự lái xe, đường vắng xe qua lại, Tạ Dung Trác lái rất nhanh, mười lăm phút đã đến nhà anh.

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất, Tạ Dung Trác giơ tay mở cửa, đi thẳng đến phòng khách không dừng bước. Thẩm Mật đi theo sau, cô rất quen nhà anh nhưng trước đây đều là đến làm việc, lần này cảm giác giống như là khách hơn.

Tạ Dung Trác đứng bên tủ rượu, lấy ly, xách bình decanter rượu đi tới: “Uống không?”

“Vâng.” Thẩm Mật vô thức bước vào vai khách.

Tạ Dung Trác rót cho cô một ly rượu vang đỏ rồi cởϊ áσ khoác ném lên sofa. Anh đứng bên đảo bếp xắn tay áo đến khuỷu tay, cúi đầu bắt đầu mở nguyên liệu, anh ngẩng đầu lên: “Biết nấu ăn không?”

Thẩm Mật nhấp một ngụm rượu: “Biết.” Theo thói quen nhặt áo khoác của anh lên, mang đi treo.

Tạ Dung Trác lấy vài tép tỏi đặt lên bàn: “Bóc vỏ.”

Thẩm Mật: “Vâng.”

Nồi nước dùng trên bếp sôi lăn tăn tỏa hương thơm rượu vang, Tạ Dung Trác mặc áo sơ mi quần tây, động tác thong thả, rõ ràng là đang nấu ăn nhưng lại thanh tao đẹp mắt đến mức khiến người ta tưởng anh đang chế tác tác phẩm nghệ thuật.

Nhưng chẳng phải Tạ Dung Trác không thích ăn bít tết sao? Không thích nhưng lại biết làm, người bình thường sẽ không hà khắc với bản thân như vậy, huống chi là người kén chọn như Tạ Dung Trác.

Chắc là anh thích ăn. Không ngờ người cẩn thận như trợ lý Trương cũng có thể nhầm.

“Sao không về nhà ăn Tết.” Tạ Dung Trác cúi đầu cắt bít tết.

Thẩm Mật đáp: “Tôi không có thói quen đón Tết.”

Tạ Dung Trác: “Hôm nay tâm trạng không tốt sao?”

Thẩm Mật: “Trước khi đến thì không.”

Tạ Dung Trác hỏi: “Vậy giờ tại sao lại tốt rồi?”

Thẩm Mật: “Vì thịt bò rất ngon.” Tiền tăng ca cao, món ngon và tiền bạc có thể khiến cô tạm thời quên đi phiền muộn.

Tạ Dung Trác đưa luôn phần của anh cho cô.

Thẩm Mật vốn định khách sáo, thấy anh lại gắp một miếng khác bắt đầu cắt nên cầm dĩa lên ăn không khách khí.

Ăn xong bít tết, Tạ Dung Trác lấy tôm hùm nướng từ lò nướng ra rồi cho bào ngư vào hấp. Thẩm Mật chia tôm hùm thành hai phần, đợi anh ngồi xuống thì đưa phần đã bóc vỏ cho anh.

Ăn xong tôm, Tạ Dung Trác đi lấy bào ngư, Thẩm Mật dọn dẹp vỏ tôm trên bàn. Trên bàn ăn luôn chỉ có một món, hai người yên tĩnh thưởng thức đồ ăn ngon, không quan tâm hình thức.

Ăn xong bữa thịnh soạn, tâm trạng Thẩm Mật trở nên tốt hơn.

Nhớ lại buổi sáng một mình đối diện với bó rau thối rơi nước mắt, đột nhiên cô thấy buồn cười.

“Cười gì vậy?” Tạ Dung Trác cúi mắt nhìn cô.

Chỉ nửa ly rượu mà gò má cô đã đỏ ửng, đôi mắt đượm tình, cười lên càng thêm xinh đẹp.

Cô đứng dậy, không mặc áo khoác, giày cao gót vẽ ra đường cong trưởng thành, nhưng ánh mắt lại thuần khiết vô hại, cô lục trong túi lấy ra một đống thứ: “Sếp, tôi giúp ngài cắt hoa giấy nhé.”

Cô nói không có thói quen đón Tết nhưng lại chuẩn bị những thứ này.

Nếu là Thẩm Mật bình thường thì tuyệt đối sẽ không để lộ mình như vậy. Có thể thấy, cô hơi say rồi.

Tạ Dung Trác không bóc trần cô: “Có gì mà em không biết làm à?”

Thẩm Mật ngồi xổm bên bàn cạnh anh, nghiêng đầu nhìn anh: “Ngài biết thì tôi không biết.”

Anh khẽ cười: “Từ từ học.”

Cô vỗ tay đứng dậy: “Tôi đi lấy kéo.”

