Khi họ về đến Tuệ Thành vừa hay là thứ Sáu. Thẩm Mật vốn không có khái niệm cuối tuần, nghỉ hay không còn phải xem Tạ Dung Trác có đi làm thêm ở công ty không.
Thực tế chứng minh sau lưng mà than phiền người khác thì chắc chắn sẽ bị quả báo.
Trước đây cô còn kể khổ với sư phụ rằng Tạ Dung Trác cố tình không cho cô đi công tác, hại cô rảnh đến mức phải nghi ngờ, cảm thấy kiểu gì cũng có gian tình.
Kết quả thì sao? Giờ thì tốt rồi, được anh mang đi theo bên người, hai mươi tư giờ bị vắt kiệt đến không còn chút sức lực nào.
Nhưng sau chuyến công tác này, Thẩm Mật nhận ra trước kia là cô nghĩ nhiều.
Tầm nhìn và khí chất của Tạ Dung Trác hoàn toàn không giống như kiểu công tử ăn chơi mà cô tưởng tượng trong giới con nhà giàu thủ đô.
Người đàn ông như vậy, ngay cả một câu thừa thãi cũng lười nói thì sao lại thèm rảnh rỗi đi gây khó dễ cho một nhân viên nhỏ bé như cô chứ?
Vậy nên, Tạ Dung Trác điều cô về tổng bộ là coi trọng năng lực của cô!
Điện thoại rung, hiện lên hai chữ “Đại boss”.
Thẩm Mật: “…” Nghĩ gì ra ngay cái đó thật.
Cô ho nhẹ một tiếng, bắt máy:“Sếp.”
“Ngày mai tăng ca.” Giọng điệu của Tạ Dung Trác bình thản nhưng nội dung thì tàn nhẫn khỏi bàn.
Dù bên kia chẳng nhìn thấy nhưng Thẩm Mật vẫn cố nở nụ cười: “Vâng.”
“Sáng ngày mai…” Không biết có phải bị việc gì phân tâm không mà đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Thẩm Mật nhanh trí tiếp lời: “Có cần tôi mang bữa sáng cho anh không?”
Tạ Dung Trác: “Đưa báo cáo thẩm định cho tôi.”
“Dạ được.” Thẩm Mật đang định hỏi: “Là dự án nào ạ?”
Bên kia đã dứt khoát cúp máy.
“…”
Thẩm Mật không khỏi đa nghi. Rõ ràng là muốn ăn bữa sáng cô làm mà lại ngại không tiện thừa nhận, nên viện đại cái cớ thôi chứ gì?
Rất tốt, miệng của Tạ Dung Trác đã không rời được cô rồi. Bước tiếp theo, chỉ cần công phá trái tim anh ta, để anh ta phải tâm phục khẩu phục!
Tự tin mù quáng được mấy giây, Thẩm Mật trở lại thực tế, vào trạng thái làm việc. Cô gọi cho trợ lý Trương lấy tài liệu.
***
Sáng hôm sau, Thẩm Mật xách theo hộp bánh tuyết mochi nhân anh đào mà cô tự làm đến nhà Tạ Dung Trác.
Hôm nay cô cố tình đến sớm hơn mọi khi, sợ nhấn chuông làm anh thức giấc nên cô nhập mật mã tự mở cửa.
Cửa phòng ngủ chính vẫn đóng.
Thẩm Mật khép cửa nhẹ nhàng, rón rén đổi dép, đặt đồ ăn lên bàn rồi vào bếp rửa tay.
Sau đó cô yên lặng dứng đợi bên cạnh phòng thay đồ, chờ anh dậy.
Vài phút sau, cửa phòng mở ra, thân hình cao gầy của Tạ Dung Trác xuất hiện.
Anh vừa đi vừa cài khuy áo sơ mi, thẳng tiến đến bếp, mở tủ lấy cốc rót nước nóng.
Thẩm Mật nghi ngờ độ hiện diện của mình quá thấp liền khẽ ho một tiếng.
Tạ Dung Trác quay đầu nhìn cô, nét mặt tự nhiên, hỏi: “Có muốn uống nước không?”
“Cảm ơn sếp, tôi không khát.”
