Chương 10.1

Trái tim rung động, tuyệt đối không liên quan gì tới Thẩm Mật!

Cô không hề có cái kiểu suy nghĩ tày trời nào với sư phụ. Với đại boss thì càng không dám mơ tưởng!

Thẩm Mật lập tức dẹp hết mấy ý nghĩ hoang đường kia, gượng cười, một tay chống vào l*иg ngực Tạ Dung Trác, ra sức đẩy, nhưng… không nhúc nhích nổi.

Có lẽ vì khoảng cách quá gần, cả người cô gần như dán chặt vào anh, tim đập loạn xạ chẳng điều khiển nổi, ngay cả giọng nói cũng run run mất tự nhiên: “Sếp, tôi ổn rồi.”

… Ý là anh có thể thả tôi ra được rồi đó!

Bàn tay đang đặt trên eo cô lưu luyến một chút rồi mới chậm rãi rút lại.

Vấn đề là phần eo của Thẩm Mật lại cực kỳ nhạy cảm, cái động tác hờ hững của anh vô tình khơi dậy một cơn ngứa ngáy tê dại, khiến cơ thể cô khẽ run lên.

Trong đầu cô lập tức bật ra suy đoán: “Chẳng lẽ Tạ Dung Trác lại đang lấy áo của cô làm khăn lau tay sao?”

Theo lẽ thường, sau khi chạm vào cô, anh hẳn phải đi rửa tay và khử trùng vì anh mắc chứng ưa sạch sẽ kinh niên. Nhưng lạ lùng thay, lần này Tạ Dung Trác lại chẳng động đậy gì, chỉ dùng mấy ngón tay thon dài chỉnh lại cà vạt rồi cúi đầu, ánh mắt qua tròng kính nhìn chằm chằm xuống, nhàn nhạt chẳng thấy rõ cảm xúc, nhưng ép cô đến mức không dám thở mạnh.

Thẩm Mật lén liếc gương xem mình có sơ suất gì không.

- Không đánh son đậm, mặt sạch sẽ.

- Áo sơ mi cài đủ nút đến tận cùng, vạt áo cũng chỉnh tề, không hở hang.

- Váy đuôi cá ôm dáng hoàn hảo.

Nói chung chẳng có gì lọt vào “ánh mắt soi mói” của đại boss.

Thế nhưng, Tạ Dung Trác vẫn nhìn chằm chằm… môi cô.

Ý anh là… muốn cô nói tiếp?

“Sếp, ngài có thể cân nhắc một chút không?” Thẩm Mật kéo đề tài quay về chuyện lúc nãy.

Có vẻ Tạ Dung Trác hơi mất tập trung, nghiêng đầu nhìn sang gương bên cạnh mà không trả lời ngay. Ngón tay vẫn vuốt ve chiếc cà vạt kiểu Windsor, ánh mắt chợt sâu thêm một chút.

“Có thể học.” Vài giây sau, anh mở miệng: “Nhưng không được ảnh hưởng đến công việc chính.”

Đôi mắt Thẩm Mật sáng rực lên. Cô vội vàng né sang bên, đứng song song với anh, hai tay chắp trước bụng, hơi cúi người, giọng ngoan ngoãn: “Vậy tôi có thể tham khảo mấy bản kế hoạch dự án trước đây, với cả phương án đầu tư của năm ngoái không? Tôi chỉ xem tại công ty thôi, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài, cũng không ảnh hưởng tới công việc thư ký, được không ạ?”

“Đi tìm Trương Văn Chử mà lấy.”

“Cảm ơn sếp!”

***

Có được tấm vé vào cửa dự án rồi, cô còn sợ không vượt nổi ngưỡng cửa sao?

Nguyên buổi sáng hôm đó, tâm trạng Thẩm Mật đều phơi phới, tăng ca mà còn rạng rỡ như đi catwalk.

Vì không cùng bộ phận lại chẳng có cạnh tranh lợi ích trực tiếp nên cô hòa hợp với đồng nghiệp khá ổn.

Đến giờ nghỉ trưa, Ninh Hân Lôi uể oải bò ra bàn cô, thở hắt ra: “Thư ký Thẩm, sao cô tăng ca mà còn vui được thế?”

Thẩm Mật khẽ vỗ vào chồng tài liệu cao ngất trên bàn, cười đáp: “Cứ tận hưởng công việc thì niềm vui sẽ tự tới.”

Ninh Hân Lôi rùng mình: “Niềm vui kiểu này tôi hưởng không nổi.”

Thật ra cô ấy vốn chỉ làm mấy việc lặt vặt ở phòng nhân sự, có ngóc đầu lên cao cũng chỉ được đến trần nhà. Khi con người đã nhìn thấy giới hạn cuối cùng của bản thân thì dễ bị năng lượng tiêu cực ăn mòn lắm.

