“Mật Mật, là mẹ đây.”
Thẩm Mật thu lại biểu cảm trên mặt: “Sao mẹ biết số điện thoại của con?”
“Muốn biết thì khó gì đâu? Hỏi bạn học của con là ra ngay.”
Phải rồi, muốn biết thì dễ, chỉ là có muốn hay không thôi.
Thẩm Mật trốn khỏi quê đi học đại học. Sau kỳ thi đại học, mợ Tư của cô giới thiệu cho cô một ông già giàu có, còn thay mẹ ruột cô nhận sính lễ sáu mươi nghìn.
Ở quê cô, sáu mươi nghìn là một số tiền lớn, cả nhà đều đề phòng sợ cô chạy trốn, mấy lời tẩy não cứ thay phiên nhét vào tai cô.
Nhưng Thẩm Mật rất kiên quyết, không chịu từ bỏ chuyện học hành.
Âu Bội Lan bèn không cho cô tiền tàu xe, còn đốt luôn giấy báo trúng tuyển của cô, ngọn lửa ấy cũng thiêu sạch chút tình thân còn sót lại.
“Mật Mật à.” Âu Bội Lan hạ giọng rụt rè: “Nghe mợ Tư con nói, con giờ làm lãnh đạo rồi, đến anh họ con mà cũng do con quản lý đó hả.”
Thẩm Mật nghe ra ý đồ của bà ta, giọng lạnh nhạt: “Chuyện công việc con không giúp được.”
“Đã đoán được rồi thì mẹ nói thẳng nhé. Lúc mẹ lấy ba con, nhà mình chẳng có gì cả, đều là nhờ các cậu các mợ của con giúp đỡ. Ba con không có chí, nhà mình khó khăn thì cũng không thể trách người khác được, họ chịu giúp con là tình nghĩa chứ không nợ gì con cả. Khi đó mợ Tư con giới thiệu đối tượng cho con cũng là vì thấy hai mẹ con mình bị ba con làm khổ, bà ấy thương mẹ là em gái nên mới lo lắng như thế. Mẹ biết con vẫn trách mẹ không cho con đi học đại học. Nhưng Mật Mật à, con thử nghĩ kỹ xem, hoàn cảnh nhà mình lúc đó như vậy, dù có học đại học thì có ích gì? Làm tài chính đứa nào chẳng có gia thế, có quan hệ, còn con thì có gì đâu? Học cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng nắm bắt cơ hội lấy người giàu. Mợ Tư con lúc nào cũng suy nghĩ cho con, vậy mà con lại quay ra trách bà ấy, mẹ thật sự không hiểu nổi.”
Thẩm Mật không muốn đào lại chuyện cũ, cũng chẳng buồn vòng vo: “Đó là dự án mấy chục tỷ, con không có bản lĩnh để khiến sếp con đi làm khó anh họ.”
“Nhưng trước khi con đến, sếp con vẫn có ý định hợp tác mà. Mật Mật, con đừng giấu mẹ, con với sếp con đang qua lại đúng không? Anh ta bao nhiêu tuổi rồi, có vợ chưa?”
Thẩm Mật tức đến bật cười: “Có cưới chưa thì con không biết, nhưng anh ấy rất yêu con, vì muốn xả giận cho con mà sẵn sàng bỏ cả dự án mấy chục tỷ. Mẹ hài lòng chưa?”
“Quả nhiên là mợ Tư con nói không sai.” Âu Bội Lan thở dài: “Con từ nhỏ đã mơ cao vọng tưởng, lòng dạ không chịu yên, cuối cùng đúng là đi con đường này.”
Có lẽ vì từng thất vọng quá nhiều nên giờ đây chẳng còn mong mỏi gì nữa, Thẩm Mật thậm chí còn không thấy buồn, chỉ cười nhạt: “Không có việc gì nữa thì con cúp máy đây, con rất bận. Sếp của con không thể rời khỏi con dù chỉ một phút.”
“Con thật sự không muốn nói chuyện với mẹ đến vậy sao?” Âu Bội Lan bỗng bật khóc: “Sau này con làm mẹ rồi sẽ hiểu nỗi khổ của mẹ thôi.”
“Sau này nếu con làm mẹ, con sẽ không để con gái mình phải lớn lên một mình. Con sẽ luôn ở bên nó, để nó làm những gì nó muốn, sẽ không bắt nó bỏ học vào đúng kỳ thi đại học để cưới một ông già, cũng không đè nén nó, ép nó từ bỏ ước mơ. Gần năm năm rồi, mẹ đã từng tìm con lấy một lần nào chưa?”
Thẩm Mật bật cười: “Sinh mà không nuôi, mẹ còn thấy tủi thân được sao?”
“Con không hiểu nỗi khổ tâm của mẹ đâu, sau này làm mẹ rồi sẽ hiểu.” Âu Bội Lan lại dùng câu muôn thuở: “Thật ra con hiểu nhầm mợ Tư rồi, bà ấy miệng thì cứng nhưng lòng mềm, tâm địa rất tốt. Giờ con lợi dụng mối quan hệ với sếp để làm khó anh họ, mẹ bị kẹt giữa rất khó xử.”
Thẩm Mật cười khẽ: “Bà ta nói con là đồ phá của, học giỏi đến mấy cũng vô dụng, ước nguyện lớn nhất đời này là con, cái đứa phá của đó cút khