Nhà của Trương Chỉ Thanh và nhà của Tạ Dung Trác ở cùng một khu chung cư, mỗi tầng chỉ có một hộ, là khu nhà sang chảnh nổi tiếng ởTuệ Thành. Nhưng Tạ Dung Trác lại ở căn hộ thông tầng độc nhất trên tầng cao nhất, cả chủ đầu tư cũng chỉ có chưa đến mười căn, không phải cứ có tiền là mua được. Nhà của Trương Chỉ Thanh cách đó mười mấy tầng.
Cửa thang máy vừa mở, Thẩm Mật đã nghe thấy tiếng cười nói ríu rít bên trong.
“Mật Mật đến rồi!” Trương Chỉ Thanh mặc một chiếc váy liền ôm sát màu nhạt, mái tóc dài buông hờ hững trên bờ vai trắng nõn, xinh đẹp như một nàng công chúa nhỏ. Cô khoác tay Thẩm Mật dắt vào phòng khách: “Giới thiệu với mọi người, đây là bạn thân nhất hồi đại học của tớ, Thẩm Mật!”
Bạn bè của Trương Chỉ Thanh đều là tiểu thư nhà giàu, cả căn phòng toàn những cô gái xinh đẹp vây quanh, châu ngọc sáng loáng khiến Thẩm Mật hoa cả mắt.
“Chào cậu Thẩm Mật, rất vui được quen biết.”
Các tiểu thư lại bất ngờ rất thân thiện.
Thẩm Mật: “Chào mọi người, tớ cũng rất vui được quen biết các cậu.”
“Không cần khách sáo thế, bọn tớ đều là bạn từ nhỏ của Chỉ Thanh.”
Có cô gái cười trêu: “Bạn từ nhỏ chính thống của cậu không phải đang ở nước ngoài à?”
Trương Chỉ Thanh cười gian: “Được rồi, vậy thì các cậu đừng làm bạn của tớ nữa, để quà lại rồi về hết đi.”
“Xì, tớ không đi đâu! Tớ muốn ở lại ngắm người đẹp cơ. Người đẹp Thẩm, cậu mang theo cái gì thế?”
Thấy nhiều giả tạo chốn công sở rồi, Thẩm Mật bỗng thấy ghen tị vì Trương Chỉ Thanh có một nhóm chị em thật lòng, chẳng cần nói những lời xã giao trên bề mặt, cũng chẳng cần dè chừng sắc mặt ai, khiến cô lập tức thả lỏng.
“Quà tặng cho Chỉ Thanh, là quạt tròn mình tự thêu.”
Trương Chỉ Thanh kêu lên: “Trời ơi, đẹp quá!” Rồi ôm chầm lấy Thẩm Mật: “Cảm ơn Mật Mật, tớ rất thích.”
“A tớ nhớ ra rồi, Thẩm Mật chính là cô gái xinh đẹp mấy năm trước giúp Chỉ Thanh tổ chức tiệc sinh nhật phải không?”
“Là tớ.” Thẩm Mật khiêm tốn: “Mấy cậu còn xinh đẹp hơn.”
“Bọn tớ sao bằng cậu chứ, mũi của tớ là đi nâng đó.” Một cô kéo lấy bạn bên cạnh tóc xoăn sóng to: “Ngực của cô ấy cũng giả. Còn mấy người kia, đều đã bỏ ra vài triệu để làm thẩm mỹ hết rồi, ở đây chỉ có cậu với Chỉ Thanh là nguyên bản thôi đó, biết chưa?”
Vẻ đẹp của Thẩm Mật vừa quyến rũ lại không dung tục, thuộc kiểu cả nam lẫn nữ đều thấy thoải mái, vừa ghen tị vừa bị cuốn hút, là một minh chứng sống cho câu “gái mười tám đổi thay”.
Hồi cấp 2, Thẩm Mật bị mái tóc mái bằng dày cộp che khuất mắt, làn da đen sạm, không thích ứng được với cơ thể mới lớn nên lúc nào cũng gù lưng co rút. Nhất là đến kỳ kinh nguyệt không có tiền mua băng vệ sinh, lần nào cô cũng làm bẩn đồng phục, tự ti xấu hổ đến mức chỉ muốn biến thành người vô hình.
Lên đại học, cô đi làm thêm ở cửa hàng, không phải phơi nắng gió nữa, lại học cách chăm sóc da, kiên trì nửa năm mới phát hiện màu da thật của mình. Hóa ra cô không những không đen mà còn trắng hơn tất cả bạn cùng phòng.
