“Ý sư phụ là sao đây?”
Đứng trên sân ga tàu điện ngầm, Thẩm Mật cúi đầu nhìn chăm chăm vào dòng tin nhắn trong khung chat.
Chẳng lẽ… sư phụ quen với Tạ Dung Trác?
Nghĩ lại thì cũng không phải là không thể.
Cái giới này vốn nhỏ, đã quen Vương Bác thì khả năng quen luôn Tạ Dung Trác cũng cao. Nhưng mà từ trước tới giờ sư phụ chưa từng phản bác khi cô chê bai Tạ Dung Trác, chứng tỏ quan hệ chắc cũng chẳng tốt đẹp gì.
Điện thoại reo cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Thanh Thanh.”
“Mật Mật, cậu về đến nhà chưa? Lúc nãy đông người quá, tớ ngứa miệng mà không dám nói, giờ sắp nổ tung đây. Trời ạ, sao trước đây tớ không chịu hỏi cậu làm công ty nào!” Trương Chỉ Thanh có vẻ lúng túng, rồi dè dặt hỏi: “Hôm nay… cậu không bị chú út của tớ dọa cho hết hồn đấy chứ?”
Thẩm Mật thành thật: “Có. Suýt nữa bị dọa ói máu.”
“Thảo nào trước kia cậu bị hành thành…” Trương Chỉ Thanh kịp nuốt chữ “hành thành chó gặm”, sửa lại: “… Bận đến mức như thế. Chú út tớ ấy mà, nhìn thì nghiêm khắc thật nhưng chú ấy đối với ai cũng như vậy, bản thân cũng cực kỳ khắt khe, tuyệt đối không nhằm vào cậu đâu.”
“Thật không?”
“Thật! Chú ấy ở nhà cũng thế, tính vừa lạnh vừa cố chấp. Gia đình ép đi xem mắt, chú ấy dứt khoát nói không, đến mức ông bà nội giả ốm cũng chẳng lừa được.”
“…”
Thì ra đại boss cũng có nỗi khổ bị ép cưới.
Trương Chỉ Thanh ho khan, ngượng ngùng dỗ dành: “Thật ra chú út tớ cũng chẳng đáng sợ lắm đâu, chỉ cần thuận theo ý chú ấy là được. Tớ bình thường chưa bao giờ dám cãi lại, cậu nhìn tớ xem, vẫn sống nhăn răng đây thôi.”
Thẩm Mật: “…”
***
Hóa ra Tạ Dung Trác đã sớm biết cô là bạn của Trương Chỉ Thanh. Thảo nào lần đầu gặp mặt, ánh mắt anh nhìn cô lại kỳ lạ như vậy. Bí ẩn giải xong rồi.
Ngày hôm sau, Trương Chỉ Thanh cũng phải đi làm. Sinh nhật chưa kịp ăn mừng đã bị chú út “đập” cho tơi tả, đẩy thẳng xuống cơ sở rèn luyện, muốn tìm Thẩm Mật cũng phải chờ hết hai tháng thử việc mới có tư cách.
Trong WeChat, Trương Chỉ Thanh gào thét: [Quá đáng!! Tớ là cháu ruột, sao chú ấy nỡ đối xử tàn nhẫn với đứa con côi của anh trai ruột mình thế này!!!]
Thẩm Mật: [Hay để tớ đi trói buộc đạo đức anh ta hộ cậu nhé?]
Chỉ Thanh: [Chú út tớ là loại máu lạnh, đạo đức với chú ấy là vô dụng!]
Chỉ Thanh: [Dùng mỹ nhân kế may ra còn được.]
Chỉ Thanh: [Không thì cậu thử đi, dụ chú ấy phá lệ!]
Thẩm Mật: [???]
Cô ngẩng đầu nhìn về văn phòng Tổng giám đốc rồi cúi xuống gõ chữ: [Chú út cậu xung quanh toàn gái đẹp, chắc lâu nay nhìn phát chán, sao dễ bị “dụ” cho phá lệ được.]
Chỉ Thanh: [Quanh chú ấy chẳng có người phụ nữ nào! Tớ không tin với nhan sắc của cậu mà còn không thu phục nổi chú ấy!]
Đúng lúc ấy, một bóng đổ xuống bàn. Thẩm Mật lập tức cất di động, giả vờ bận rộn sắp xếp đống hồ sơ.
