Nhận việc tháng thứ hai, Thẩm Mật dần dần ngộ ra thêm vài chân lý mới. Ngoài năng lực chuyên môn thì mối quan hệ giữa người với người cũng là một môn học bắt buộc. Biết cúi đầu đúng lúc chẳng phải chuyện mất mặt mà là để có cơ hội ngẩng cao đầu sau này. Muốn dựng nghiệp thì phải biết mềm nắn rắn buông.
Cái này dân gian gọi là nữ tử có thể co, có thể duỗi!
Nhưng mà vừa mới lĩnh hội xong, Thẩm Mật đã lập tức gặp phải lần đầu tiên “co” quá lâu mà chẳng thấy ngày “duỗi”.
Cô đã bị vị tiểu thư ngồi trước mặt sai vặt hơn một tiếng đồng hồ rồi!
Bàn làm việc còn chất đống tài liệu chưa kịp xem, Thẩm Mật cố nặn ra nụ cười: “Cô Triệu, nếu không còn việc gì khác thì tôi…”
“Cô coi thường tôi phải không?”
Cô gái trẻ hất cái túi bạch kim lên bàn, hai tay khoanh trước ngực cố tình để lộ chiếc vòng tay đính kim cương trị giá ba trăm ngàn tệ trên cổ tay, kiêu ngạo nói: “Chẳng phải sếp của cô trả lương để cô tiếp khách sao? Sao? Rót ly trà cũng kén người à?”
Mọi người xung quanh đều dựng tai hóng chuyện nhưng chẳng ai dám đứng ra bênh vực Thẩm Mật. Không phải họ không muốn giúp mà vì vị này chính là con gái của chủ tịch Triệu bên công ty đầu tư Mena Capital, ai mà dám đắc tội chứ!
Điều lạ là trước nay cô Triệu nhìn khá đáng yêu, với người khác cũng lễ phép tử tế, hôm nay không hiểu cơn gió nào thổi lại cố tình gây sự với Thẩm Mật.
Thẩm Mật thì chẳng hiểu ra làm sao. Cô có tài cán gì mà lại đi đắc tội với thiên kim tiểu thư của Mena Capital thế này chứ?
Được bước chân vào văn phòng của Tạ Dung Trác, ai nấy đều là nhân vật máu mặt. Tiếp đón bọn họ vốn là công việc của Thẩm Mật.
“Cà phê, trà sữa cô Triệu thích, tôi đều đã mua về hết rồi.”
Cô chỉ vào bàn, nơi đang xếp đầy hơn chục cái cốc, vẫn mỉm cười: “Ngay cả cái cốc giấy dùng một lần mà cô không thích, tôi cũng đã thay hết bằng ly sứ rồi. Không biết cô còn muốn uống thêm gì khác không?”
“Không cần để ý cô ấy, em đi làm việc đi.” Giọng của Tạ Dung Trác đột nhiên vang lên.
Ôi giời ơi, cuối cùng sếp cũng họp xong rồi!
Thẩm Mật thở phào: “Vâng, sếp.”
Nhưng vừa thấy Tạ Dung Trác thì khí thế ngang ngược của cô Triệu lập tức rút sạch, cô ấy dè dặt quan sát sắc mặt anh: “Nói về bối phận thì cháu còn là cháu họ của chú nữa đấy, sao, chú định mắng cháu vì một người ngoài à?”
“Anh họ của cô biết cô đến công ty tôi gây chuyện không?”
“Ba cháu ông ấy…”
“Ra ngoài.”
“Chú họ! Chú…”
Vừa đối diện ánh mắt của Tạ Dung Trác, Triệu Bách Lập lập tức nghẹn lời.
Ánh mắt sau cặp kính kia lạnh lùng đến mức dọa người, rõ ràng Tạ Dung Trác chẳng hề nói thêm câu nào nhưng Triệu Bách Lập cảm giác chỉ cần cô ta mở miệng thêm một chữ thôi thì kết cục chắc chắn thảm thương.
Cô nàng bĩu môi, hoảng hốt vơ lấy túi, lẩm bẩm: “Cái cô Thẩm Mật kia quyến rũ vị hôn phu của cháu, cháu còn không được tìm cô ta gây chút phiền toái chắc? Sao chú lại bao che như thế…”
“Đứng lại.” Tạ Dung Trác ngắt lời: “Cô nói Thẩm Mật với Chung Tự có liên hệ?”
“Đúng vậy!” Triệu Bách Lập liền quay lại, hạ người ngồi xuống sofa, bắt đầu giở chiêu tủi thân: “Chú tuyển một thư ký xinh đẹp thế kia, còn đưa đến nông trại ngựa của ông nội Chung Tự. Ông cụ thích cô ta còn hơn cả cháu, hôm trước ăn cơm còn công khai khen cô ta, nói quà tặng hợp ý, người thì thông minh, là mầm non tốt… Suýt nữa còn muốn đổi hôn ước, lập tức gả Thẩm Mật cho Chung Tự luôn! Sau đó cháu lén lấy điện thoại của Chung Tự ra xem, quả nhiên có số liên lạc của cô ta, hai người nói chuyện vui vẻ lắm!”
