Cánh tay của Tạ Dung Trác như cái kìm sắt, nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên xe.
Anh cúi xuống, lòng bàn tay lớn đặt ra sau gáy cô rồi hờ hững liếc qua đường bên kia một cái. Đến khi quay lại, Thẩm Mật bắt gặp sự lạnh lùng kiêu ngạo trong ánh mắt anh, chỉ thoáng chốc lướt qua khi ánh mắt vô tình chạm vào cô.
Anh cụp mắt chăm chú nhìn cô một giây rồi rút bàn tay sau gáy ra, sau đó đứng thẳng dậy, đóng cửa xe rồi vòng sang bên kia ngồi xuống. Trong khoang xe lập tức tràn ngập mùi hương đặc trưng của Tạ Dung Trác. Đầu óc Thẩm Mật chợt trống rỗng. Cô quên cả phép tắc cơ bản mà chỉ lo cài nhanh dây an toàn rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đúng lúc ấy, cô nhìn thấy Kha Triển đứng bên kia đường.
“Lái xe.” Tạ Dung Trác ra lệnh.
“Vâng, sếp Tạ. Có phải đưa thư ký Thẩm về trước không ạ?” Lão Chu hỏi.
“Ừ.”
Tâm trạng Tạ Dung Trác có vẻ không tốt lắm.
Thẩm Mật thu ánh mắt lại, lén nhìn bộ vest của anh. Ngay lập tức, cô phát hiện trên vai áo bị dính một vết son môi của mình. Bộ vest tuy màu tối nhưng cái “khuyết điểm” nhỏ ấy lại cực kỳ nổi bật trên người anh.
Cô liếʍ môi, cẩn thận nói: “Sếp, hay là… về thẳng nhà ngài nhé? Tôi mang áo đi giặt khô giúp ngài.”
Lông mi Tạ Dung Trác khẽ cụp, liếc qua vết son rồi không đáp.
“Chi phí tôi trả.” Thẩm Mật vội vàng nhận lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi tôi không cố ý đâu.”
Cô cố tình né đi chuyện mình vừa lợi dụng anh, mong qua loa bỏ qua.
“Về khu Thượng Bách Nguyệt Phủ.”
Không ngờ anh thật sự chẳng truy cứu nữa.
“Rõ rồi.” Lão Chu đáp.
Làm bẩn đồ của một người mắc chứng ưa sạch sẽ chẳng khác gì tội ác tày trời, Thẩm Mật thấy phải chuộc lỗi: “Sếp, mai tôi nấu chút bữa sáng mang sang cho ngài nhé?”
Tạ Dung Trác ngả ra ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Ừ.”
Hôm nay anh dễ dãi một cách bất thường. Thẩm Mật không tin nổi mình vừa lợi dụng xong lại có thể thoát nạn dễ dàng đến vậy.
Cả buổi tối cô cứ nơm nớp chờ cảnh tra tấn ập xuống. Kết quả, sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Dung Trác vẫn chẳng hề gây khó dễ.
Thật sự lật trang luôn rồi á?
Tạ Dung Trác đúng là… thiên thần nhỏ còn gì nữa!
***
Thẩm Mật chuẩn bị hẳn một hộp bánh mochi kem tuyết vị anh đào, còn tiện tay xách thêm một hộp trái anh đào tươi mang sang.
Cô nhập mật mã vào nhà anh, đặt túi đồ xuống rồi thò đầu nhìn phòng ngủ chính, sau đó đi rửa tay để chuẩn bị thắt cà vạt cho anh.
Mười phút sau, cửa phòng ngủ mở ra đúng giờ. Tạ Dung Trác ra ngoài uống nửa cốc nước rồi liếc sang bàn ăn sáng.
Ngoài lần đầu tiên đến nhà, từ đó về sau Thẩm Mật chưa từng thấy anh ăn mặc xuề xòa. Mỗi sáng anh đều chỉnh tề từ đầu tới chân rồi mới bước ra, gánh nặng hình tượng còn nặng hơn cả idol.
Anh có thói quen sáng nào cũng uống nước, bảo sao làn da đẹp đến thế.
Thẩm Mật đưa tay sờ mặt mình, khô ráp quá. Da cô tuy trắng nhưng mỏng, đến mùa đông chỉ cần gió tạt qua là đỏ rát, “trời sinh đã đẹp” hoàn toàn vô nghĩa trước thiên nhiên.
Đúng lúc ấy, hành động của cô lọt vào mắt Tạ Dung Trác. Anh đặt cốc xuống, quay vào phòng tắm chung.
Khi bước ra, trên tay anh đã có thêm một hộp mỹ phẩm dưỡng da.
