Chương 8.2

Ăn xong đĩa mỳ Ý cuối cùng, Thẩm Mật đặt dao nĩa xuống.

Tạ Dung Trác mở miệng: “Còn muốn ăn nữa không?”

Cô liếc sang bàn bên cạnh, thấy toàn món mình chưa thử qua, nhìn thôi cũng thấy ngon.

Cô vội thu ánh mắt lại, không đáp mà hỏi ngược: “Ngài còn muốn không?”

Tạ Dung Trác nhướn mày: “Muốn?”

“Vậy để tôi gọi cho ngài.” Cô vẫy tay gọi phục vụ, chỉ vào bàn bên cạnh: “Cho tôi một phần giống kia. Làm ơn chia đôi giúp nhé, cảm ơn.”

Ăn xong, Thẩm Mật ngẩng đầu thì bất ngờ chạm phải ánh mắt của Tạ Dung Trác. Sau lớp kính, đôi mắt đen sâu thẳm chuyên chú nhìn khiến cô có cảm giác bị áp bức, như thể chỉ cần nói dối là sẽ bị nhìn thấu ngay.

Anh khẽ hỏi: “Chưa no à?”

Thẩm Mật không dám chối, thành thật: “Tôi muốn ăn cơm.”

Quán này khẩu phần ít xịt, kiểu “đắt đỏ nhưng chẳng no nổi”, khách chủ yếu đến để chụp ảnh hoặc hẹn hò, ăn là phụ, không khí mới là chính. Cô không rõ sao tối nay Tạ Dung Trác lại chọn chỗ này, chắc người giàu ăn uống cũng có sở thích riêng.

Anh lật thực đơn: “Ở đây có cơm chiên hải sản dứa, em muốn thử không?”

“Được.”

Tạ Dung Trác giúp cô gọi một phần cơm rang, còn mình thì ngồi đối diện vừa ăn vừa lướt mail trên điện thoại.

Sợ anh phải đợi lâu, Thẩm Mật ăn cơm cứ như đang chạy nước rút 100m.

Tạ Dung Trác ngẩng đầu liếc cô một cái: “Ăn chậm thôi, chẳng có ai tranh với em đâu.”

“Vâng.”

… Sao tự nhiên cảm giác hôm nay ánh mắt Tạ Dung Trác nhìn cô… có gì đó, lạ lạ?

Buổi tối trước khi ngủ, Thẩm Mật mở avatar Wechat của sư phụ, đem chuyện này kể lại.

Thẩm Mật: [Chẳng lẽ đây là phần thưởng cho lao động quên mình vì công việc?]

Thật ra, cái “gì đó” trong ánh mắt của Tạ Dung Trác chính là “nhiệt độ”. Thái độ của anh đối với cô bắt đầu có hơi thở của con người, không còn giữ mãi cái bộ mặt lạnh như băng nữa.

Đúng vậy, là… “giữ mãi”. Từ cái lần bị cô đá một cú ở cửa nhà vệ sinh, Thẩm Mật đã cảm thấy anh luôn kìm nén một cơn tức ở đâu đó. Mỗi lần đối diện cô, ánh mắt kia toàn là nhẫn nhịn, nén lại, chẳng chịu bộc lộ.

Sư phụ vẫn như mọi khi, kiên nhẫn nghe cô lải nhải xong mới chậm rãi nhắn lại:

dsm: [Không thích à?]

Thẩm Mật: [Không hẳn là thích hay không thích, chỉ là hơi đáng sợ.]

dsm: [Sao cơ?]

Thẩm Mật: [Chủ yếu là… em thấy sếp em…]

dsm: [Ừm?]

Thẩm Mật: [Hơi bị nham hiểm.]

dsm: […]

Tán gẫu với sư phụ một lúc, Thẩm Mật đăng nhập vào game, vào khu giao dịch rao bán mấy loại thuốc rẻ tiền mình tự chế.

Cô cũng không phải nghèo đến mức ăn cháo cầm hơi, mà là cô… keo kiệt. Người ta chơi game để xả stress, còn Thẩm Mật chơi game để kiếm tiền. Cô làm dịch vụ chơi thuê, tích trữ skin hiếm, tính ra cũng là một kiểu đầu tư trá hình.

Cô rất rõ, game trên PC sớm muộn gì cũng sẽ bị game mobile hút người chơi. Vài năm nữa, chắc chắn lượng người sẽ tụt dốc.

Thế nên đám skin hiếm trong kho hiện đang tăng giá điên cuồng. Cô định tranh thủ bán sạch rồi rút lui đúng lúc. Lô skin này vốn đầu tư hai nghìn, giờ bán ra ít nhất được ba mươi nghìn.

Trước đó cô cũng từng tranh thủ hốt vài skill giới hạn, đợi bán hết lô hàng này, cộng với tiền lương hai tháng vừa rồi, cô sẽ có khoảng năm mươi nghìn trong tay.

