“Chuyện nhỏ thôi, cậu là bạn đại học thân nhất của tớ mà.”
Nhắc đến đại học, Trương Chỉ Thanh bỗng nhớ ra gì đó: “À đúng rồi, nghe nói cuối năm cậu chuẩn bị cưới Kha Triển hả? Chúc mừng nha! Lúc nào cưới nhớ báo trước cho tớ đó.”
Thẩm Mật: “?”
Cô sắp cưới Kha Triển từ bao giờ mà chính cô cũng không hay biết?
“Không phải đâu.” Thẩm Mật đỡ trán: “Sao ngay cả cậu cũng nghĩ tớ đang yêu anh ta vậy?”
“Hả? Hai người không quen nhau thật á?” Trương Chỉ Thanh ngơ ngác: “Valentine còn có người bắt gặp hai cậu cùng đi ăn cơm ở nhà hàng mà.”
Thẩm Mật: “Bọn tớ làm thêm ở cùng một nhà hàng.”
“Vậy hả… Lúc đó Lưu Văn Văn với mấy người còn bảo chắc cậu không muốn công khai nên dặn tớ đừng hỏi. Tớ còn chờ cậu tự công bố cơ! Nói sớm thì hay rồi, hôm sinh nhật tớ có mấy anh đẹp trai xin số cậu mà tớ chẳng dám đưa. Toàn hàng ngon cả đấy, uổng ghê.”
“…”
Thẩm Mật hỏi: “Chuyện tớ sắp cưới anh ta, cậu nghe ở đâu vậy?”
“Trong nhóm cựu sinh viên mấy hôm nay ai cũng bàn tán. Kha Triển cũng chẳng phủ nhận, thế chẳng phải coi như mặc định rồi sao?” Trương Chỉ Thanh nói: “Nếu không phải thật thì cậu mau lên tiếng đi, không lại dọa mấy anh đang muốn theo đuổi cậu chạy hết.”
Thẩm Mật bật cười: “Ai thèm theo đuổi tớ đâu.”
Trương Chỉ Thanh bỗng hạ giọng: “Thôi chết, chú tớ về rồi, Mật Mật, tớ cúp máy nhé, bye bye!”
“Ừ.”
Cúp máy xong, Thẩm Mật mở nhóm cựu sinh viên với 99 tin chưa đọc.
Kéo lên một lúc, cô thấy đúng là có đoạn chat nói cô và Kha Triển sắp cưới.
Kha Triển trả lời một câu “không có đâu”, nhưng sau đó người khác trêu ghẹo thì anh ta chỉ gửi mấy cái icon lấy lệ, rõ ràng là không muốn giải thích thêm. Thẩm Mật cũng im lặng nên dần dần thành ra như thật.
Cô lập tức tag thẳng anh ta.
Thẩm Mật: [Tớ nào xứng với đàn anh. Mọi người đừng nói thế, kẻo bạn gái đàn anh ghen đó.]
Ngay lập tức, cả nhóm nổ tung với hàng loạt dấu hỏi chấm.
Thật ra Thẩm Mật vốn có thể mặc kệ, nhưng chuyện xảy ra hồi năm hai đại học đến giờ vẫn là cái gai trong lòng cô.
Hồi đó cô và Kha Triển cùng một câu lạc bộ, lại còn làm thêm chung chỗ. Anh ta hơn cô một khóa, luôn giúp đỡ và đối xử tốt, khiến cô cũng có cảm tình, cả hai đúng là khá thân thiết.
Cho đến khi tin đồn bay đến tai mẹ Kha Triển.
Hôm đó rất lạnh, Thẩm Mật nhớ rõ như in, vì cái tát kia nóng rát đến mức má cô bỏng như lửa, trái ngược hoàn toàn với cái rét thấu xương.
Mẹ Kha mắng cô là “nhà quê”, không xứng với con trai bà ta.
Cũng hôm đó, Thẩm Mật mới biết, thì ra người ta không cần chửi tục vẫn có thể nói ra những câu còn khó nghe hơn dao cứa.
