Sau hai ngày nằm nhà dưỡng thần, Thẩm Mật lại vào game vừa chơi vừa than thở với sư phụ: [Mấy ông giám đốc ngoài đời á, toàn đầu hói, mặt thì dê xồm!]
Cô vốn chỉ định trút giận cái thôi, nào ngờ lần này sư phụ lại không treo máy mà đang thật sự online!
Đa Thần Bí: [Em ứng tuyển vị trí gì?]
Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Thư ký.]
Sư phụ gửi cho cô một địa chỉ công ty: [Bên này đang tuyển, có thể thử xem.]
Ngân hàng Duệ Hưng, chi nhánh địa phương?
Từ năm nhất đại học đến giờ, Thẩm Mật và sư phụ gần như không nhắc tới chuyện đời thật. Cô chỉ biết sư phụ là người miền Bắc nhưng làm việc trong Nam, hay phải đi công tác. Còn lại thì cô không dám hỏi nên cũng không biết gì thêm.
Vậy mà giờ sư phụ lại đột nhiên gửi cho cô địa chỉ đúng thành phố cô ở, lại còn là công ty trong mơ mà cô luôn muốn vào…
Thẩm Mật có cảm giác như thế giới ảo bỗng dưng xuyên phá thành hiện thực, hơi rợn rợn.
Ngân hàng Duệ Hưng không phải ngân hàng truyền thống mà là ngân hàng đầu tư, thuộc loại tổ chức tài chính ngân hàng thương mại. Đãi ngộ thì tốt khỏi bàn, được mệnh danh là "nóc nhà" của ngành.
Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Em từng đến rồi, họ nói không tuyển thư ký nữ.]
Đa Thần Bí: [?]
Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Nghe nói giám đốc có rắc rối gia đình.]
Đa Thần Bí: [?]
Thẩm Mật nghĩ sư phụ chưa hiểu bèn giải thích thêm: [Bạn gái sếp không cho anh ta tuyển thư ký nữ.]
Cô tưởng sư phụ lại sẽ thả ra một dấu hỏi nữa nên đã chuẩn bị sẵn tinh thần nói tiếp.
Đa Thần Bí: [Phân biệt giới tính.]
Đa Thần Bí: [Có bằng chứng không? Tố cáo đi.]
Sau đó sư phụ còn gửi cho cô một link tố cáo chính thức.
Thẩm Mật: "…"
Vài phút sau.
Đa Thần Bí: [Em bị lừa rồi.]
Đa Thần Bí: [Anh ta không có bạn gái.]
Thẩm Mật ngơ ngác thắc mắc sao sư phụ lại biết? Nhưng cô xưa nay vẫn luôn kính trọng sư phụ, đến giới tính sư phụ là "cô" hay "anh" còn không dám hỏi, huống gì chuyện riêng tư.
Nhưng mà dựa vào năng lực tiêu tiền không chớp mắt của sư phụ, quen vài đại gia cũng là chuyện bình thường.
À đúng rồi, sư phụ cô luôn chơi nhân vật nữ.
Thẩm Mật điều khiển bé loli nhỏ xíu chạy sau lưng đại ma đầu mặc váy đỏ rực để xin buff hồi máu. Thường thì cô còn chưa kịp ngửa tay, đối thủ đã mất máu sạch banh xác.
Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Hí hí hí, sư phụ phụ thật là đẹp! Vòng một này, vòng eo này, cái chân này nữa.]
Dù sao trong game ai cũng đeo mặt nạ nên không ai biết ai là ai, thả thính chơi xả stress cũng đâu có mất miếng thịt nào. Mấy trò này, bốn năm nay Thẩm Mặc chơi mãi không chán.
Đa Thần Bí: […]
Dưới sự động viên của sư phụ, sau một ngày nằm dài, Thẩm Mật lại tiếp tục hăng hái lăn xả, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Đã không cần thư ký nữ thì tại sao còn gọi cô đi phỏng vấn? Đáp án quá rõ ràng: bị chơi xỏ rồi.
Thẩm Mật trực tiếp tìm đến gã đeo kính từng từ chối cô lần trước định thu thập chứng cứ. Cho dù cả đời này không đi làm được nữa thì cô cũng phải liều chết với loại ung nhọt kỳ thị giới tính nơi công sở này một trận!
