Chương 11.1

Ý của Tạ Dung Trác là… chịu dạy cô rồi sao?

Nếu nói Chung Quang Phổ là huyền thoại trong giới đầu tư thì Tạ Dung Trác chính là ứng cử viên tiếp theo cho vị trí “thần”. Trong tay anh nắm giữ những khách hàng mua lớn mạnh nhất toàn cầu, sở hữu kênh thông tin chằng chịt ổn định. Với một lính mới như Thẩm Mật, được Tạ Dung Trác chỉ điểm đôi ba câu thôi cũng đủ giúp cô tiết kiệm ít nhất mười năm đi đường vòng.

Thẩm Mật không kìm nén nổi sự kích động trong lòng: “Tôi nhất định sẽ học thật tốt từ ngài.”

Như đã đoán trước bước tiếp theo của cô, Tạ Dung Trác đeo kính lên: “Tôi không nhận đồ đệ.”

Một câu này khiến Thẩm Mật như mơ về bốn năm trước.

Khi đó, cô ôm chặt lấy chân sư phụ cầu xin được bái sư, sư phụ cũng nói y hệt như vậy.

Nhưng sau đó, cô kiên trì gọi mãi, đến cuối cùng sư phụ cũng chẳng làm gì được, dần dà đành miễn cưỡng chấp nhận.

Nếu đổi vào hoàn cảnh khác, Thẩm Mật chắc chắn sẽ nói: “Trong lòng tôi, ngài chính là sư phụ của tôi!”

Nhưng đây là văn phòng nghiêm túc, đối diện cô là đại boss nắm quyền sinh sát.

Thẩm Mật giữ dáng vẻ tao nhã đoan trang: “Vậy thì làm phiền ngài rồi.”

Tạ Dung Trác khẽ nhướng mí mắt, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào. Ánh mắt mang theo thăm dò, như thể hoài nghi sự đoan trang điềm tĩnh của cô hoàn toàn là giả vờ.

Khóe miệng Thẩm Mật hơi nhếch, thẳng thắn đón nhận ánh mắt dò xét của anh, giữ chặt biểu cảm không để lộ sơ hở.

Hai giây sau, Tạ Dung Trác dời tầm mắt, khóe môi khẽ cong lên, thoáng qua như không.

Thẩm Mật: “…”

Đôi khi cô thật sự nghi ngờ chẳng lẽ mình đã đắc tội gì với Tạ Dung Trác.

Nếu không, sao ánh mắt châm chọc trong khoé mắt đuôi mày của anh luôn lộ liễu như thế?

Nhưng khoảng thời gian này, hành động của Tạ Dung Trác lại không giống đang nhằm vào cô. Anh đưa cô đi gặp khách hàng cũng chẳng bao giờ để cô phải uống rượu. Đặc biệt là lần ở công ty bất động sản, khi cô bị Âu Tiểu Bằng bắt nạt, người sáng suốt đều nhìn ra, Tạ Dung Trác chính là đang đứng ra chống lưng cho cô.

Anh còn mua quần áo, mua túi xa xỉ cho cô. Sau này Thẩm Mật nhìn thấy mấy thư ký bên cạnh đối tác khác mới biết, ai nấy đều mặc “chiến bào” công sở chỉnh tề. Thì ra Tạ Dung Trác sợ cô bị họ so sánh mà thua kém.

Tuy cũng liên quan đến thể diện của anh, nhưng mất mặt đâu phải người khác, chính là cô. Anh hoàn toàn có thể yêu cầu cô tự bỏ tiền mua đồ công sở, không thì đổi người khác.

Nếu như vậy mà vẫn không tính là một ông chủ biết chăm lo cho cấp dưới, thì trên đời này chắc chẳng còn ông chủ tốt nào nữa.

Nên nói cho cùng, có lẽ Tạ Dung Trác bẩm sinh đã hơi “chua ngoa” một chút?

Ừm, chắc vậy.

Thấy cô còn đứng nguyên, Tạ Dung Trác ngẩng đầu: “Còn chuyện gì không?”

“Có ạ.”

Thẩm Mật giữ nguyên vẻ bình tĩnh, hỏi: “Ngài có cách liên lạc của cô Triệu không?”