Cuối cùng bà ta ném thẳng vào mặt cô một xấp tiền mặt mười nghìn, bảo cút về quê nghèo, đừng bám lấy con trai bà ta nữa.
Chiều hôm ấy, Thẩm Mật ngồi co ro trong gió rét, nhặt hết từng tờ từng tờ tiền, xếp gọn lại rồi trả cho Kha Triển. Xong xuôi, cô xóa sạch liên lạc.
Từ đó trở đi, càng là những chàng trai xuất sắc, Thẩm Mật càng tránh xa.
***
Ngày hôm sau, Thẩm Mật nhận được một cuộc gọi lạ từ Thâm Thành.
Là Kha Triển, anh ta nói sắp tới có thể sẽ chuyển công tác đến Tuệ Thành, muốn hẹn gặp cô.
Thẩm Mật từ chối ngay.
Ngày xưa lúc đường cùng cô còn chẳng chọn anh ta, huống chi là bây giờ. Cô thậm chí không muốn phí một phút giây cho đàn ông.
Không, nói chính xác hơn là, ngoài Tạ Dung Trác ra, cô không muốn phí một giây nào cho bất cứ gã đàn ông nào khác.
Bây giờ trong lòng cô chỉ còn mỗi một nhiệm vụ đó là làm sao trói được đại boss chẳng chịu nói chuyện yêu đương kia.
Tan ca, Thẩm Mật đi về phía ga tàu điện ngầm. Sau lưng vang lên tiếng còi, một chiếc BMW trắng trượt đến bên cạnh, cửa kính hạ xuống: “Thẩm Mật.”
Cô quay đầu lại, là Kha Triển.
“Kha Triển.” Thẩm Mật cười lịch sự nhưng xa cách: “Không cần đâu, bạn trai tôi đang chờ ở phía trước rồi.” Nói xong, cô rảo bước đi tiếp.
“Thẩm Mật!” Kha Triển gọi với theo: “Cho anh một cơ hội xin lỗi, được không?”
Cô dừng lại, mỉm cười thoải mái: “Không cần đâu. Tôi đúng là nhà quê thật, dì có lo lắng cũng dễ hiểu.” Cô liếc đồng hồ: “Xin lỗi anh, tôi bận rồi, để lần khác nhé.”
Kha Triển vội xuống xe, bước nhanh tới định nắm cổ tay cô nhưng bị cô né.
“Em vẫn trách hôm đó anh không ra mặt giúp em, đúng không?”
Dáng người Kha Triển cao gầy, phong cách chuẩn “nam thần học đường”, lại có hộ khẩu Thâm Thành, hồi đó bao nhiêu cô gái mê mệt. Ngay cả Thẩm Mật cũng từng động lòng, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện yêu anh ta.
“Anh trai à, chắc anh hiểu lầm rồi, để tôi nói rõ luôn.” Thẩm Mật nói: “Lúc đó tôi khó khăn lắm, tiền đi học còn phải vay, bị khinh thường đủ kiểu. Anh là người đầu tiên ở thành phố xa lạ đó nở nụ cười chào tôi, còn giúp tôi dọn đồ, dẫn tôi đi nhập học, tìm việc làm thêm. Tôi cảm động thật, cả đời này sẽ không quên ơn anh. Nhưng cảm động khác với thích, tôi không hề thích anh.”
Ánh mắt Kha Triển tối sầm.
Năm đó, quan hệ giữa hai người đã chẳng khác gì đang yêu. Ngay cả Valentine, cô cũng cùng anh ta ăn tối. Lúc ấy anh ta vốn định tỏ tình, nhưng vì ngại hoàn cảnh gia đình cô nên chùn bước.
Mấy năm qua, anh ta cũng quen vài người, nhưng chẳng mối nào kéo dài quá ba tháng. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa từng quên được Thẩm Mật.
Kha Triển trông ủ rũ: “Anh biết, em nói vậy là giận thôi. Thẩm Mật, cho anh một cơ hội nữa. Lần này anh nhất định sẽ thuyết phục mẹ anh.”