Không ngờ hôm nay gã đeo kính gặp lại Thẩm Mật lại đột nhiên xuống nước, chủ động nhận sai: “Giám đốc Vương không có bạn gái, thật ra là do nguyên nhân cá nhân của tôi…"
Hóa ra chỉ vì muốn đưa người nhà vào nên anh ta mới bịa chuyện lừa cô. Quả nhiên sư phụ liệu việc như thần, gã đeo kính cúi đầu nhận lỗi không ngớt.
Thẩm Mật không nhận tình: “Một lời nói dối của anh khiến buổi phỏng vấn của tôi bị hủy vô cớ, có thời gian giả vờ áy náy thì chi bằng nghĩ xem định bù đắp thế nào cho hợp lý đi. Anh lạm dụng chức quyền làm tổn hại danh dự công ty, nếu bị Duệ Hưng sa thải thì đời này đừng mong chen chân vào giới này nữa. Ai cũng là người đi làm, làm người thì nên chừa lại đường sống cho mình và cho người khác nữa, chuyện này phiền anh tự lo liệu đi.”
Dáng người Thẩm Mật cao ráo, mái tóc dài uốn nhẹ buộc cao thành đuôi ngựa, vòng eo nhỏ nhắn bó sát trong chân váy bút chì, khí chất sắc sảo lạnh lùng, gương mặt nghiêm túc nói chuyện rất có khí thế.
Gã đeo kính toát cả mồ hôi lạnh: “Cô đợi một chút, tôi sẽ đi bàn lại, cố gắng bổ sung phỏng vấn cho cô ngay lập tức.”
Thẩm Mật hơi ngẩng cằm xinh đẹp lên, mỉm cười: “Hy vọng tôi có thể nhìn thấy thành ý của anh.”
Gã đeo kính ủ rũ chạy sang văn phòng bên cạnh. Thẩm Mật lặng lẽ trốn vào nhà vệ sinh, vừa đóng cửa liền hít thở sâu điên cuồng: "Bình tĩnh, dù có thua gì cũng không được thua khí thế."
Cô chỉnh lại tóc trước gương và dặm lại lớp trang điểm. Gương mặt lạnh lùng xinh đẹp này đúng là có thể “che đậy” rất tốt, tuy nó từng mang đến cho cô không ít rắc rối chốn công sở nhưng cũng cho cô can đảm cầm một trăm tệ vào cửa hàng đồ hiệu dạo chơi.
Nhưng mà có phải gã đeo kính đó quá sợ cô rồi không? Thật kỳ lạ.
Làm việc gì cũng cần rèn luyện, xin việc cũng vậy. Những buổi phỏng vấn tiếp theo, Thẩm Mật trả lời trôi chảy khiến người phỏng vấn gật đầu liên tục.
“Thẩm Mật?” Người phỏng vấn ngẩng đầu khỏi sơ yếu lý lịch: “Trông cô có vẻ rất có kinh nghiệm, không giống sinh viên mới ra trường. Trước kia từng làm việc bán thời gian liên quan khi học đại học à?”
“Xin lỗi làm phiền.” Một người đàn ông mặc vest xám bước vào.
Cả nhóm người phỏng vấn đồng loạt đứng dậy, kính cẩn nói: “Giám đốc Vương, ngài…"
Người đàn ông được gọi là giám đốc Vương liếc nhìn Thẩm Mật rồi đi thẳng đến trước một người phỏng vấn, chìa tay ra: “Hôm nay có mấy người đến phỏng vấn thư ký?”
“Sáng nay sắp xếp năm người, cô ấy là người cuối cùng.”
Người đàn ông lật xem sơ yếu lý lịch, hỏi: “Thẩm Mật này đã phỏng vấn xong chưa?”
“Chính là cô ấy.” Người phỏng vấn đưa tay giới thiệu: “Nhưng cô ấy là sinh viên mới ra trường…"
“Chọn cô ấy đi.” Người đàn ông nói: “Tôi đang cần người gấp, đưa cô ấy đi luôn.”
Vậy là được nhận rồi? Cách làm việc kiểu nhỏ lẻ thế này, chẳng lẽ cô vô tình đi cửa sau thay thế ai đó sao?