Tuy là Triệu Bách Lập đến gây sự, nhưng so với những cô nàng trước kia chẳng cần hỏi lý lẽ đã tuôn ra “quốc túy”*, thì xem ra cũng là một nữ hiệp “bắt gian” có lễ độ, biết giữ chừng mực.

(*ý chỉ mắng chửi thô tục)

Cô ấy xông xông xáo xáo đến gây phiền phức cho cô “hồ ly tinh” này, kết quả lại bị Tạ Dung Trác hạ lệnh đuổi đi, tối nay chắc cô ấy tức đến mất ngủ.

Đã nắm được tình hình, mà đúng là việc này cô xử lý không đẹp, Thẩm Mật thấy cần thiết phải nói lời xin lỗi với Triệu Bách Lập, rồi tách biệt rõ ràng với Chung Tự. Nhưng nếu lấy liên lạc từ Chung Tự thì càng khó giải thích hơn.

Tạ Dung Trác: “Không có.”

Rõ ràng là anh không muốn cho. Thẩm Mật biết điều, không hỏi thêm.

***

“Cậu đắc tội với con gái của chủ tịch bên đối tác rồi à?”

Trương Chỉ Thanh ở đầu dây bên kia an ủi Thẩm Mật: “Không sao đâu, đừng sợ, cùng lắm thì sang công ty chú mình làm.”

“Nhưng tớ không muốn cô ấy cứ hiểu lầm mãi.”

Thẩm Mật hơi đau đầu, nghe nói ba của Triệu Bách Lập rất thân với Tạ Dung Trác. Nhỡ đâu một ngày nào đó Tạ Dung Trác nghe phải lời đồn nhảm, hiểu lầm cô chen chân vào tình cảm người khác thì rắc rối lớn.

Trương Chỉ Thanh nói: “Tớ thấy sếp của cậu không đưa cậu liên lạc là đúng.”

Thẩm Mật vừa nghe điện thoại vừa bước vào thang máy.

Cô đang dùng thang máy chuyên dùng dành cho Tạ Dung Trác tiếp khách, bên trong chẳng có ai: “Sao lại nói vậy?”

“Không phải trà xanh tiểu tam toàn nói thế à?” Trương Chỉ Thanh ho một tiếng, cố ý bắt chước giọng điệu điệu đà: “Anh ơi xin lỗi, đều là tại em chọc chị giận, để em đi giải thích với chị nha~”

Thẩm Mật: “…”

“Bây giờ cậu đi giải thích người ta có tin không? Biết đâu còn cho rằng cậu đúng là trà xanh ấy.”

“Thế tớ… không làm gì cả à?”

Thẩm Mật vốn chẳng để tâm đến chuyện tình cảm nam nữ, chưa từng yêu đương, càng chưa bao giờ gặp cảnh “bắt tiểu tam”. Gặp phải loại việc này, cô hoàn toàn mất khả năng phán đoán và định hướng: “Có được không?”

“Cái này còn phải xem người ta. Con gái tỉnh táo lý trí sẽ phân biệt được đúng sai, biết rõ rốt cuộc là ai sai. Nhưng nếu gặp phải kiểu đầu óc u mê, yêu đương mù quáng, bị đàn ông dỗ dành vài câu thì cậu nói gì cũng vô ích, thậm chí còn bị nam nữ hợp lực tẩn cho một trận.”

Thẩm Mật mím môi: “Hiểu rồi.”

“Tớ còn chưa nói hết, cậu hiểu cái gì chứ?”

Thẩm Mật bước ra khỏi thang máy, hít một hơi khí trời bên ngoài.

“Đàn ông đều là phiền toái, tốt nhất đừng dính vào.”

Cô còn định nói tiếp thì bỗng thấy người đàn ông từ cửa xoay bên cạnh bước ra.

“…”

Đúng là số xui xẻo! Tần suất cô vô tình chạm mặt đại boss này có phải cao quá không?

Tạ Dung Trác cũng chú ý đến cô. Anh vẫn đang nghe điện thoại, mắt hơi cụp xuống, tầm nhìn rất tự nhiên dừng trên người cô.

