Chương 8.1

Bước ra khỏi phòng của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật kéo cổ áo lại gần mũi hít thử.

"Ơ kìa, nào có mùi gì đâu. Chẳng lẽ anh ta là chó săn à?"

Về đến phòng, cô lập tức nằm bò lên giường nhắn WeChat cho Trương Chỉ Thanh.

Thẩm Mật: [Thanh Thanh, tớ nhớ trước đây cậu từng nói chú cậu bị dị ứng với mùi hoa đúng không?]

Mấy năm trước, lần đầu tiên Thẩm Mật đến nhà Trương Chỉ Thanh là để giúp trang trí tiệc sinh nhật. Vì chú út của Trương Chỉ Thanh bị dị ứng với mùi hoa, thế là toàn bộ hoa trong buổi tiệc hôm đó đều do Thẩm Mật gấp bằng giấy. Cộng thêm viết thiệp chúc mừng, viết câu đối, hôm đó cô ôm về phong bao ba nghìn tệ, nên ấn tượng sâu đậm lắm.

Trương Chỉ Thanh: [Đúng rồi, sao thế?]

Thẩm Mật: [Sếp tớ cũng bị như vậy.]

Thẩm Mật: [Tớ muốn hỏi xem chú cậu dùng sữa tắm hãng nào, có thể giới thiệu cho tớ không?]

Một lát sau, Trương Chỉ Thanh gửi qua đoạn tin nhắn thoại “Cái này tớ không rõ đâu. Chú tớ trước giờ toàn sống ở nước ngoài, lần về dự sinh nhật tớ cũng chỉ ghé chưa đầy mười phút đã bỏ đi rồi, mặt thì xị ra, chẳng biết ai chọc giận chú ấy nữa. Haiz, phí công tớ chuẩn bị biết bao tâm huyết!”

Rồi cô ấy lại nhắn tiếp: “Nói thật là tớ cũng hơi sợ chú tớ đấy. Trong nhà chú ấy nói gì cũng là luật, lại còn nổi tiếng thủ đoạn tàn nhẫn! Ngay cả ông bà nội cũng chẳng bảo vệ nổi tớ.”

“Nhưng mà thôi được rồi, vì cậu, tớ liều mình đi hỏi thử vậy! Đợi nhé!”

Thẩm Mật: [Tốt quá, cảm ơn nha!]

Vài phút sau, Trương Chỉ Thanh gửi link sản phẩm qua.

Thẩm Mật nhấp mở, suýt bật cười… Đây chẳng phải chính là loại mà Tạ Dung Trác đang dùng sao?

Vì cú điện thoại “liều mình” này, cô trịnh trọng đáp lại:

Thẩm Mật: [Nhận được rồi, cảm ơn cậu nhiều!]

Trương Chỉ Thanh: [Ơ kìa, khách sáo gì chứ. À đúng rồi, vì bệnh này mà chú tớ mắc chứng ưa sạch sẽ cực nặng. Sếp cậu chắc cũng thế thôi.]

[Nhớ kỹ nha, đừng bao giờ trang điểm đậm, trong mắt họ, trang điểm đậm nhìn cũng… bẩn bẩn đó.]

Thẩm Mật cười khổ. Vốn dĩ cô cũng chẳng có tiền mua đồ trang điểm, cùng lắm là quẹt son rồi vẽ thêm cái lông mày.

Thẩm Mật: [Vậy dùng kem dưỡng da thì ổn chứ?]

Trương Chỉ Thanh: [Tất nhiên rồi, sếp cậu có dán mặt vào cậu đâu.]

Thẩm Mật: [Thế còn son môi?]

Trương Chỉ Thanh: [Anh ta lại càng không hôn môi cậu.]

Thẩm Mật nhớ đến khoảng cách vừa rồi trong phòng Tạ Dung Trác, giơ tay ra ước lượng… rồi lại gõ:

Thẩm Mật: [Nhưng nếu lỡ có lúc đứng gần… thì có sao không?]

Trương Chỉ Thanh: [Gần cỡ nào?]

Thẩm Mật: [Đại khái như khoảng cách lúc cậu bị bụi bay vào mắt, tớ ghé sát thổi cho cậu vậy.]

Bên kia lập tức nhảy số.

Trương Chỉ Thanh: [Cái gì??? Cậu đứng gần sếp thế á???]

Thẩm Mật: [Thì… xa hơn một chút xíu thôi.]