Tạ Dung Trác dừng lại trước bàn cô, mắt rũ xuống nhìn. Cô lập tức hiểu ý, ngoan ngoãn xách túi đứng dậy theo sau.
Hôm nay phải đi dự tiệc cùng đại boss, Thẩm Mật cẩn thận chọn áo khoác mới mua, xách thêm cái “túi tổ tông” giá sáu con số. Nhưng Tạ Dung Trác vừa liếc qua đã đen mặt, y như thời tiết u ám ngoài kia.
Cũng chẳng phải lỗi cô chọc giận nên Thẩm Mật không sợ.
Xác nhận vị trí xe của Lão Chu, cô báo cáo: “Sếp, xe đã tới rồi ạ.”
Tạ Dung Trác xoay người, cô liền lon ton bám theo: “Tiệc này cô Bì cũng tham dự, có cần mua bó hoa tặng cô ấy không ạ?”
“Tôi tặng cô ta hoa để làm gì?”
Vì cô ta là bạn gái tin đồn của anh mà…
Cái tên “Bì Tĩnh Lâm” gần đây hay xuất hiện trong group nội bộ. Người thì khen hai người đẹp đôi, kẻ lại nói tin vịt chứ chẳng có gì hết.
Cô mới vào công ty hai tháng, chuyện đời tư của sếp tổng chắc chắn chẳng thể hỏi được từ trợ lý trước. Thế nên, thà bắn nhầm chứ không bỏ sót.
“Con gái ai chẳng thích hoa, hơn nữa anh với cô Bì…”
“Em thích à?” Tạ Dung Trác đột ngột hỏi.
Đâu thể tự vả! Thẩm Mật nghiêm túc: “Thích ạ.”
Tạ Dung Trác không nói thêm, chỉ cụp mắt như đang suy nghĩ gì đó.
***
Bó hoa sáu trăm chín mươi chín tệ rốt cuộc được Thẩm Mật thay đại boss đem tặng Bì Tĩnh Lâm.
Cô ta ôm hoa cười tít mắt, ánh mắt dính chặt lấy Tạ Dung Trác không rời.
Nhưng chưa đến mười phút, Thẩm Mật đã hiểu ra boss chẳng hề quan tâm cô “bạn gái tin đồn” này. Cái gọi là tình cảm trong group công ty, toàn tin nhảm.
Vậy nên… chẳng khác nào cô thay sếp xài mỹ nhân kế, đi lừa tình con gái nhà người ta.
***
Sau đó còn cả màn Thẩm Mật bị đại boss “xù” tiền hoa, nhưng lại vớ được hơn chục tấm danh thϊếp, lượn một vòng hội trường cảm giác lãi to. Người ngoài thì tưởng Tạ Dung Trác đặc biệt coi trọng cô, dồn dập đưa danh thϊếp cho, còn đại boss thì lẳng lặng quan sát, để mặc cô “bung skill xã giao”.
Cuối cùng, khi trở về khu make-up để ngồi đợi, Thẩm Mật vừa nhận tin nhắn của Trương Chỉ Thanh: [Chú út tớ biết sáu ngoại ngữ, còn thành thạo đọc khẩu hình nữa đó.]
Thẩm Mật: [???]
Vậy chẳng phải những câu chém gió với Kha Triển hôm trước đều bị đại boss đọc sạch từng chữ một rồi sao?
Không hổ là đại ma vương, ngay cả đôi mắt cũng thành vũ khí.
***
Đúng lúc này, màn hình WeChat sáng lên.
dsm: [Đang làm gì?]
Thẩm Mật đổi trạng thái một giây, hóa thân thành bé ngoan: [Đang nhớ sư phụ yêu dấu của em nè.]
dsm: [Nhớ đến mức nào?]
[Mỗi lần nhớ đều nhiều hơn lần trước một chút.]
***
Ngồi đó bốc phét làm nũng với “sư phụ”, Thẩm Mật cảm thấy ấm lòng hẳn. Ít nhất bên kia còn quan tâm cô mặc ấm chưa, đâu có keo kiệt như cái tên đang đứng tầng trên kia, vừa hút xì gà vừa mưu tính kế hoạch.
Còn Tạ Dung Trác ở trong phòng hội nghị xa hoa, giữa tiếng cười nói và mùi rượu thuốc lại thản nhiên rút điện thoại, bấm vào số của Thẩm Mật, cúi đầu gõ một tin nhắn…