Chương 13.2

Thẩm Mật ngồi trên ghế sofa trong phòng nghỉ của nhà vệ sinh, bị luồng gió ấm thổi đến mức lim dim buồn ngủ.

Điện thoại trong túi rung lên, cô mở ra, là tin nhắn của Tạ Dung Trác gửi đến.

Ông chủ: [Em về trước đi.]

Thẩm Mật liếc nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ cơm.

Thẩm Mật: [Vâng ạ. Có cần tôi đặt nhà hàng giúp không?]

Ông chủ: [Không cần].

Thẩm Mật lại nhắn một câu “Vâng” rồi đứng dậy, đi thẳng ra khỏi cửa xoay khách sạn.

Vừa bước ra, luồng khí lạnh liền chui thẳng vào cổ áo, như thể vừa từ lò sưởi ngã vào hầm băng, khiến Thẩm Mật không nhịn được rùng mình một cái. Cô vội kéo chặt áo khoác, mở ứng dụng gọi xe.

Bộ đồ của cô hôm nay không thích hợp chen chúc đi tàu điện ngầm.

Chờ xe khá buồn chán, Thẩm Mật tiện tay nhấn vào avatar WeChat của “dsm” để xem vòng bạn bè.

Vẫn chẳng có một động thái nào. Thẩm Mật đem tấm danh thϊếp lấy được tại tiệc rượu gấp lại, chụp ảnh gửi cho sư phụ để khoe thành quả.

Thẩm Mật: [Hôm nay thu hoạch không tệ.]

Thẩm Mật: [Đợi em lớn mạnh rồi sẽ đá ông chủ, tự mình làm sếp!]

dsm: [Ý tưởng hay.]

Thẩm Mật: [Haha nói đùa thôi, sếp em đối xử với nhân viên cũng khá tốt, thấy sắp tới giờ cơm còn đặc biệt cho em ra ngoài ăn.]

Về chuyện ăn uống ba bữa, dù Tạ Dung Trác bận rộn đến đâu cũng sẽ cho nhân viên thời gian ăn cơm đàng hoàng, ngay cả Trương Văn Chử cũng nói sếp ngày càng có tình người hơn.

dsm: [Đúng là lần đầu tiên thấy em khen anh ta.]

Xe đến, Thẩm Mật cất điện thoại ngồi lên.

Nhìn thấy hồi đáp của sư phụ, cô lại oán thán: [Chẳng tốt chút nào!]

Thẩm Mật: [Mua hoa cho bạn gái tin đồn của anh ta mà lại bắt em tự bỏ tiền! Sáu trăm chín mươi chín tệ đó sư phụ! Quả nhiên người có tiền đều keo kiệt!]

Cô chợt nhớ ra sư phụ mình cũng là người có tiền.

Thẩm Mật: [Sư phụ thì ngoại lệ.]

dsm: [Đã là tin đồn, sao không hỏi rõ thật giả rồi mới quyết định?]

Sư phụ đang nói giúp Tạ Dung Trác sao?

Thẩm Mật: [Em hỏi anh ta có muốn mua không, anh ta không nói thì chẳng phải mặc định là anh ta đồng ý rồi sao…]

Cô gửi thêm một sticker tủi thân.

Ngay sau đó, khung chat nhảy ra một khoản chuyển tiền năm con số.

Thẩm Mật sững lại, gõ chữ: [Gì thế này? Người quen anh ta lắm à mà lại trả tiền thay?]

Cô hơi có ý thăm dò.

dsm: [Quen.]

Quả nhiên.

Nhưng dường như sư phụ chẳng hề muốn lôi kéo đến mối quan hệ ngoài đời, kiểu cố ý phá vỡ bức màn ngăn giữa hai thế giới như vậy khiến người ta phản cảm. Thẩm Mật đã hiểu được đại khái, sư phụ không nhắc tới nên cô cũng sẽ không hỏi thêm.

dsm: [Nhưng không phải trả tiền hoa cho anh ta.]

dsm: [Cho em.]