Tạ Dung Trác nhắc nhở cô: “Phòng dụng cụ ở bên trái.”

Thẩm Mật đi về bên phải. Tạ Dung Trác lấy kéo giúp cô, quay đầu nhọn về phía mình, nghi ngờ: “Say chưa?”

“Say rồi.” Thẩm Mật tự biết rượu lượng của mình, lúc này nhiều lắm là hơi say.

“Xem ra là chưa.” Tạ Dung Trác đưa kéo cho cô, cầm lấy máy tính xách tay ngồi sang bên.

Phòng khách rộng lớn yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng động nhẹ của việc cắt giấy và gõ bàn phím.

Thẩm Mật đặt hoa giấy đã cắt sang một bên, lúc đến cô thấy trong khu có người cầm câu đối đi dán, đoán là người ở đây cũng có thói quen dán câu đối. Nhà Tạ Dung Trác vẫn chưa có, cô muốn tặng anh một đôi nhưng không chắc anh thích câu đối nào.

Cô ngoảnh đầu nhìn Tạ Dung Trác.

Tạ Dung Trác ngồi bên cửa kính, thả lỏng dựa vào lưng ghế sofa, một tay lướt màn hình cảm ứng, một tay nâng ly nước, dáng vẻ thư thái hiếm thấy.

Anh vừa nhìn về phía cô rồi liếc nhìn cây bút lông trong tay cô.

“Viết câu em thích đi.”

“Vâng.”

Thẩm Mật cúi người, khuỷu tay đè lên giấy, nhấc bút lên viết.

Một lúc sau, Tạ Dung Trác gập máy tính rồi đứng dậy đi tới, anh cúi xuống xem câu đối, hỏi: “Chỗ em đã dán chưa.”

“Vẫn chưa.”

Anh gật đầu, trải ra một tờ giấy viết câu đối mới rồi đưa tay ra. Thẩm Mật hiểu ý, đặt bút lông vào tay anh.

“Muốn viết gì?”

“Câu ngài thích.”

Tạ Dung Trác viết câu đối, Thẩm Mật đi dán hoa giấy.

Chữ của Thẩm Mật coi như rất đẹp rồi, nhưng nhìn thấy chữ của Tạ Dung Trác, cô vẫn ngạc nhiên: “Ngài đã luyện qua à?”

“Mẹ tôi đam mê thư pháp, chữ của tôi là do bà dạy.”

Mẹ của Tạ Dung Trác lúc còn sống là một nhà thư pháp, anh hiếm khi thấy cô gái nào viết chữ đẹp, Thẩm Mật là một trong số đó.

“Chẳng trách chữ của ngài đẹp như vậy.” Trước đó, Thẩm Mật vẫn luôn nghĩ Tạ Dung Trác luyện chữ ký riêng, chỉ mỗi tên là viết đẹp.

Hai người đứng bên bàn chờ mực khô. Tạ Dung Trác nhìn hoa giấy mới dán: “Thích màu đỏ?”

“Màu xanh lá.” Thẩm Mật cười: “Nhưng nhiều người sẽ trêu đùa về màu xanh lá, người thích nó dần dần không dám thích nữa.” Hồi nhỏ cô đội một chiếc mũ màu xanh lá, bị bạn học chế giễu rất lâu.

Tạ Dung Trác không cười cô: “Tại sao thích xanh lá.”

Thẩm Mật nói: “Hồi nhỏ sau nhà tôi có một rừng trúc lớn, mỗi khi trời mưa lá trúc như được gột rửa, rất đẹp.” Về sau rừng trúc ấy không còn, nhà cũng không còn.

Mực khô, Thẩm Mật cẩn thận cuộn câu đối Tạ Dung Trác viết rồi bỏ vào túi, sau đó lấy câu đối cô viết đi dán.

Tạ Dung Trác đứng sau lưng cô, đưa băng dính hai mặt cho cô.

“Bên trái hơi cao một chút.”

Thẩm Mật đứng trên ghế, giơ hai tay giữ câu đối, quay đầu hỏi: “Vậy thì sao?”

Tạ Dung Trác ngẩng đầu: “Thấp thêm chút nữa.”

Cô hơi điều chỉnh độ cao: “Vậy thì sao?”

“Được rồi.”

Dán xong câu đối, Thẩm Mật bước một chân xuống, ghế đột nhiên lung lay, cô bản năng kêu “A” một tiếng. Tạ Dung Trác nhanh tay nhanh mắt, một tay đỡ lấy eo cô, một tay vòng qua ôm lấy nâng cô lên, đặt trở lại mặt đất.

Chân chạm đất rồi, Thẩm Mật vẫn còn hơi choáng.

Cô nghi ngờ không biết cân nặng hơn bốn lăm cân của mình có phải bơm nước không, sao đến tay Tạ Dung Trác lại giống như nhấc con gà con vậy.

