Thẩm Mật mỉm cười khéo léo dừng lại: “Ngài thích bữa sáng của thương hiệu nào? Ngày mai tôi sẽ mua giúp ngài.”
Tạ Dung Trác: “Không thích cái nào hết.”
Không thích cái nào? Vậy tức là… chỉ thích đồ cô làm thôi chứ gì nữa!
Nhưng mà nếu cô dám hỏi thẳng thì chắc chắn Tạ Dung Trác sẽ không thừa nhận.
Cô phải nghĩ cách khắc sâu ấn tượng với đại boss mới được. Sau này chỉ cần nhớ lại bánh tuyết mochi của cô thì đảm bảo thèm đến mức chê hết hàng nhà khác!
Thẩm Mật liền đổi cách: “Sếp phân biệt được nhân bánh sáng nay có gì khác không?”
Tạ Dung Trác hờ hững nâng mí mắt: “Em phân biệt được sự khác nhau trong giọng nói của mỗi người không?”
Tất nhiên là phân biệt được rồi! Cô có phải ngốc đâu…
Nhưng Tạ Dung Trác tuyệt đối không thèm hỏi mấy câu vô nghĩa như vậy.
Thẩm Mật nghiền ngẫm câu này một lúc, tiếc là chẳng đoán ra ẩn ý gì.
“Phân biệt được… chứ?” Cô do dự.
“Không phân biệt được à?”
“Sếp đang bắt tôi chọn bừa đáp án đúng hả?”
“…”
Thẩm Mật vội vàng treo lại áo vest, đưa cà vạt ra: “Người quen thì chắc chắn phân biệt được.”
Tạ Dung Trác liếc nhìn cái cà vạt trên tay cô, không nhận.
“Em với tôi… quen không?”
Câu này trả lời kiểu gì đây?
Bảo “quen” thì nhỡ anh buông câu “chúng ta chẳng quen” thì xấu hổ chết mất.
Bảo “không quen” thì đây rõ ràng là ông chủ trực tiếp của mình, nghe lại như chối bỏ mối quan hệ công việc.
“Sếp, dạo này tôi học được cách thắt nút Windsor.” Thẩm Mật giơ cà vạt, mặt tỉnh bơ: “Để tôi giúp ngài nhé?”
Tạ Dung Trác: “Tùy em.”
“Tùy” trong miệng sếp chính là “được”.
Thẩm Mật thở phào, khéo léo hóa giải sự lúng túng. Cô kiễng chân: “Sếp, ngài cúi xuống một chút được không?”
Tạ Dung Trác xem như cũng hợp tác, hơi cúi lưng hạ thấp cổ để tiện cho động tác của cô
Trên người anh toát ra mùi hương sạch sẽ đến mức thanh lạnh, thoảng qua không rõ rệt nhưng lại bá đạo khó quên. Thẩm Mật vốn ghét mùi mồ hôi của đàn ông nhưng trên Tạ Dung Trác thì không hề có, thậm chí còn khiến cô thích hít hà.
Thật ra cô đã luyện tập đủ mọi kiểu thắt cà vạt cả chục lần rồi, sớm đã thành thạo. Nhưng Tạ Dung Trác cứ không cho cô lại gần khiến kỹ năng của cô chẳng có đất dụng võ.
“Đêm qua em tăng ca đến mấy giờ?” Anh đột nhiên hỏi.
Thẩm Mật kiễng chân, hai tay vòng ra sau gáy anh, kéo cà vạt gọn gàng rồi mới đáp: “Một rưỡi.”
Tạ Dung Trác: “Những việc đó không thuộc phạm vi công việc của em. Sau này đừng làm nữa.”
Thẩm Mật vừa chỉnh nút thắt, vừa thăm dò: “Sếp, thật ra tôi học ngành Tài chính, chứng chỉ gì cũng có. Ứng tuyển thư ký chỉ vì thiếu kinh nghiệm nên chỗ khác không nhận.”
Tạ Dung Trác cúi mắt nhìn cô: “Em nghĩ tôi sẽ nhận sao?”
Thẩm Mật vốn chẳng phải kiểu yếu đuối hay than phiền. Cô muốn gì thì sẽ giành lấy bằng mọi giá. Người ta càng nói cô “không được” thì lại càng kí©h thí©ɧ tinh thần chiến đấu của cô.