Từ nhỏ, Thẩm Mật đã không có nơi ở ổn định nên giấc mơ lớn nhất của cô chính là tiết kiệm tiền mua một căn hộ nhỏ, gọi là “có nhà để về”. Năm mươi nghìn chắc chắn chẳng đủ đặt cọc, nhưng chỉ cần cố gắng làm việc, đủ ba năm sau cô có thể nộp đơn xin mua nhà phúc lợi của công ty.

Cô rao bán vài phút thì có ngay một tay buôn tìm tới, hỏi cô có muốn bán trọn gói ba mươi lăm nghìn không.

Thẩm Mật thêm anh ta vào bạn bè, vừa nhìn thấy bang hội cô đang ở, anh ta liền hào sảng bảo cô dùng acc “Đa Thần Bí” làm trung gian, có thể chuyển tiền trước rồi giao hàng sau.

Thẩm Mật định chụp lại tin nhắn gửi cho sư phụ tham khảo, nào ngờ lỡ tay bấm nhầm sang cuộc gọi video bên cạnh.

Cô đang chuẩn bị thoát thì màn hình bỗng khựng lại, rồi hiện ra một khung hình mơ hồ.

“Ừm?” Là giọng đàn ông.

Tim Thẩm Mật như muốn nhảy ra ngoài, đến cả hô hấp cũng ngừng lại.

… Mỹ nhân tuyệt thế trong lòng cô, hóa ra sư phụ lại là một “tài khoản nam trá hình”!

Trên mạng không thiếu mấy ông dùng biến giọng giả thành nam thần, nhưng cô chưa từng nghe thấy giọng nào chân thực, gợi cảm đến vậy. Giọng trầm thấp, mang chút lười nhác, nghe như thể thì thầm bên tai.

Đêm khuya tĩnh lặng, màn hình tối đen, chỉ thấy người đàn ông nằm trên giường, giọng điệu mệt mỏi, lười nhác khiến không khí lập tức mờ ám.

Mặt Thẩm Mật đỏ bừng, tai cũng nóng lên: “Sư phụ, thì ra người… là nam à?”

Cô lỡ thốt ra một câu vô nghĩa. Nửa đêm lén lút gọi video vốn đã bất lịch sự, thêm phần căng thẳng bất ngờ, cô lắp bắp: “Vậy thì, em… em… em cúp máy trước đây.”

Cúp xong, Thẩm Mật phải mất một lúc mới hoàn hồn.

Có lần song đấu, mic của sư phụ bất chợt sáng lên, cô còn nghe thấy một giọng nữ lạnh lùng kiểu “chị đại”.

Vì vậy trước nay Thẩm Mật luôn chắc mẩm sư phụ là một nữ cường trong giới công sở. Hơn nữa bao năm qua sư phụ đều chơi acc nữ, lại có thẩm mỹ cực cao, nhìn kiểu gì cũng không giống đàn ông thẳng cả.

Nghĩ đến chuyện mình ngày nào cũng gõ chữ làm nũng với anh… Mặt Thẩm Mật lại càng nóng rực. Nhưng thôi, dù sao cũng chẳng gặp mặt, không sao hết!

Nghĩ lại mấy giây kịch tính vừa rồi, cô rút ra được một kết luận duy nhất là giọng của sư phụ nghe sướиɠ thật.

Nghe giọng điệu, chắc sư phụ đã ngủ, Thẩm Mật không dám quấy rầy nữa, liền theo link Taobao mà tay buôn đưa để hoàn thành giao dịch. Thế là cô đã thành công tích góp được khoản lời đầu tư đầu tiên.

Sáng hôm sau, Thẩm Mật kéo vali sang phía đối diện để phụ Tạ Dung Trác dọn dẹp. Đồ của cô chẳng nhiều, phần lớn là mấy món trước đó anh mua cho cô, còn hành lý của anh thì phức tạp hơn, đến ga giường gối chăn cũng bê theo, quả là công trình lớn.

Cô vừa mở cửa thì đúng lúc cửa đối diện cũng bật mở. Tạ Dung Trác đã thu xếp xong xuôi, đang kéo vali ra ngoài.

“Chào buổi sáng, sếp.” Thẩm Mật hơi bất ngờ khi thấy anh tự mình thu dọn cả ga gối.

Ánh mắt Tạ Dung Trác hơi cụp xuống, qua cặp kính, đôi con ngươi đen thẫm lấp lánh ánh sáng vụn, gương mặt Thẩm Mật phản chiếu trong đó. Dường như anh đang đợi cô nói thêm gì đó, hay là hỏi han một câu gì đó.

Bốn mắt nhìn nhau, não Thẩm Mật quay cuồng tốc độ ánh sáng.

"Cô phải nói gì đây? Hỏi cái gì mới đúng?"

Cô đào bới hết trong đầu, chẳng thấy sáng nay có chuyện quan trọng nào cần báo cáo cả.

Không khí im ắng kéo dài vài giây, điện thoại của Tạ Dung Trác vang lên.

Anh dời mắt đi: “Chào buổi sáng.” Nói xong liền nghe máy, thẳng bước về phía thang máy, lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng, ánh mắt chẳng còn chút nhiệt nào.