Tạ Dung Trác tỏ vẻ bình tĩnh, Thẩm Mật ngay cả cảm xúc ngượng ngùng cũng không kịp giải tỏa thì anh đã xách ghế quay người đi rồi.

“…”

***

Thời gian buổi chiều dường như trôi qua đặc biệt nhanh. Dọn dẹp xong phòng khách lại đến giờ cơm.

Thẩm Mật không ngờ rằng năm nay cô lại ăn cơm tất niên cùng Tạ Dung Trác.

Cơm tất niên là Tạ Dung Trác đặt trước, vô cùng phong phú. Thẩm Mật cầm điện thoại lên chụp một tấm hình, vốn định đăng lên trang cá nhân nhưng chú ý thấy tay Tạ Dung Trác lọt vào khung hình nên đành từ bỏ.

Ăn cơm xong, Thẩm Mật giúp dọn dẹp bát đũa rồi ngồi xuống cạnh Tạ Dung Trác chờ chỉ thị.

Xuân vãn đã bắt đầu, đang chiếu một đoạn hợp xướng, Tạ Dung Trác hỏi: “Không hỏi tại sao gọi em đến à?”

Thẩm Mật ngoảnh đầu nhìn anh: “Ngài không muốn đón Tết một mình.”

“Mai đến đây ăn cơm.”

Tạ Dung Trác nhìn TV, kính mắt lấp lánh ánh sáng xanh mảnh vỡ: “Như hôm nay, tiền tăng ca gấp ba.” Anh đã nhìn thấu tâm tư cô.

Thẩm Mật vui vẻ chấp nhận: “Vâng.”

Tạ Dung Trác nhìn sang gương mặt cô.

“Tối nay đừng về nữa.”

Do kính phản quang nên Thẩm Mật không nhìn rõ ánh mắt anh, nhưng cô biết Tạ Dung Trác sẽ không có ý đó.

Thật ra về hay không cũng như nhau, tăng ca còn có thể nhận được một khoản tiền tăng ca khá hậu hĩnh, nhưng bây giờ cô không còn một mình nữa.

Cô nở nụ cười chuyên nghiệp: “Xin lỗi sếp, tối nay tôi có việc.”

“Ừ.”

Tạ Dung Trác không ép buộc.

***

Về đến chỗ ở, Thẩm Mật dán câu đối Tạ Dung Trác tặng lên. Thật không ngờ lại có cảm giác rực rỡ hẳn lên.

Trương Chỉ Thanh gọi video tới, Thẩm Mật bắt máy, nhìn thấy cô ấy mặc một bộ áo choàng đỏ, cô cười: “Chào, em bé may mắn.”

Trương Chỉ Thanh bị danh xưng này của cô trêu cười, oán trách nhỏ: “Ông tớ nói con gái đón Tết là phải mặc đồ đỏ, tớ đã hơn hai mươi tuổi rồi mà ông vẫn xem tớ như trẻ con. Đều tại chú út tớ hết, chú ấy không về ăn Tết, ông tớ cứ bắt tớ ra mà lải nhải.”

Ngay cả đại gia giàu có như Tạ Dung Trác cũng không thể về nhà cùng người thân đón Tết. Thẩm Mật đột nhiên không cảm thấy mình khổ nữa.

Cô mở WeChat, avatar sư phụ chìm nghỉm trong một đống tin nhắn chúc Tết hàng loạt chưa đọc.

Thẩm Mật tìm thấy anh, ghim tin nhắn của anh lên đầu.

Nhìn thấy tin nhắn anh gửi sáng nay, Thẩm Mật vô cớ thấy một trống trải.

Để kiếm tiền tăng ca, cô lại bỏ mặc anh cả ngày…

Anh có tức không? Nếu là cô, cả ngày không đợi được hồi âm của anh, chắc chắn sẽ suy nghĩ lung tung.

Cô giải thích trong khung chat tại sao không trả lời tin nhắn của anh.

Viết viết sửa sửa, cuối cùng xóa hết. Giải thích thế nào cũng không bằng hành động thực tế.

Kim giờ trên tường chỉ mười giờ.

Thẩm Mật đi tắm trước rồi ngồi xuống chuẩn bị quà năm mới tặng sư phụ.

***

Cùng giây phút tiếng chuông năm mới vang lên, Tạ Dung Trác nhận được một tin nhắn.

Thẩm Mật: [Chúc mừng năm mới!]

Thẩm Mật: [Nhìn đi! Chữ em viết cho anh nè]

[Hình ảnh Hình ảnh]

Tạ Dung Trác nhìn điện thoại, mặt không biểu cảm khẽ cười một tiếng.

Việc cô nói thì ra là về nhà cùng người khác đón giao thừa.