Vẫn là ba phần châm biếm, ba phần thờ ơ, còn lại vài phần cao ngạo bẩm sinh, xen lẫn một loại cảm xúc khó gọi tên.

Anh đi về phía cô, vừa khéo trùng hướng. Khi đến gần, Thẩm Mật chỉ vào điện thoại, khéo léo giải thích: “Bạn trai của bạn tôi, cứ hay chọc giận cô ấy.”

Ngay cả bản thân cô cũng cảm nhận được nụ cười trên mặt mình gượng gạo đến mức nào.

Tạ Dung Trác bình thản nhìn cô vài giây rồi thu ánh mắt lại, cúi đầu xem điện thoại.

Rất tốt, bị phớt lờ rồi. Bị phớt lờ vốn chẳng sao, nhưng tại sao anh lại đứng đó không đi?

Tạ Dung Trác lại liếc Thẩm Mật một cái, vẫn không nói lời nào, để mặc bầu không khí lúng túng phảng phất trong không gian.

“… Ủa, Lão Chu còn chưa tới à?”

Thẩm Mật giả bộ thản nhiên quay đầu nhìn ra ven đường, định mượn cớ xua đi ngượng ngập: “Hay để tôi gọi điện giục ông ấy cho anh nhé?”

Tạ Dung Trác chậm rãi nâng mí mắt, ý vị sâu xa: “Không sợ phiền à?”

Thẩm Mật suýt nữa không giữ nổi bình tĩnh.

Cô giả vờ không hiểu, tiếp tục cười: “Không phiền đâu, để tôi gọi cho Lão Chu…”

Đúng lúc này, chiếc Rolls-Royce mang biển số liền kề dừng lại bên lề, lão Chu bước xuống mở cửa sau cho Tạ Dung Trác.

Vai Thẩm Mật khẽ bị cánh tay người đàn ông đi ngang lướt qua. Mắt Tạ Dung Trác nhìn thẳng, khom lưng bước vào xe. Cửa kính lập tức kéo lên.

Trên xe như viết rõ hai chữ thật to: “Lạnh nhạt.”

Nhìn theo xe rời đi, Thẩm Mật run run nhấc chiếc điện thoại vẫn còn đang kết nối cuộc gọi.

“Á á á tớ sắp chết vì ngượng rồi!”

“Người vừa rồi là sếp của cậu à?” Trương Chỉ Thanh nghi ngờ: “Nghe giọng giống chú tớ quá.”

Giọng qua điện thoại vốn dễ bị biến đổi, nghe giống cũng chẳng lạ. Ví dụ Tạ Dung Trác và sư phụ, giọng cũng có vài phần tương tự. Giờ lại thêm một người nữa: chú của Trương Chỉ Thanh.

Thẩm Mật vẫn còn ngượng chín mặt, buột miệng hỏi: “Giống lắm sao?”

“Giọng thì giống, nhưng ngữ khí thì không. Chú tớ nào có dịu dàng vậy, nói chuyện với tớ như mưa đá ấy, một chữ có thể dập chết tớ ba lần.”

Thẩm Mật nhớ lại Trương Chỉ Thanh từng nói chú cô ấy có không ít sản nghiệp, ở Thụy Thành cũng có công ty: “Thanh Thanh, cho tớ hỏi thăm một người.”

Trương Chỉ Thanh: “Ai thế?”

Thẩm Mật: “Cậu có quen Triệu Bách Lập của Mena Capital không?”

“Biết chứ.” Trương Chỉ Thanh ngẫm ra: “À, cậu nói con gái chủ tịch bên đối tác chính là cô ta hả?”

Thẩm Mật: “Đúng rồi.”

“Yên tâm đi!” Giọng điệu Trương Chỉ Thanh lập tức nhẹ hẳn, “Nếu là chị ta thì dễ xử lý thôi. Tính ra vai vế, chị ấy còn là chị họ tớ đấy.”

Thẩm Mật: “Vậy cô ấy có chịu nghe cậu nói không?”

“Còn lâu mới si tình bằng tớ nhé, mấy chuyện đàn ông đàn ang cứ để tớ giải quyết! Nhưng mà tớ không lưu số chị ta, để mai hỏi chú tớ thử xem.”

“Cảm ơn cậu nhiều nha, Thanh Thanh.”