Sau đó lại liên tiếp được mấy đàn anh xin số, khen xinh đẹp, cô mới lần đầu soi gương, ngơ ngác mà nghiêm túc nhìn bản thân ở tuổi mười tám.
Thì ra, mình cũng đâu có xấu.
Trong mắt Trương Chỉ Thanh, Thẩm Mật không phải chỉ là đẹp mà là tuyệt sắc. Lần đầu dọn vào ký túc, cô ấy đã bị hút hồn bởi dáng người mảnh mai cao ráo của người đẹp này, hận không thể lao tới ôm chặt. Không ngờ về sau cô càng ngày càng xinh.
Quan trọng hơn, Thẩm Mật chưa bao giờ tự nhận mình đẹp, kiểu mị lực kín đáo ấy lại càng khiến cô trở nên mềm mại, quyến rũ.
“Ôi dào, các cậu đừng cứ nhìn chằm chằm cô ấy nữa, Mật Mật rất ngại đó.” Trương Chỉ Thanh vốn nhớ bạn mình là cô gái hướng nội.
Thẩm Mật: “Không đâu, tớ cũng thích ngắm các tiểu thư xinh đẹp mà.”
Mấy cô gái bật cười: “Nghe chưa Trương Chỉ Thanh, Thẩm Mật không ngại bị bọn tớ nhìn đâu. Có phải cậu muốn chiếm riêng không đấy, mau khai thật!”
Trương Chỉ Thanh nhìn vẻ trấn định thản nhiên của Thẩm Mật, gãi đầu: “Dạo này cậu thay đổi nhiều thật.”
Cửa thang máy mở ra, lại có người bước vào, là Triệu Bách Lập.
Nhìn thấy Thẩm Mật, Triệu Bách Lập khựng lại rồi trợn trắng mắt, khi xoay sang nhìn Trương Chỉ Thanh thì cô ấy đổi mặt nhanh đến kinh người, cười nịnh: “Thanh Thanh, sinh nhật vui vẻ nha, đây là quà mẹ chị gửi, cái này của ba chị, còn cái này là của chị.”
Con gái nhà Mena Capital mà lại đi lấy lòng Trương Chỉ Thanh sao? Thẩm Mật bỗng thấy tò mò về địa vị của chú út Trương Chỉ Thanh trong giới thương trường.
“À đúng rồi Thanh Thanh, em đổi số à? Hôm nay sinh nhật em cũng là Chung Tự nhắc chị đó. Nhớ chút nữa chị với em kết bạn WeChat nha.”
“Dạ được.” Trương Chỉ Thanh giao quà cho dì giúp việc, kéo Thẩm Mật lại: “Giới thiệu một chút, đây là Triệu Bách Lập, chị họ tớ. Chị, đây là Thẩm Mật, bạn thân nhất của em.”
Triệu Bách Lập cười có phần gượng gạo: “Hai người… quen nhau à?”
Trương Chỉ Thanh kéo Triệu Bách Lập sang một bên nói chuyện.
Chẳng mấy chốc, hai người nắm tay vui vẻ trở lại phòng khách, chạm ánh mắt với Thẩm Mật, sự thù địch trong mắt Triệu Bách Lập chợt biến mất: “Xin lỗi nhé, lần trước là tôi hiểu lầm cô.”
Thẩm Mật đứng dậy: “Cảm ơn cô Triệu đã tin tưởng.”
“Không phải tôi tin cô mà là tin Thanh Thanh. Con bé nói cô có tam quan rất chính trực, sẽ không làm ra những chuyện đó, tôi tin mắt nhìn của con bé.” Triệu Bách Lập chìa tay: “Được ông cụ Chung khen ngợi, lại khiến Thanh Thanh bỏ công lớn như vậy để cầu tình cho cô, chắc chắn cô có điểm hơn người. Làm bạn nhé.”
Thẩm Mật thoải mái nắm lấy: “Được thôi.”
“Đinh…”
Cửa thang máy lại mở, mọi người đồng loạt quay ra nhìn.
Thấy người bước vào là Tạ Dung Trác, Thẩm Mật sững lại tại chỗ.
“Chú út!”
Trương Chỉ Thanh gọi một tiếng.
Chú… út?
… Tạ Dung Trác là chú út của Trương Chỉ Thanh?
“Chú Tạ, lâu rồi không gặp, hôm nay chú lại bảnh bao quá trời luôn!” Một đám mê trai lại lập tức đổ dồn ánh mắt, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Nhưng ai cũng biết tính khí lãnh đạm của Tạ Dung Trác, dẫu bình thường có ngang ngược đến đâu cũng không dám làm càn trước ông “Phật” lớn này, chỉ dám si mê vài giây rồi kéo nhau về phòng thì thầm.