Đúng lúc đó, Thẩm Mật cảm thấy có ánh mắt dán về phía mình. Cô ngẩng đầu thì bắt gặp ngay đôi mắt Tạ Dung Trác.
“Ô…”
“Đó là bạn trai em?” Kha Triển nhìn sang người đàn ông trẻ tuổi đứng bên chiếc Rolls-Royce Phantom, bỗng như vỡ lẽ, bật cười chua chát: “Hừ… Thảo nào. Hóa ra em bám được đại gia rồi. Thẩm Mật, anh nhìn nhầm em thật rồi.”
Thẩm Mật lập tức bốc hỏa, may mà Tạ Dung Trác ở ngay đó nên cô cố nhịn.
Hồi đó chắc cô bị ma che mắt nên mới từng thích cái thể loại này!
Cô “thâm tình dạt dào” nhìn sang Tạ Dung Trác, dùng giọng chỉ đủ để cô và Kha Triển nghe: “Đại gia trẻ trung đẹp trai như thế tôi còn không thèm, lẽ nào lại chọn một anh chàng bám váy mẹ? Anh tự nhìn lại mình xem, anh so được với ông xã tôi chỗ nào?”
Mặt Kha Triển trắng bệch: “Anh không ngờ… em thật sự là loại người này. Anh còn muốn thay mẹ xin lỗi em. Nhưng nói đến chuyện đó, em cũng quá đáng lắm, dù mẹ anh có đánh em thì bà vẫn là người lớn, em không nên đánh trả. Thẩm Mật, em có được dạy dỗ không đấy? À đúng rồi, chắc là không.”
Đàn ông sĩ diện đôi khi thật nực cười. Thẩm Mật biết anh ta chẳng qua không chấp nhận nổi việc người mà anh ta từng khinh thường như cô lại có được người đàn ông hơn hẳn mình mọi mặt. Thế là lật mặt, chẳng thèm giả vờ nữa.
Nhưng anh ta nghĩ sao, Thẩm Mật chẳng buồn quan tâm.
“Ừ ừ, anh nói đúng lắm.”
Cô mỉm cười, đi thẳng sang đường, dừng trước mặt Tạ Dung Trác.
“Sếp.”
Nói xong, cô đứng đó không nhúc nhích, gương mặt như viết hẳn chữ “cho tôi đi nhờ xe”.
Tạ Dung Trác lẳng lặng nhìn cô, mặt chẳng hề đổi sắc.
Thẩm Mật bỗng thấy hơi hối hận. Nãy tự dưng giả vờ “ông xã tôi” trước mặt Kha Triển, giờ thì biết lấy gì chống chế đây…
Chạm phải ánh mắt kia, cô nuốt khan, cố giấu đi chút chột dạ trong mắt.
Tạ Dung Trác mở cửa sau, hỏi: “Muốn anh ta hoàn toàn chết tâm không?”
Thẩm Mật chớp chớp mắt: “Ngài có cách hả?”
Anh cúi xuống, liếc cô: “Muốn thử không?”
Cô gật đầu lia lịa: “Muốn!”
Cổ tay bị kéo, vai bị xoay, ngay sau đó chân bỗng mất lực, cả người cô bị nhấc bổng lên…
Không hề báo trước, cô bị anh ôm ngang người!
Thẩm Mật tròn mắt, kinh hãi: “Sếp…”
“Không phải vừa nãy em còn gọi tôi là ông xã trước mặt bạn trai cũ sao?”
Tạ Dung Trác cười nhạt: “Kịch mà không diễn cho trọn, chẳng phải uổng công em khổ tâm lợi dụng tôi à?”
Anh đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “lợi dụng tôi”.
Mặt Thẩm Mật đỏ bừng: “Ngài nghe tôi giải thích đã…”
“Được thôi.” Anh cúi xuống, mắt đen thẳm sau gọng kính lặng lẽ nhìn cô: “Em giải thích đi.”
Thẩm Mật: “…”
Tạ Dung Trác: “Chưa nghĩ ra lời thoại?”
“…”
Thôi xong, bị bắt thóp rồi. Thẩm Mật dứt khoát chôn mặt vào ngực anh, giả chết.