Ba ngày ở Dung Thành, trừ lúc tắm rửa, ngủ và đi vệ sinh, Thẩm Mật gần như cả ngày đều dính lấy Tạ Dung Trác. Vì muốn lấy điểm trong mắt sếp nên cô chẳng dám đυ.ng vào điện thoại.
Cuối cùng, Trương Chỉ Thanh cũng không chịu nổi nên gọi điện liên tục như sắp gϊếŧ người: “Cậu hứa tan ca sẽ gọi lại cho tớ mà bốn ngày rồi, cậu đã về nhà chưa hả?”
Thẩm Mật: “…”
Trước nay chỉ có cô ấy cho người khác leo cây, nay bị bỏ rơi mấy ngày liền nên tiểu thư Trương tức muốn xỉu: “Rốt cuộc cậu đi làm ở đâu thế? Sếp nhà cậu bị bệnh chắc, ép nhân viên như vậy sao? Đi kiện đi! Phí luật sư tớ bao hết!”
Thẩm Mật: “Không liên quan đến sếp tớ, là do tớ muốn lấy điểm thôi. Không kịp trả lời tin của đại tiểu thư là lỗi của tớ. Nói đi, muốn tớ bù đắp thế nào?”
“Ôi chao, cậu phiền quá đi! Tớ gọi là vì lo cho cậu đó! Làm thư ký thì mệt kiểu gì chứ? Hồi tớ làm thư ký cho bạn trai cũ ấy, ngày nào cũng nằm ngủ trong văn phòng anh ta thôi.”
“Đó là bạn trai cậu, không phải sếp tớ. Cậu là chơi tình thú, còn tớ là thật sự vì sinh tồn.”
Trương Chỉ Thanh: “… Nhưng cũng đâu thể 24/24 dính lấy anh ta chứ? Chờ đã, không lẽ sếp của cậu có ý với cậu nên muốn giữ cậu bên người hả? Chắc chắn rồi! Cậu đẹp vậy, đàn ông trung niên tám phần là động lòng rồi!”
Thẩm Mật: “Sếp tớ mới hai mấy tuổi thôi.”
“Hai mấy… Hai mấy thì sức lực dồi dào, càng dễ bị nhan sắc của cậu hớp hồn chứ sao! Cậu đẹp đến nỗi tớ còn thích, huống chi là đàn ông? Mật Mật, nói thật đi, cậu bị sếp bao nuôi rồi đúng không?”
Thẩm Mật: “Không có.”
Trương Chỉ Thanh: “Tớ tin cậu.”
Thẩm Mật khẽ cười: “Rồi, tiểu thư, lần này lại muốn tớ làm gì?”
“Còn không phải vì chú út của tớ sao! Phiền chết, cứ bắt tớ đến công ty chú ấy làm. Tiền trong thẻ đủ cho tớ xài cả đời, cần gì đi làm. Nhưng mà…”
“Nhưng mà nếu cậu không đi làm thì tiền trong thẻ sẽ bị đóng băng.”
“Hu hu hu Mật Mật, cậu hiểu tớ nhất.”
“Muốn đi làm chung với tớ để tớ bao che cho cậu lười biếng chứ gì?”
“Tớ đưa hết lương cho cậu! Không, đưa gấp đôi luôn!”
“Không được, tớ không thể nghỉ việc được.”
“Công ty của chú tớ phúc lợi cực tốt, cậu suy nghĩ lại đi mà.”
Thẩm Mật: “Không cần nghĩ. Công ty tài chính phúc lợi tốt thì thiếu gì, mà về triển vọng thì trong nước không ai sánh bằng Duệ Hưng.”
“Rồi rồi, vậy khi nào gặp khó thì tớ sẽ hỏi cậu, được không? Cậu biết rồi đấy, tớ bỏ học từ năm hai đại học, lý lịch toàn mua bằng, nhìn thì sang chảnh mà vô dụng.”
“Được.” Thẩm Mật liếc đồng hồ: “Thanh Thanh, tớ phải làm việc tiếp rồi.”
“Ừm ừm! Vậy tháng sau ở Tuệ Thành gặp nhé!”
“Okee.”
Đã mười giờ rưỡi, cô còn phải theo sếp tăng ca. Không hiểu mấy cô thư ký khác làm sao mà vừa làm vừa yêu đương được, đi theo sếp 24/7 thế này, đừng nói hẹn hò, ngay cả gặp người yêu còn khó.
Hôm nay Tạ Dung Trác phải đi xã giao cả ngày, gần như chưa ăn gì. Nhà hàng của khách sạn đã đóng cửa, Thẩm Mật giúp anh gọi đồ ăn khuya.
Trong lúc chờ, cô đi gội đầu, lỡ làm ướt cổ áo nên tắm luôn. Tóc còn đang sấy dở thì chuông cửa vang lên.
“Cô Thẩm, đồ ăn của cô ở dưới tầng, gọi điện không thấy cô bắt máy nên tôi mang lên luôn.”
