Thẩm Mật nắm chặt điện thoại, bồn chồn chờ anh trả lời.
Mới chỉ hơn chục giây trôi qua mà cô cảm thấy như đã đợi cả một đời.
Trong lúc chờ đợi, Thẩm Mật chợt nhận ra câu nói này quá đột ngột, nhưng đâu thể thu hồi bằng miệng được…
Cuối cùng, khung chat cũng hiện lên tin nhắn mới…
dsm: [Không có.]
Thẩm Mật kéo chăn trùm lên mặt, như thể sợ người đầu dây bên kia nghe thấy hơi thở ngượng ngùng của mình.
dsm: [Sao thế?]
Thẩm Mật thu điện thoại vào trong chăn, dùng ngón tay tắt mic, rồi gõ chữ trên màn hình: [Vậy chúng ta… gặp nhau một lần được không?]
Lại thêm mấy giây im lặng đến lạnh người, Thẩm Mật tim đập thình thịch.
dsm: [Sao lại gõ chữ, không nói nữa?]
Thẩm Mật bật mic, lấy hết can đảm lặp lại: “Chúng ta gặp nhau một lần được không?” Giọng cô nghe có vẻ rất tự nhiên.
dsm: [Tại sao lại muốn gặp tôi?]
Cơn bốc đồng qua đi, đầu óc Thẩm Mật đã tỉnh táo trở lại: “Bởi vì người không có bạn gái.”
dsm: [Ừ?]
Thẩm Mật: “Em có thể giới thiệu cho sư phụ một người.”
Một câu trả lời hoàn hảo xóa tan sự ngượng ngùng.
dsm: [Gần đây không có dự định yêu đương.]
Thẩm Mật: “Ồ, thôi vậy.”
Rõ ràng là sư phụ không muốn gặp cô, Thẩm Mật cũng ý tứ không nhắc lại chuyện này nữa. Trong lòng cô thoáng chút bùi ngùi khó tả.
dsm: [Đã xem hết chống chỉ định của thuốc chưa?]
Thẩm Mật: “Rồi, dùng được.”
dsm: [Gửi địa chỉ cho tôi.]
“Vâng.” Thẩm Mật gửi địa chỉ cho anh, hỏi: “Bên người có lạnh không?”
Giọng cô nghe vẫn rất yếu.
dsm: [Em lạnh à?]
Thẩm Mật: “Lạnh, tay chân đều lạnh hết, nhưng nói chuyện với người thì lại thấy không lạnh nữa rồi…”
Nói chuyện một lúc, Thẩm Mật lại chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm tỉnh dậy, điện thoại đã hết pin và tự tắt.
Ngủ đẫy giấc, tinh thần Thẩm Mật đã khá hơn. Cô cắm sạc điện thoại, đi vào phòng tắm tắm nước nóng rồi mở máy tính kiểm tra và xử lý email công việc.
Điện thoại khởi động xong, Thẩm Mật nhấp vào avatar của sư phụ, trong khung chat vẫn còn thời gian cuộc gọi tối qua.
3 giờ 29 phút.
Sư phụ sau đó đã không cúp máy.
Bạn cùng phòng nói đôi lúc cô nói mê khi ngủ, Thẩm Mật thấy má ửng nóng. Cầu trời đêm qua cô không nói gì.
6 giờ sáng, Thẩm Mật ngồi trước bàn trang điểm thoa từng lớp dưỡng da. Bộ kem dưỡng mà Tạ Dung Trác tặng rất tốt, da cô gần đây cải thiện thấy rõ. Cô thoa một lớp kem lót, kẻ chân mày rồi tô son hồng hào, hoàn thành kiểu trang điểm đi làm đơn giản.
Thay xong quần áo, ánh mắt cô liếc từ trên xuống dưới kiểm tra: váy không có nếp gấp lệch, tất da không bị xước. Cô xách túi, cất băng vệ sinh vào ngăn trong rồi khoác áo khoác ngoài, sau đó xỏ đôi giày cao gót mũi nhọn.
Bộ trang phục chỉn chu ấy che hết hình ảnh cô gái mỏng manh với những lời thì thầm lúc nửa đêm.
***
Trong biệt thự penthouse tại Thượng Bách Nguyệt Phủ.
Thẩm Mật đặt bữa sáng mang theo lên bàn ăn, rồi đi rửa tay, vừa ra thì Tạ Dung Trác cũng mở cửa.
“Chào sếp.”
Cô mỉm cười gật đầu rồi né người nhường lối. Anh bước ra rồi cô bước vào, dừng lại ở phòng thay đồ bắt đầu chọn áo khoác và cà vạt.
Tạ Dung Trác cầm cốc nước ngồi xuống bàn ăn, ánh mắt dừng lại trên chân cô vài giây.
“Không lạnh à?”
Thẩm Mật xách hai chiếc áo khoác bước ra, mỉm cười: “Không lạnh. Ngài muốn mặc chiếc nào?”
Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn tay cô, dừng lại một chút: “Đen.”
“Vâng.”
Thẩm Mật quay lại phòng thay đồ, rất nhanh đã trở ra: “Có thể kết hợp với cà vạt này không ạ?”
“Ừ.”
Tạ Dung Trác lại nhìn vào mu bàn chân mỏng manh trắng xanh của cô: “Chân không lạnh?”
Thẩm Mật giữ sắc mặt bình thản: “Không lạnh.”
Phụ nữ mặc đồ hiệu là có phúc, mùa đông thích mặc váy, mùa hè thích mặc quần, mười tám bộ Tạ Dung Trác mua cho cô toàn là váy. May mà chiếc áo khoác dạ len “ép mua ép bán” này đủ ấm, nhà anh và công ty cũng đều có máy sưởi, không thì cô đã chết cóng trong mùa đông phương Nam rồi.
Thẩm Mật mở áo khoác vest, đưa đến bên tay Tạ Dung Trác. Anh đưa tay mặc vào rồi xoay người lại, cúi đầu. Thẩm Mật nhón chân giúp anh thắt cà vạt, thuần thục cài khuy áo khoác rồi dùng lòng bàn tay miết phẳng cà vạt.
“9 giờ sáng anh có cuộc họp, 11 giờ hẹn với sếp Trần, chủ tịch Triệu của Mena Capital đã hẹn gặp anh lúc 3 giờ chiều nay từ tuần trước.”
Tạ Dung Trác cụp mắt nhìn gương mặt không một chút hồng hào của cô: “Mai cho tài xế qua đón em.”
Thẩm Mật đưa áo khoác cho anh: “Giờ làm của Lão Chu là 7 giờ sáng, tôi đến quá sớm.”
Tạ Dung Trác cầm lấy vắt lên cổ tay: “Vậy thì đến muộn một chút.”
“Nhưng ngài…”
“Muốn ngủ thêm một chút.”
“Hiểu rồi.”
Sếp muốn ngủ đông, Thẩm Mật cầu còn không được.
Tạ Dung Trác vừa nhắn tin vừa đi ra ngoài: “Chiều nay tôi không có ở công ty, em không cần đến.”
Thẩm Mật: “Vâng.”
***
Lúc ăn trưa, Trương Chỉ Thanh đầy vẻ ghen tị: “Sướиɠ thật đấy, lại được nghỉ nửa ngày, chú út đối với cậu tốt quá. Không như tớ, tan làm sớm mười phút cũng bị lãnh đạo phê bình.”
Tạ Dung Trác đối với nhân viên quả thật rất tốt.
“Nhưng lãnh đạo lại rất tốt với một thực tập sinh khác, tốt như muốn cầm tay chỉ việc vậy. Chắc thực tập sinh kia có hậu thuẫn gì đó.”
“Cả công ty còn ai có hậu thuẫn cứng hơn cậu?”
“Chú út không cho tớ tiết lộ quan hệ với chú ấy, nói nếu người khác biết thì tớ sẽ không học được gì. Ôi, cuối cùng tớ cũng hiểu được tâm trạng của cậu lúc trước rồi, quy tắc ngầm chốn công sở thật đáng sợ.”
Tiểu thư xuống cơ sở chưa đầy một tuần đã nếm trải đủ gian truân, không ngừng trút bầu tâm sự.
Thẩm Mật im lặng đợi cô ấy nói xong mới lên tiếng: “Thanh Thanh, hôm qua cảm ơn cậu.”
“Hả? Tớ cũng có làm gì đâu.” Trương Chỉ Thanh nói: “Hôm nay cậu ổn chưa?”
“Ổn rồi.” Thẩm Mật hỏi: “Hôm qua cậu tìm tớ có việc gì à?”
“Ừ đúng rồi.” Trương Chỉ Thanh lấy điện thoại ra: “Dì giúp việc chăm sóc tớ về quê rồi, cậu gửi địa chỉ cho dì ấy, tớ nhờ dì ấy gửi đồ ăn ngon cho cậu.”
Cô ấy đưa điện thoại cho Thẩm Mật: “Cánh gà muối nhà dì ấy ngon lắm, cậu nhất định phải nếm thử.”
“Được thôi.”
Thẩm Mật nghĩ bụng chắc cô ấy lười gõ chữ nên cúi đầu nhập địa chỉ.
***
Dù Tạ Dung Trác cho cô nghỉ nửa ngày nhưng Thẩm Mật vẫn ở lại buổi chiều, xem hết bản kế hoạch dự án mới, phân tích kỹ lưỡng công ty mục tiêu, sắp xếp từng điểm còn thắc mắc rồi gửi vào email của Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác thường sẽ trả lời cô vào buổi tối hoặc nửa đêm hôm sau.
Câu trả lời của anh chi tiết dễ hiểu, luôn chỉ ra chính xác vấn đề chết người, dù đối phương có làm dữ liệu đẹp đến mấy cũng bị anh nhìn thấu điểm yếu. Sau khi Thẩm Mật xem xong thường có cảm giác như vỡ lẽ ra nhiều điều, theo anh học được rất nhiều thứ không có trong sách vở.
Có “lệnh thông hành” của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật có thể lấy tất cả hồ sơ lưu trữ của công ty, quá trình thực tập trong thời gian này cũng khá thuận lợi.
***
Thấm thoắt đã cuối năm.
Công ty bắt đầu nghỉ Tết, Thẩm Mật cuộn tròn trong phòng chơi game cả ngày.
Sau khi offline, sư phụ nhắn tin hỏi cô có về quê ăn Tết không, Thẩm Mật nói không. Sư phụ không hỏi thêm nữa.
dsm: [Đừng chơi khuya, ngủ sớm đi.]
Thẩm Mật: [Biết rồi!]
dsm: [Ngoan.]
Thẩm Mật gửi cho anh một sticker thỏ con “thơm”.
dsm: [Ừm???]
“Ừm của anh là ý gì? Là cho phép mình thơm anh sao?” Thẩm Mật nghĩ bụng.
Sau đêm đó kết nối mic, quan hệ giữa cô và sư phụ đã có chút thay đổi kỳ lạ. Cả hai đều ngầm hiểu, dường như ngầm cho phép sự thay đổi này tồn tại.
Thẩm Mật nhìn chằm chằm vào khung chat, gò má từ từ phủ lên một lớp hồng mỏng.
***
Năm nay lạnh khác thường, ớt nhỏ trồng trên ban công bị chết cóng, món thịt xào ớt của Thẩm Mật cũng tiêu tan.
Đúng ngày ba mươi Tết, Thẩm Mật định đi siêu thị mua chút thịt bò hầm ăn, ra đến cửa mới phát hiện đã đóng cửa. Chợ rau cũng vắng tanh, chỉ còn vài chủ hàng tạp hóa đang thong thả thu dọn.
Thẩm Mật qua đó mua hai cuộn giấy viết câu đối. Cô chọn một cây bút lông, một lọ mực nhỏ rồi lại lấy thêm vài tờ giấy hình hoa giấy dán cửa. Thuở nhỏ đón Tết, được nằm xem ông nội viết câu đối trên bàn là lúc Thẩm Mật vui nhất.
Người bán rau bên cạnh nói: “Người đẹp, mua bó rau đi.”
Thẩm Mật mua một bó định về nấu mì ăn.
Cô nghĩ hay là đợi lĩnh lương mua một chiếc tủ lạnh nhỏ, vậy là có thể tích trữ chút thịt ở nhà. Bước ra khỏi ngõ, rẽ ngoặt cô lại thấy không cần thiết. Còn rất xa mới đủ tiền đặt cọc mua nhà, có thể tiết kiệm chút nào hay chút đó, dù sao thì năm nào cũng đều như vậy mà thôi.
Thẩm Mật đã không nhớ rõ bao nhiêu năm không về nhà đón Tết rồi.
Nhà của cô và ba đã đổ sập trong trận động đất, tiền bồi thường của chính phủ bị bác hai lấy mất, cuối cùng cũng không giúp sửa sang lại. Ông bà lần lượt qua đời, các cô cũng đều mất liên lạc. Cô chỉ có quê hương chứ không còn nhà.
Cô trở về chỗ ở, đẩy cửa vào rồi thay dép ra ban công nhặt rau.
Mở sợi dây buộc rau, nhìn thấy lá rau thối hỏng hơn nửa ở giữa, Thẩm Mật đột nhiên không kìm được, ngồi xổm trên ban công, nước mắt như lũ tràn ra.
Người xui xẻo nhất định phải xui đến tận cùng sao?
Tại sao chứ?
Cô chỉ muốn ăn chút rau xanh thôi, điều đó cũng không được sao?
Điện thoại reo hai lần. Đến lần thứ ba, Thẩm Mật trở vào phòng, hít sâu, nhấc máy và mỉm cười: “Sếp.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Tạ Dung Trác hỏi: “Giọng em sao thế?”
Thẩm Mật đỏ mắt, giọng điệu như thường: “Có lẽ… đêm qua tôi ngủ không ngon.”
Tạ Dung Trác: “Xuống đây.”
Thẩm Mật sững lại: “… Ngài đến rồi sao?”
“Hôm nay em tăng ca.” Giọng Tạ Dung Trác bình thản: “Mười phút đủ không?”
“Được.”
Cúp máy, Thẩm Mật lấy trang phục chỉnh tề trong tủ ra thay, thoa một lớp son dưỡng, buộc tóc đuôi ngựa rồi xách túi xuống lầu.
Xe của Tạ Dung Trác đỗ bên vệ đường vắng tanh. Thẩm Mật quàng chặt khăn, chạy nhanh về phía đó. Tạ Dung Trác ngồi ở ghế lái, cửa kính hạ nửa, nghiêng đầu ra hiệu cho cô lên xe.
Thẩm Mật mở cửa ghế phụ ngồi vào, quay đầu đối mặt với đôi mắt sau kính của Tạ Dung Trác.
“Không hỏi tôi đi đâu sao?” Lịch trình của anh Thẩm Mật rất rõ, nếu không có tức là anh tùy hứng. Hôm nay là ba mươi Tết, Thẩm Mật mỉm cười: “Nhà ngài.”
Tạ Dung Trác nhướng mày, đánh vô lăng quay đầu.