“Đối tác tặng, tôi không dùng. Em lấy đi.”
Thẩm Mật biết nhãn hàng này cực đắt:
“…Tất cả đều cho tôi ạ?”
“Ừ.”
Cô ôm hộp đồ: “Cảm ơn sếp.”
Tạ Dung Trác ngồi vào bàn, thong thả xắn tay áo sơ mi rồi chậm rãi ăn sáng. Nhìn anh trân trọng từng miếng, chẳng phí chút nào, Thẩm Mật bỗng dâng trào cảm giác thành tựu.
Trước kia anh không có thói quen ăn sáng nên sở thích không được ghi chép, mọi thứ phải do cô tự khám phá.
“Ngài có ăn quẩy không?” Thẩm Mật hỏi.
“Em biết làm à?”
Cô gật đầu: “Hồi bé ba mẹ không ở cạnh, tôi toàn tự nấu ăn. Món nào không quá phức tạp, chỉ cần có công thức là làm được hết.”
Tạ Dung Trác nhìn đôi tay cô rồi lắc đầu: “Không ăn.”
“Thế bánh hoa quế hấp thì sao?”
“Ừ.”
Anh không hề nhắc lại chuyện hôm qua, như thể hoàn toàn quên việc mình bị cô lợi dụng.
Dễ dỗ vậy luôn hả? Một bữa sáng thôi là xong?
Ra là Tạ Dung Trác ăn đòn “nịnh hót” này à!
***
Dưới tầng, Lão Chu thấy Thẩm Mật thì lập tức nhìn đầy ẩn ý: “Chào buổi sáng, thư ký Thẩm.”
“Chào buổi sáng.”
Thẩm Mật vốn định giải thích chuyện hôm qua Tạ Dung Trác bế cô, nhưng ngoảnh lại nhìn bóng lưng anh thì không dám mở miệng.
Thôi kệ, hiểu lầm thì hiểu lầm, người chủ động đâu phải mình, thiệt thòi cũng chẳng phải mình.
Hôm nay cô không cần tham gia họp sớm, vừa hay ở chỗ ngồi tra cứu tài liệu.
Chỗ làm của Thẩm Mật không nằm trong khu văn phòng mà riêng biệt ở một góc trống, giống kiểu “hộ pháp” ngồi hai bên bục giảng hồi đi học. Ngẩng đầu lên chính là phòng tổng giám đốc, tức là bị Tạ Dung Trác giám sát trực tiếp, chẳng dám lơ là.
Ưu điểm là ánh sáng tốt, cạnh bên là bức tường kính trong suốt nhìn ra cả thành phố, xung quanh bày đầy cây xanh quý, không khí cực ổn. Nói thật thì đây chính là môi trường làm việc mơ ước của dân công sở, làm “hộ pháp” cũng không quá khó chịu.
Thẩm Mật chuẩn bị cà phê cho anh, đặt những tài liệu cần ký gấp lên bàn rồi phân phát các văn kiện cho đồng nghiệp. Hoàn thành xong việc chính, cô mới bắt đầu xem kế hoạch dự án.
Đến trưa, WeChat báo tin Trương Chỉ Thanh gửi định vị chia sẻ.
Trương Chỉ Thanh: [Mật Mật, mai đến nhà tớ dự tiệc sinh nhật nhé!]
Thẩm Mật đóng tập hồ sơ, mở lịch kiểm tra rồi bê cốc nước vào phòng nghỉ và gọi điện cho cô ấy:
“Không phải sinh nhật cậu tận tháng 9 năm sau sao? Sao lại thành cuối tháng 11 rồi?”
“Còn không phải vì muốn thay cậu rửa oan hay sao!” Trương Chỉ Thanh nói: “Chú tớ không lưu số Triệu Bách Lập, mà tớ cũng ngại làm rình rang đi hỏi người khác, như thế chẳng hóa ra chúng ta chột dạ sao. Nên thôi dứt khoát tổ chức sinh nhật sớm, mời chị ta tới luôn!”
“Thanh Thanh, cậu không cần…”
“Đừng vội cảm động, chuyện này không chỉ vì cậu mà cũng vì tớ nữa.” Trương Chỉ Thanh cười hì hì: “Chú tớ bắt tớ tuần sau phải đi làm rồi. Nhưng sắp Tết, trời thì lạnh, chắc chắn tớ sẽ bị phong ấn trên giường, hoàn toàn không thể đi làm. Thế nên tớ quyết định tổ chức sinh nhật sớm, tự tặng mình hai tháng nghỉ phép, sang năm mới đi làm! Kế hoạch này sao hả?”
Thẩm Mật: “Tuyệt vời.”