Trương Chỉ Thanh: [Trời đất ơi, tớ còn chẳng dám lại gần chú tớ trong phạm vi hai mét. Ở xa xa nhìn thôi mà đã thấy sợ chết khϊếp rồi.]

Thẩm Mật: “…” Ôi hỏi cho lắm rồi cuối cùng hỏi cũng bằng thừa.

Người với người vốn dĩ không giống nhau. Dù Tạ Dung Trác với chú của Trương Chỉ Thanh cùng “chung bệnh” nhưng vòng đời khác nhau, thói quen chắc chắn chẳng trùng. Hỏi người ta làm gì cho mất công, tốt nhất cứ trực tiếp quan sát đại boss lạnh lùng kia còn hơn.

***

Sáng hôm sau, Thẩm Mật đứng trước gương soi từ trên xuống dưới. Nút áo cài đủ chưa, tay áo có lệch không, vạt váy cân chưa… Khi tất cả đều chỉnh tề cô mới dám sang phòng đối diện gõ cửa.

Đêm qua cô vừa thề thốt trung thành, còn hùng hồn đảm bảo kiếp này không lấy chồng. Kết quả hôm nay, thái độ của Tạ Dung Trác với cô thật sự khác hẳn.

Khác thế nào thì cô không nói rõ được, chỉ là cảm thấy anh chẳng còn lạnh nhạt, cũng không còn tiện tay ném cho cô vài ánh mắt như “dao găm” nữa.

Ngẫu nhiên liếc qua, ánh mắt anh lại dịu dàng đến mức khiến người ta như tắm trong gió xuân.

Trợ lý Trương từng bảo: “Tính tình của sếp như thời tiết, mưa nắng thất thường, khó đoán lắm.”

Trước giờ, Thẩm Mật chỉ mới nếm được “mưa dầm”, lần đi công tác này mới chân chính thấy được “nắng ấm”.

Mà khi sếp “hửng nắng” thì đúng là đẹp trai chết đi được.

Không chỉ mình cô nghĩ thế mà cả nhà hàng tràn ngập ánh mắt như hoa si, đều chứng minh gu thẩm mỹ của cô chẳng sai.

Tạ Dung Trác mang cặp kính không gọng, khí chất sạch sẽ, lạnh nhạt. Dáng anh cao ráo, khi ngồi xuống lưng cũng thẳng tắp, áo sơ mi ôm trọn vòng eo mảnh khảnh mà rắn chắc, thẳng tắp thu vào chiếc quần tây sang trọng.

Chưa nói đến gương mặt được ông trời ưu ái, chỉ riêng vóc dáng thôi đã đủ khiến người ta nghẹt thở rồi.

Người yêu cái đẹp vốn là lẽ thường, khó trách mấy cô gái bàn bên cứ len lén ngắm.

Nếu anh là bạn trai cô, chắc chắn Thẩm Mật sẽ phóng khoáng cho họ nhìn cho đã. Nhưng đây là đại boss quyết định hạnh phúc nửa đời sau của cô cơ mà!

Thế là cô đặt muỗng xuống, đứng dậy thong thả đi đến bên cạnh Tạ Dung Trác, chắn luôn ống kính đang lén chĩa tới. Cô quay đầu, mỉm cười ra hiệu với cô gái kia: “Không được đâu nhé~”

Cô gái kia lập tức luống cuống, vẻ mặt y như “bị bạn gái chính thức bắt quả tang đang chụp trộm bạn trai đẹp trai”. Cô ta cuống quýt cất điện thoại rồi xoay lưng lại che mặt.

Thẩm Mật thản nhiên ngồi xuống tiếp tục ăn. Mà sếp cô thì có thói quen lạ: gọi món gì cũng đặt hai phần. Cô chờ anh gắp xong mới tự giác lấy phần còn lại, cúi đầu ăn nhiệt tình.

Không cần ngẩng đầu lên, cô cũng biết Tạ Dung Trác đang nhìn mình. Chắc trong đầu anh đang nghĩ: [Sao cái cô này ăn khỏe thế? Giữa nơi sang trọng nhạc du dương, người ta thì tao nhã, cô ta lại cắm đầu ăn như chưa từng được ăn.]

Thì có ăn no mới đủ sức thức khuya làm việc với anh chứ! Mấy hôm nay cô gần như dính lấy anh cả ngày, đói bụng thì tự bỏ tiền gọi đồ ăn thêm cơ mà.