Thẩm Mật mỉm cười đáp: [Sư phụ đang thử thách em đúng không?]

Thẩm Mật: [Trong vấn đề tiền bạc thì đệ tử cưng của người vốn chẳng có nguyên tắc gì.]

Thẩm Mật: [Thêm vài giây nữa là người sẽ thất vọng đó nha!]

Thẩm Mật: [Em nhận đây!!]

Rồi cô bấm từ chối.

Thẩm Mật: [Lần sau đừng thử em như vậy nữa, em thật sự sẽ không kìm được!]

Vài giây sau, khung chat lại nhảy ra một khoản chuyển tiền.

dsm: [Đừng kìm.]

Thẩm Mật: […]

dsm: [Trời lạnh rồi, mua thêm đồ ấm mặc, đừng để cảm lạnh.]

Thẩm Mật nhìn chằm chằm tin nhắn mới hiện ra, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng ấm áp, ngọt ngào như kẹo sữa tan chảy, cô bỗng nghẹn lời.

***

Thẩm Mật không nhận khoản tiền đó. Tình cảm giữa cô và sư phụ là thuần khiết, là tri kỷ có thể nói hết mọi chuyện. Anh đã cho cô sức mạnh tinh thần, cũng từng nhiều lần chỉ đường. Sự tin tưởng của cô dành cho anh còn sâu hơn người thân trong đời thực, sự phụ thuộc kiểu đã vượt khỏi những ràng buộc nam – nữ.

Nhưng khi thấy sư phụ vì muốn an ủi mình mà gửi tiền để dỗ cô vui, trái tim Thẩm Mật một lần nữa đập loạn không thể khống chế.

Một người từng nhiều lần bị vứt bỏ trong đêm tối giá lạnh sẽ càng nhạy cảm với ánh sáng ấm áp. Thẩm Mật cảm nhận rõ sư phụ đang quan tâm đến tâm trạng cô, đang dỗ dành cô.

Cô chợt thấy sợ. Không phải sợ cảm giác “tim đập loạn” thoáng qua đó, mà sợ bản thân cùng lúc lại có “rung động” với hai người đàn ông.

Cô bắt đầu hoài nghi chuẩn mực đạo đức của mình, cảm thấy tam quan thật đáng lo.

Thẩm Mật nằm vật xuống giường, trừng mắt nhìn trần nhà mà tự kiểm điểm.

Phải chọn một trong hai.

“…”

Không đúng, cô vốn chưa hề đặt tình cảm vào lịch trình, hơn nữa tình yêu chẳng nằm trong kế hoạch mười năm tới của cô, tại sao nhất định phải chọn?

Huống hồ, cô lấy đâu ra tự tin mà chọn?

Thẩm Mật bỗng bật cười.

Điên rồi.

Điên thật rồi.

Cô nghi ngờ do sắp đến kỳ kinh, hormone ảnh hưởng cảm xúc, thiên nhiên ban tặng sứ mệnh sinh sản khiến cơ thể cô bắt đầu xuân tình.

Cô cầm điện thoại lên xem, còn 3 ngày nữa mới tới kỳ.

Quả nhiên. Loài người, cái cảm giác sinh sôi này thật đáng ghét.

***

Ăn cơm xong, Thẩm Mật chợp mắt một lát, không ngờ lại ngủ đến tận khi màn đêm buông xuống.

Cô giật mình bật dậy, tim đập thình thịch, hoảng loạn mò tìm điện thoại bên gối.

May mà Tạ Dung Trác chưa gọi. Nếu lỡ bỏ lỡ điện thoại của sếp, tiền thưởng của cô năm nay chắc tiêu đời. Gần cuối năm rồi, không thể để bị nắm thóp được.

Vứt điện thoại qua một bên, Thẩm Mật lết dép đứng lên, không biết có phải ngủ trưa quá lâu không mà đầu óc cô choáng váng, bụng cũng khó chịu.

Đi vài bước, cô cảm thấy bụng dưới âm ỉ đau, liền vào nhà vệ sinh kiểm tra, là kinh nguyệt đến sớm.

Điện thoại reo, là cuộc gọi của Trương Chỉ Thanh.

“Mật Mật, hôm nay cậu tan làm sớm hả?”

Giờ làm việc của Thẩm Mật vốn linh hoạt, không cần chấm công, chỉ cần Tạ Dung Trác không gọi thì xem như tan làm.

“Ừm, sao vậy?”

Trương Chỉ Thanh nghe ra giọng cô khác lạ: “Cậu khó chịu à? Sao nghe yếu ớt vậy.”

“Đến kỳ rồi.”

Có lẽ buổi trưa khách sạn bật sưởi quá nóng, chênh lệch với nhiệt độ bên ngoài nên bị lạnh.

Một cơn choáng váng khiến Thẩm Mật phải chống tay lên tường.

Trương Chỉ Thanh nghe thấy động tĩnh đầu dây bên kia, vội hỏi: “Mật Mật, cậu không sao chứ?”

Ngồi đối diện, Tạ Dung Trác khẽ ngước mắt nhìn cô ấy một cái.

“Vậy, vậy cậu có chuyện gì thì gọi cho mình nhé, ừ ừ.”

Cúp máy, Trương Chỉ Thanh ngẩng đầu nhìn Tạ Dung Trác, dè dặt hỏi: “Chú út, chú có biết nhà Mật Mật ở đâu không?”

“Mật Mật là ai?” Ông cụ Tạ đặt đũa xuống, cười hỏi.

“Là bạn cùng phòng đại học của cháu, hôm sinh nhật mười chín tuổi giúp cháu trang trí tiệc đó, ông nhớ không?”

Ông cụ lắc đầu: “Bạn cùng phòng đại học của cháu đến mấy người, ai cũng na ná, ông nhớ không rõ.”

“Chính là cái người viết thư pháp đẹp nhất đó, nhớ không?”

“À à là con bé ấy à? Nhớ rồi.”

Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Giờ cậu ấy làm ở công ty chú út.”

“Ồ thế à? Trùng hợp quá.” Ông cụ nhìn sang Tạ Dung Trác: “Đã là bạn của Thanh Thanh thì đương nhiên phải chăm sóc thêm.”

“Năng lực công việc của cô ấy rất mạnh, không cần chăm sóc đặc biệt.” Tạ Dung Trác liếc Trương Chỉ Thanh.

Trương Chỉ Thanh năng lực kém cỏi lập tức thấy mình bị châm chọc.

Ông cụ liền nói đỡ cháu gái: “Cháu hiếm khi khen người khác, xem ra cô gái này thật sự có bản lĩnh. Hôm nào dẫn con bé ấy đến cùng ăn một bữa cơm.”

Khác hẳn mọi lần, Tạ Dung Trác không từ chối: “Vâng.”

Trương Chỉ Thanh nghi ngờ nhìn chú út, thấy tâm trạng của anh tốt mới dám mở miệng: “Chú út, chú vẫn chưa nói nhà Mật Mật ở đâu.”

Tạ Dung Trác: “Cô ấy là bạn cháu, sao hỏi chú?”

“Sau khi về nước cháu mới liên lạc lại với cậu ấy.”

Trương Chỉ Thanh thì thầm: “Nếu không phải Mật Mật bệnh, cháu cũng chẳng hỏi…”

*

Trong cơn mơ màng, Thẩm Mật nghe có tiếng gõ cửa. Cô ôm bụng đứng dậy, đầu nặng trĩu, mỗi bước đi đất trời như quay cuồng.

Là anh giao đồ ăn: “Xin chào, đồ ăn đây.”

Thẩm Mật hơi ngẩn: “Tôi không đặt gì mà.”

Anh giao đồ nhìn số phòng: “1502, số đuôi 6229, cô Thẩm, đúng mà?”

“…”

Về phòng, Thẩm Mật mở túi ra, bên trong là một hộp ibuprofen, một bình nước nóng cùng một miếng dán giữ ấm lưng. Chắc là do Trương Chỉ Thanh mua giúp.

Thẩm Mật uống thuốc rồi bóc miếng dán giữ ấm đắp lên.

Điện thoại rung, là sư phụ.

dsm: [Đang làm gì?]

Thẩm Mật vốn định chụp một tấm ảnh ban công nhà mình gửi nhưng ngược sáng nên ảnh xấu.

Vài phút sau, điện thoại bật lên thông báo yêu cầu gọi thoại từ “dsm”.

Đúng lúc lười gõ chữ nên Thẩm Mật bắt máy: “Sư phụ, không ngờ chứ? Em đang ở nhà ngủ đây.”

Giọng cô lười biếng, không còn dứt khoát lưu loát kiểu công việc mà thêm chút giọng ngái ngủ mềm mềm, nghe lại ngoan ngoãn lạ thường.

Sư phụ chắc không tiện nói nhiều, chỉ trả lời: “Ừ.”

dsm: [Đang trong văn phòng, em nói đi, tôi nghe được.]

Cơ thể lạnh run, Thẩm Mật đặt điện thoại bên gối, chui chặt vào chăn: “Làm việc mà lười biếng vậy không sợ bị sếp phát hiện à?”

dsm: [Làm thêm giờ].

Thẩm Mật thở dài: “Haizz.”

dsm: [Sao thế?]

Thẩm Mật: “Em muốn làm sếp, như vậy sẽ không phải thấp thỏm canh điện thoại chờ chỉ thị.” Đến cả lúc khó chịu cũng chẳng dám ngủ say.

dsm: [Sao không xin nghỉ?]

Thẩm Mật đắp chăn mà vẫn lạnh, cô co rúm lại, giọng yếu ớt: “Không được, nghỉ một ngày là bị trừ ít nhất sáu trăm đồng lận.”

dsm: [Sao run dữ vậy? Tôi gọi người đưa em đến bệnh viện nhé?]

Đi viện rất tốn kém nên từ nhỏ đến giờ, Thẩm Mật toàn cắn răng chịu đựng, nhất là đau bụng kinh hàng tháng, cô sớm đã quen uống nhiều nước ấm tự hồi phục.

“Không sao đâu, em ngủ chút là đỡ.”

dsm: [Ngoan.]

Thẩm Mật vốn chẳng thấy tủi thân nhưng nghe sư phụ dỗ thì sống mũi bỗng cay xè.

dsm: [Em đang khóc?]

Thẩm Mật nén giọng mũi: “Đâu có.”

dsm: [Đau chỗ nào?]

Trước giờ chưa từng có ai hỏi cảm giác của cô, cũng chẳng có cơ hội nói ra. Giờ được hỏi, Thẩm Mật không nhịn được nũng nịu: “Toàn thân đều khó chịu.”

dsm: […]

Thật ra uống thuốc rồi cũng đỡ nhiều rồi, Thẩm Mật chớp mắt, thoát khỏi chút yếu đuối khi nãy, thật thà nói: “Cổ vẫn hơi đau.”

Một lúc sau.

dsm: [Thuốc này em dùng được không?]

Sư phụ gửi hình chụp mặt sau hộp thuốc, có danh mục chống chỉ định.

Thẩm Mật phóng to xem, nhưng chẳng nhìn hộp thuốc, mà hoàn toàn chú ý đến bàn tay của anh.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, gân xanh hơi nổi, làn da trắng lạnh, sạch sẽ mà cấm dục. Dù không lộ mặt nhưng chỉ riêng bàn tay tỷ lệ hoàn mỹ này cũng đủ để người mê tay tưởng tượng bay xa.

Cảm giác của Thẩm Mật lúc này không chỉ cổ đau mà tim cũng bắt đầu đập loạn.

“Tình phụ tử” với sư phụ trong thoáng chốc liền biến chất.

Thẩm Mật không kìm được mà hỏi: “Sư phụ, người có bạn gái không?"