“Tán gẫu cái gì?” Giọng Tạ Dung Trác nhạt nhẽo.
Không ngờ kể khổ lại có tác dụng, Triệu Bách Lập càng thêm hăng hái: “Cháu không hiểu, nhưng chắc chắn là ám hiệu! Nào là kiểm soát rủi ro, nào là thực thi… toàn là thuật ngữ đầu tư! Nhưng rõ ràng chỉ là cái cớ thôi, mai mốt thân thiết hơn chắc chắn bọn họ sẽ bỏ ám hiệu mà nói thẳng mấy chuyện mờ ám!”
“Còn gì nữa?”
“Chú không biết đâu, Chung Tự ấy, đúng là một kẻ quy lụy! Toàn là anh ta chủ động tìm Thẩm Mật nói chuyện. Người ta hỏi một câu, anh ta có thể tự lảm nhảm cả trăm chữ!”
“Đều là cậu ta chủ động?”
“Đúng thế! Một năm anh ta chẳng chủ động tìm cháu lấy một lần, vậy mà mấy hôm lại lén nhắn tin với Thẩm Mật! Rõ ràng đây là hôn sự hai nhà sắp đặt, giờ bị làm cho giống như cháu bám theo anh ta, cầu xin anh ta cưới vậy. Cháu…”
“Cô có thể đi rồi.” Tạ Dung Trác chỉ cửa.
“…” Sao nghe có gì đó sai sai thế này?
“Cháu còn chưa nói xong đâu, cái cô Thẩm Mật…”
“Trông chừng vị hôn phu của cô cho tốt.” Giọng anh lạnh như băng: “Đừng có động đến người của tôi.”
“… Dạ.”
***
Thẩm Mật vừa thấy Triệu Bách Lập từ văn phòng đi ra liền nở nụ cười lịch sự.
“Đồ nịnh hót!” Triệu Bách Lập liếc xéo cô rồi ưỡn ngực ngẩng đầu, gót giày cao gõ cộp cộp… Thế mà chẳng may trẹo chân một cái.
“Cô Triệu, không sao chứ?” Thẩm Mật vội đỡ, kéo ghế cho cô ta ngồi, chỉ vào cổ chân: “Có cần tôi xem qua giúp không?”
“Ai cần cô chứ!” Triệu Bách Lập hất mặt nhưng đột nhiên khựng lại, nhìn chằm chằm gương mặt Thẩm Mật, sững sờ: “Sao tôi thấy… cô quen quen thế nhỉ?”
Thẩm Mật vừa định trả lời, đã nghe cô ấy lẩm bẩm tiếp: “Chẳng lẽ hồ ly tinh đều có cái mặt giống cô?”
Thẩm Mật nở nụ cười tám răng tiêu chuẩn: “Ừ, chắc thế.”
“Cô…” Triệu Bách Lập tức muốn mắng, nhưng lại sợ Tạ Dung Trác nghe thấy, đành nghẹn giọng: “Đồ đàn bà xấu xa!”
Thẩm Mật ôn hòa đáp: “Vậy làm phiền cô Triệu đứng dậy một chút nhé? Cô đang ngồi đè lên điện thoại của tôi rồi.”
“Ai thèm ngồi điện thoại của cô!” Triệu Bách Lập đá phăng đôi giày cao gót, giận dữ bỏ đi.
Cô chưa kịp thở phào sau khi tiễn tiểu thư khó hầu, điện thoại đã vang lên.
“Vào văn phòng tôi.”
Giọng Tạ Dung Trác lạnh lùng khiến Thẩm Mật rùng mình.
Từ lúc cô chuyển tới đây làm việc tới giờ, đây là lần đầu tiên thấy có cô gái trẻ dám ung dung bước vào văn phòng Tạ Dung Trác, lại còn với dáng vẻ đầy tự tin nữa.
Chẳng lẽ… đó là bạn gái cũ của sếp? Hay là… bà chủ tương lai?
Mang đầy tâm trạng bất an, Thẩm Mật bóp tay bước vào: “Sếp.”
“Đây là vị hôn thê của Chung Tự.”
“…”
Thẩm Mật thở phào, không phải bạn gái anh là tốt rồi!
Rốt cuộc cũng hiểu lý do Triệu Bách Lập gây sự, Thẩm Mật vừa nhẹ nhõm lại vừa thấy xấu hổ: “Sếp, tôi thật sự không biết anh Chung có hôn thê nên mới lỡ dại không giữ khoảng cách, hỏi anh ấy vài vấn đề. Xin đừng hiểu lầm.”
Tạ Dung Trác tựa vào lưng ghế, ánh mắt nhàn nhạt rơi lên gương mặt cô.
“Cậu ta không có hôn thê thì em không cần giữ khoảng cách nữa à?”
Thẩm Mật chớp mắt ngơ ngác. Ờ thì… đúng là như thế mà?
Nam chưa vợ, nữ chưa chồng, nói chuyện thêm vài câu thì có gì ghê gớm đâu.
Nhưng nhìn sắc mặt Tạ Dung Trác, hình như đáp án chuẩn lại là… có đấy!
Anh tháo kính, cúi đầu thong thả lau tròng kính.
“Từ nay có gì không hiểu cứ đến hỏi tôi.”