Thẩm Mật đi theo người đàn ông vào văn phòng, vẫn giữ nụ cười: “Giám đốc Vương, ngài không cần xác nhận lại một chút sao?”
Người đàn ông ngồi xuống ghế làm việc, ánh mắt nhìn cô có vẻ dò xét: “Sao? Tôi tuyển một thư ký mà còn phải báo cáo lên tổng công ty sao?”
“Tôi không có ý đó.” Thẩm Mật giải thích: “Chỉ là nếu không phỏng vấn đúng quy trình thì tôi thấy không công bằng với những người tham gia khác.”
Cô từng vài lần bị người nhà của lãnh đạo cướp mất công việc, tuy bây giờ rất nghèo, rất cần việc này nhưng ít nhất cô vẫn phải sống không thẹn với lòng.
“Tôi bỏ tiền ra tuyển người, tôi nói mà không tính thì ai nói mới tính? Lẽ nào phải theo quy tắc tôi định ra mà lặp lại quy trình?” Anh ta nhấn mạnh từng chữ “tôi”.
Đúng là đầu sỏ, cho dù ông trời có xuống cũng không sợ. Người ta đã nhấn mạnh “tôi” đến mức đó rồi thì còn cửa sau cửa trước gì nữa, coi như làm việc thiện tích đức tùy duyên đi.
Thẩm Mật thức thời mỉm cười: “Cảm ơn giám đốc Vương đã cho tôi cơ hội rèn luyện lần này.”
“Đây không phải rèn luyện mà là chính thức có chứng chỉ làm việc đàng hoàng. Giới thiệu chút, tôi là Vương Bạc, danh thϊếp còn chưa in, giờ cô đi in đi.”
Thẩm Mật lập tức vào trạng thái làm việc, lấy sổ tay trong túi ra: “Chữ Vương trong Đại vương sao? Chữ “Bạc” nào? Và chức vụ của ngài là gì?”
Gã đầu sỏ này chắc tên là Vương Bạc, chức vụ là CEO chi nhánh Bắc Kinh của Ngân hàng Duệ Hưng, lớn nhất ở đây.
Tuy lúc đầu giọng anh ta hơi bá đạo, nhưng nửa tiếng sau, vị sếp này rất lịch thiệp, đối xử với Thẩm Mật như bạn bè, không hề ra vẻ.
Trong quá trình liên hệ in danh thϊếp, Thẩm Mật biết được đại boss của Ngân hàng Duệ Hưng vừa mới thay người mấy tháng trước. Sếp mới từ trên rơi xuống, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, vừa lên nắm quyền liền sa thải vài “đại thần triều trước”. Tổng cộng sáu CEO chi nhánh bị thay, đúng là cải tổ quy mô lớn.
Bảo sao sếp cô chưa kịp in danh thϊếp đã vội vàng đưa cô đi.
Dù cấp cao thay máu nhưng công ty vẫn vận hành bình thường, bộ phận nhân sự làm việc rất hiệu quả. Chiều hôm đó, Thẩm Mật đã chính thức đi làm.
Làm việc mệt mỏi ở công ty xong, về đến nhà trọ, Thẩm Mật lại hóa thân thành “Tiểu Gà Mờ”. Cô phấn khích đăng nhập game xem vị trí của sư phụ, vào giao diện sư đồ rồi dịch chuyển tức thời đến bên sư phụ. Cô gõ chữ trong khung trò chuyện riêng: [A a a sư phụ, em được nhận rồi!]
Vòng eo thon của sư phụ khẽ động một cái.
Đa Thần Bí: [Không tệ.]
So với những lão già đầu hói háo sắc, Vương Bạc đúng là cấp trên “ôn hòa lương thiện” nhất nhân gian. Thẩm Mật lập tức gắn thêm cả tá bộ lọc cho anh ta, dùng vốn từ nghèo nàn của mình để mô tả: [Sếp em ấy hả? Đúng kiểu quý ông lịch lãm, dịu dàng lắm! Mà còn cao ráo đẹp trai nữa chứ!!!]
Sư phụ lạnh lùng quăng cho một chữ: [Ồ.]