“Ngại quá, vừa rồi tôi không nghe, cảm ơn nhé.”
Nhà hàng Quảng Đông này vốn không bán mang đi nên Thẩm Mật nhờ người chạy đi mua hộ. Cô xách hộp cơm rồi đến gõ cửa phòng đối diện.
“Sếp, ăn chút gì đi.”
Tạ Dung Trác nghiêng người để cô vào. Lúc đi ngang qua anh, mùi gỗ nhàn nhạt trên người cô thoảng tới. Vào phòng, Tạ Dung Trác hỏi: “Em dùng nước hoa gì thế?”
Thẩm Mật chợt nhớ đến cô thư ký trước vì nghiện nước hoa mà bị sa thải, lập tức bật chuông báo động trong đầu.
Cô đặt hộp cơm xuống, túm lấy một lọn tóc chìa ra trước mặt anh: “Là mùi từ dầu gội đầu thôi, anh không tin thì ngửi thử đi.”
Công việc có thể mất trong một giây, Thẩm Mật căng thẳng đến nín thở, ánh mắt vừa chân thành vừa đầy hy vọng.
Yên lặng vài giây, Tạ Dung Trác cúi xuống nhưng không ngửi tóc trong tay cô mà cúi sát ngửi ngay đỉnh đầu.
Khoảng cách giữa hai người đột ngột rút ngắn, nhiệt độ nóng rực từ anh áp sang khiến Thẩm Mật như sắp mềm nhũn, nhưng cô không tránh mà cứng ngắc chờ anh “giám định”.
Mùi hương trên người Tạ Dung Trác rất dễ chịu, như làn sương trên cành linh sam đầu đông, nhàn nhạt nhưng tồn tại mạnh mẽ, khiến người ta không thể nào bỏ qua.
Không khí trong phòng như loãng đi, Thẩm Mật thấy hơi thiếu oxy nên lén hít sâu một hơi. Tạ Dung Trác nhận ra bèn đứng thẳng người dậy.
Thẩm Mật cảm nhận được ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, đành cúi đầu chờ phán quyết.
Anh mãi không phản ứng, cô lo sợ nên ngẩng lên thử nhìn vào ánh mắt anh. Tạ Dung Trác cũng không né tránh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Căn phòng yên tĩnh, ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ lướt qua màn đêm, bóng dáng nam nữ trẻ tuổi chồng lên nhau, hòa cùng ánh sáng.
“Đúng không?”
Thẩm Mật phá vỡ không khí kỳ lạ, dè dặt ngẩng mặt lên nhìn nét mặt anh. Ánh mắt sau cặp kính ép xuống cô, không rõ là tin hay không tin. Dưới cái nhìn chết chóc ấy, Thẩm Mật thấy chắc mình sắp “tèo” rồi.
Hay là do mùi sữa tắm? Cô nhớ ra chuyến công tác này cô chỉ mang đúng một bộ đồ dùng vệ sinh, toàn là mấy gói quà tặng nhỏ.
Thẩm Mật quyết định đổ cho hãng mỹ phẩm: “Sếp, ngài cũng dùng cùng nhãn hiệu mà, nên mùi bọn mình giống nhau thôi.”
Tạ Dung Trác khẽ cụp mắt, dưới ánh đèn vàng ấm, gương mặt anh lại phản chiếu sự sắc lạnh. Một người chu toàn kín kẽ như anh, khoảnh khắc này Thẩm Mật lại thoáng thấy nơi đáy mắt anh hiện ra chút gì đó kìm nén và giằng xé. Đôi mắt ấy như có móc câu, khẽ khơi dậy từng gợn sóng trong lòng cô.
Ngay lúc Thẩm Mật suýt không chịu nổi, định thú nhận mình dùng cả dầu xả thì…
“Có bạn trai rồi, không cần tránh hiềm khích sao?” Tạ Dung Trác lạnh nhạt hỏi.
Bạn trai? À phải, hôm đó ở công ty cô lỡ nói dối để tránh phiền phức, mà anh lại nghe được.
Ai hiểu lầm cũng được, chỉ riêng Tạ Dung Trác thì không. Bằng không, chuyện thăng chức tăng lương của cô coi như xong.
Thẩm Mật nhìn thẳng ánh mắt anh, nghiêm túc giải thích: “Sếp, tôi không có bạn trai. Hôm đó chỉ là bịa ra để đỡ phiền thôi, thật ra tôi vẫn luôn độc thân.”
Ngoài cửa sổ ánh sáng rực rỡ tràn vào, lông mi Tạ Dung Trác khẽ rung lên.
Quả nhiên, anh để tâm thật.
Thẩm Mật vội cam đoan: “Hơn nữa, mười năm tới tôi cũng không có ý định yêu đương, cả đời này cũng không có ý định kết hôn.”
Tạ Dung Trác: “…”