Còn Thẩm Mật thì khác, cô tốt nghiệp trường danh tiếng, lại là thư ký nữ duy nhất bên cạnh đại boss, còn có thể ra vào nhà anh thoải mái. Nếu chịu bỏ chút tâm tư thì ngồi lên ghế bà chủ công ty cũng đâu phải chuyện viển vông.

Nhưng cô gái này hoàn toàn không đi theo con đường đó.

Ninh Hân Lôi mơ hồ cảm thấy Thẩm Mật chưa từng nghĩ đến việc thu hút sự chú ý của đại boss.

Nhìn chiếc túi da màu đen cũ mà cô vẫn đeo từ ngày mới vào công ty, mép túi đã mòn bạc. Con gái bình thường đều thích làm đẹp, mà cái túi ấy đâu có đắt, chứng tỏ cô chẳng hề để tâm đến chuyện ăn diện.

Ninh Hân Lôi lại quan sát gương mặt, vòng eo rồi tới đôi chân thon dài trắng muốt của cô.

Dáng người uyển chuyển, gương mặt xinh đẹp chói lóa, năng lực làm việc lại mạnh mẽ. Thật sự không hiểu ông trời đóng cửa nào của cô nữa.

“Thẩm Mật, cô không thấy sếp đối với cô rất đặc biệt sao?”

“Đặc biệt á?” Thẩm Mật vẫn cắm cúi xem tài liệu.

Thế là Ninh Hân Lôi hiểu rồi, hóa ra ông trời đóng cửa… cảm xúc. Cô nàng này chính là một khúc gỗ vô tri trong chuyện tình cảm.

“Đương nhiên đặc biệt rồi! Cô nghĩ xem, mấy thư ký trước có được bước vào nhà sếp đâu.”

“Không phải trợ lý Trương cũng được vào?”

“Tôi nói là thư ký nữ cơ.”

“Cô hiểu nhầm rồi, vì mấy người đó hay xịt nước hoa. Sếp bị dị ứng mùi chứ không phải phân biệt nam nữ.”

“Dù sao thì tôi cứ thấy sếp thích cô đấy!” Ninh Hân Lôi liếc nhanh về phía văn phòng tổng giám đốc, hạ giọng: “Hay là cô thử xem? Đảm bảo trúng ngay!”

Thẩm Mật ngẩng đầu lên từ đống tài liệu, chớp chớp mắt rồi làm mặt sợ hãi: “Không muốn sống nữa chắc?”

Ninh Hân Lôi bị gương mặt xinh đẹp, rạng rỡ ấy làm cho choáng váng.

Cô ấy thật sự không hiểu nổi, làm sao một người vừa dễ thương vừa giỏi giang thế này lại tồn tại.

Có lẽ sếp chỉ coi trọng năng lực của Thẩm Mật thật. Nếu lỡ nhìn nhầm, nghe lời xúi bậy rồi hành động dại dột, chọc sếp nổi giận mà giáng chức cô ấy xuống… Lúc ấy đừng nói ôm bắp đùi, mà cô ấy sẽ thành tội nhân thiên cổ mất.

“Ơ tôi nói linh tinh thôi, cô đừng tin thật nha.”

“Tôi không tin đâu.” Thẩm Mật cười lắc đầu.

Nói chứ, ngay cả khi đỡ cô một cái, Tạ Dung Trác cũng phải tiện tay lau sạch vào áo khoác cô, ghét bỏ đến thế mà gọi là đặc biệt sao?

Ninh Hân Lôi bèn phất tay, chạy sang phòng bên tiếp tục hóng hớt tám chuyện.

Còn Trương Văn Chử với mấy trợ lý khác của Tạ Dung Trác thì chẳng rảnh rỗi như vậy. Ngày nào họ cũng bận đến mức như ra chiến trường, đi đứng gấp gáp, hận không mọc thêm tám cái tay như bạch tuộc để làm việc.

Thẩm Mật rất muốn giúp nhưng căn bản chẳng giúp được. Có những việc không phải cứ thông minh nhìn một cái là biết, mà phải có tiền bối chỉ dẫn mới được. Thế nhưng ai nấy đều bận tối tăm mặt mũi, lấy đâu ra thời gian kèm cặp cô, nên đành để cô tự mày mò, ghi chép, tra cứu và ngộ ra dần dần.

Thỉnh thoảng, Thẩm Mật cũng hỏi han Chung Tự. Người này bề ngoài thì có vẻ không đáng tin, ai dè năng lực chuyên môn lại khá cứng. Hơn nữa, nể mặt Tạ Dung Trác, anh ta cũng chịu khó chỉ bảo cô không ít.