Phòng khách nhanh chóng chỉ còn lại Tạ Dung Trác, Trương Chỉ Thanh và Thẩm Mật đang đờ đẫn.
Thẩm Mật ngây người một lúc lâu mới tiêu hóa xong thông tin này. Hóa ra vị đại boss mà cô sợ phát khϊếp lại chính là chú út của chị em thân thiết nhất. Cô không thất lễ ngay tại chỗ đã tính là cực kỳ bình tĩnh rồi.
Tạ Dung Trác liếc nhìn Thẩm Mật, đưa quà cho Trương Chỉ Thanh rồi nói: “Các cháu chơi đi, chú còn có việc.”
Trương Chỉ Thanh căng thẳng nhận quà: “Cảm ơn chú út.”
Cửa thang máy khép lại.
Trương Chỉ Thanh thở phào: “May quá không bị mắng, dọa chết tớ rồi.”
Cô ấy quay đầu, thấy Thẩm Mật ngây như phỗng bèn đưa tay phẩy trước mắt: “Mật Mật? Cậu sao thế?”
Thẩm Mật đôi mắt mơ hồ: “Cậu… không theo họ ba à?”
Trương Chỉ Thanh: “Theo họ mẹ, sao vậy?”
“Không, không có gì.”
Mọi sự trùng hợp trong thoáng chốc đều trở nên hợp lý.
“Kỳ lạ thật…” Trương Chỉ Thanh cau mày: “Hai người không gặp nhau sao? Năm nhất sinh nhật tớ ở Thâm Thành đó, hôm đó cậu không thấy chú út tớ à?”
“Không.”
Thẩm Mật nào ngờ Tạ Dung Trác lại có một cô cháu gái lớn thế này. Hơn nữa một người họ Tạ, một người họ Trương nên cho dù có nhiều trùng hợp, cô cũng chẳng dám liên hệ.
Thẩm Mật: “Thật ra, tớ vẫn luôn làm việc trong công ty của chú út cậu.”
Trương Chỉ Thanh: "?"
***
Trên đường về nhà, Thẩm Mật mở avatar WeChat của sư phụ.
Thẩm Mật: [Sư phụ, người có tưởng tượng nổi không?]
Thẩm Mật: [Sếp của em.]
Thẩm Mật: [Lại là chú ruột của bạn cùng phòng đại học em!]
dsm: [Trước đó không biết sao?]
Thẩm Mật: [Không biết ạ! Em chưa từng gặp anh ta.]
Thẩm Mật: [Nhưng giờ em nghi là anh ta từng gặp em!]
Bốn năm trước, Thẩm Mật với Trương Chỉ Thanh chưa quá thân, giúp cô ấy trang trí tiệc sinh nhật chỉ vì kiếm tiền. Chữ thư pháp của Thẩm Mật vốn học từ nhỏ với ông nội, xem như có năng khiếu nên viết rất đẹp.
Hôm đó cô mặc bộ Hán phục tự may, ngồi cạnh bàn viết chữ. Có lẽ cô ăn mặc hơi lạ khiến đám công tử nhà giàu cảm thấy mới mẻ, liên tục có người đến bắt chuyện. May mà Kha Triển cũng ở đó nên giúp cô ngăn lại.
Cô không biết Kha Triển đã nói gì với bọn họ, chỉ cần không ai quấy rầy thì cô mặc kệ.
Còn Tạ Dung Trác, Thẩm Mật hoàn toàn không chú ý. Với tính cách kiêu ngạo lạnh nhạt của anh, chắc chắn cũng chẳng đến bắt chuyện.
Thẩm Mật: [Em thế mà lại toàn ở sau lưng nói xấu chú của bạn thân!]
Thẩm Mật: [Em có tội rồi.]
dsm: [Nói bao nhiêu?]
Thẩm Mật bỗng thấy câu này mang theo chút lạnh lẽo quen thuộc.
Nhưng cô không để tâm: [Em không nhận tội!]
Thẩm Mật: [Vì anh ta thật sự giống trai tồi mà.]
Quá sức dụ dỗ.
Đặc biệt là lần ôm đó, Thẩm Mật dám chắc không ai có thể chống lại lực hấp dẫn nam tính ấy. Tuy không muốn thừa nhận nhưng đúng là cô đã sa vào lòng ngực Tạ Dung Trác vài giây.
Sau một hồi xả bực chẳng chút kiêng dè.
Thẩm Mật không khỏi cảm thán: [Thế giới này đúng là nhỏ bé thật.]
dsm: [Còn có thể nhỏ hơn nữa.]