Anh không muốn nhận cô? Vậy thì cô tìm cách để anh phải nhận!
“Tôi biết, năng lực hiện tại của tôi chưa đủ để tham gia dự án, nhưng tôi có thể học! Tôi sẵn sàng làm việc vặt không lương.” Thẩm Mật vừa quan sát sắc mặt anh, thấy không có dấu hiệu từ chối thì thong thả nói tiếp: “Chẳng phải ông Chung từng dặn… bảo tôi phải theo ngài học hỏi sao?”
Tạ Dung Trác: “Lấy ông cụ ra ép tôi à?”
“Đâu dám…”
Giọng yếu mềm ấy, nghe cứ như làm nũng. Anh nhìn cô nhưng không nói gì thêm.
Không từ chối rõ ràng tức là vẫn còn cửa.
Thẩm Mật khéo léo luồn cà vạt, vòng tay xoay nhẹ: “Tôi chỉ không muốn phụ sự tin tưởng của ông Chung thôi.”
Đến cả vị danh nhân lừng danh còn khen ngợi cô thì Tạ Dung Trác cũng khó mà phủ nhận tầm nhìn của tiền bối, đúng không nào? Cô đúng là quá thông minh!
Tạ Dung Trác nhếch mắt: “Ý em là tôi mắt mù không nhìn ra tài năng à?”
"Sao anh khó lừa thế không biết!" Thẩm Mật nghĩ.
Thẩm Mật nghẹn họng, vô thức ngẩng lên, lại nhận ra anh cũng đang nhìn mình. Dưới lớp kính, lông mi dày đen như cánh quạ, khóe mắt hơi nhướng, con ngươi sâu thẳm ánh lên tia sáng mơ hồ.
Không giống đang mỉa mai, mà giống như… đang trêu chọc.
“Hửm? Sao không nói gì nữa?”
Nghe chữ “Hửm” ấy, tim Thẩm Mật bỗng khựng lại.
Sao… nghe y như giọng sư phụ thế kia?
Tạ Dung Trác cúi xuống: “Em đang ngẩn người gì thế?”
Hơi thở nhè nhẹ từ trên phả xuống khiến Thẩm Mật sực tỉnh. Khoảng cách này quá mập mờ, chỉ cần cô ngẩng đầu thêm chút thôi là sẽ chạm ngay môi anh.
Cô luống cuống siết chặt nút Windsor, vội lùi ra: “Xin lỗi sếp…”
Chưa kịp dứt lời, mũi chân đá phải cánh cửa tủ. Cơn đau buốt chạy thẳng lên óc, chân cô nhũn ra. Tạ Dung Trác lập tức đưa tay ôm lấy lưng cô, kéo mạnh về phía mình.
Không ngờ cô lại nhẹ thế, lực tay anh không kiểm soát kịp, thế là Thẩm Mật ngã thẳng vào lòng anh.
Cô đi dép lê bệt, mà anh thì cao hơn cả khúc. Kết quả, cái trán cô đập ngay vào xương quai xanh rắn chắc của anh.
“A!” Thẩm Mật hít mạnh một hơi.
Đúng là xui xẻo nối tiếp xui xẻo! Thân thể Tạ Dung Trác cứng còn hơn cái tủ gỗ nữa!
Lần này thì cô choáng váng thật rồi, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ đoan trang lịch sự.
Thẩm Mật nghiến răng, điều chỉnh lại cảm xúc. Khi cơn đau dịu đi đôi chút, bàn tay ấm nóng đang áp sau lưng liền trở nên rõ rệt.
Cánh tay anh vòng qua vai, gần như ôm trọn lấy cô. Thẩm Mật cảm nhận được sức mạnh cơ bắp cuộn nhẹ dưới lớp áo.
Cả hai không mặc áo khoác, chỉ cách một lớp vải mỏng, nhiệt độ cơ thể cùng nhịp tim đều như sắp vượt khỏi kiểm soát.
Thịch.
Thìch thịch.
Thẩm Mật nghe rõ ràng tiếng tim mình. Đêm hôm đó khi nghe thấy giọng sư phụ, tim cô cũng đập “thịch” như thế.
Ban đêm tim rung rinh vì sư phụ. Ban ngày tim lại rung rinh vì ông chủ.
Trái tim này… có phải củ cải đâu mà lắm ngăn thế hả trời!