Thẩm Mật lấy tập hồ sơ trong túi ra, cung kính đưa bằng hai tay: “Đây là báo cáo thẩm định anh dặn tối qua.”
Tạ Dung Trác đứng dựa vào quầy bar, cúi mắt liếc cô. Sau kính mắt, đôi mắt đen sâu thẳm chẳng lộ ra chút cảm xúc.
Anh đặt ly xuống rồi tiến lại gần nhận hồ sơ mở ra lật xem.
Tốc độ xem tài liệu nhanh kinh khủng, chưa đầy năm phút đã đọc xong tám trang.
“Phần số liệu cuối là em làm?”
Cái này mà ang cũng phát hiện ra được?
Thẩm Mật cười khiêm tốn: “Tôi nào có bản lĩnh đó, chủ yếu là vì anh cần gấp mà một vài hạng mục tài chính chưa kịp sắp xếp, tôi chỉ hỗ trợ chút xíu, chỉnh lại cho dễ nhìn thôi.”
Quả thật tối qua khi gọi lấy tài liệu, ngay cả Trương Văn Chử cũng ngẩn người.
Nhưng mấy dự án gần đây sếp quan tâm chỉ có một hai cái, đoán cũng không khó.
Chỉ là có vài chỗ số liệu chưa xác minh xong, cuối cùng Thẩm Mật đành tăng ca giúp hoàn thiện.
Cô biết rõ, một lính mới như cô, cái mà đại boss coi trọng không phải kinh nghiệm hay năng lực mà là thái độ.
Và từ sắc mặt Tạ Dung Trác, không khó nhìn ra: ca tăng ca tối qua của cô khiến anh rất hài lòng.
Tạ Dung Trác gập hồ sơ lại, đưa trả cô. Anh vốn không thích đồ đạc để lung tung, Thẩm Mật lập tức hiểu ý, cầm lấy mang đi cất trong thư phòng.
Trên bàn làm việc thư phòng đặt bức ảnh gia đình nhà họ Tạ.
Người đàn ông trung niên đứng cạnh Tạ Dung Trác có ngũ quan khá giống anh, chắc là người anh cả đã mất. Nhìn tuổi tác, có vẻ không nhỏ. Xem ra, Tạ Dung Trác là con út sinh muộn của ba mẹ.
Nghĩ đến trí tuệ siêu phàm kiểu học bá của anh, Thẩm Mật thầm nghĩ: "Chẳng lẽ con cái sinh muộn đều thông minh hơn?"
Cô không nấn ná lâu mà liếc mắt một cái rồi lập tức dời đi, đặt tài liệu xuống rồi rửa tay.
Sau đó, cô bước vào phòng ngủ của anh.
Phòng thay đồ với tủ kính trong suốt sạch bong, sơ mi và áo vest treo ngay ngắn, lộ rõ gu thẩm mỹ không tầm thường của chủ nhân. Chỉ cần đứng vào trong đã như bị vây trong bầu không khí đầy mùi hormone nam tính.
Thẩm Mật mở tủ lấy một chiếc áo vest, phối kèm cà vạt sẫm màu.
Đợi đến khi Tạ Dung Trác ăn sáng xong bước vào, cô đã chỉnh tề gấp xong chăn nệm trên giường.
Thật ra mấy việc này vốn có giúp việc chuyên trách làm, nhưng Thẩm Mật muốn tranh thủ ghi điểm.
“Sếp.” Thẩm Mật đứng cạnh giường, mỉm cười hỏi: “Hôm nay bữa sáng có hợp khẩu vị không?”
Ánh mắt Tạ Dung Trác lướt qua chiếc giường gọn gàng phía sau cô rồi dừng lại trên người cô, ánh nhìn thâm sâu khó đoán.
“Rất ngon.” Anh đáp.
“Có điều, gần đây anh đào nhập khẩu có chút vấn đề, để tránh ảnh hưởng sức khỏe của ngài, từ sau nên đổi loại khác chứ?”
Dịch vụ cộng thêm miễn phí mà làm quá tốt, thì khách hàng sẽ mặc định thành quyền lợi hiển nhiên.
Kẹo ngọt, không thể cho một lần quá nhiều.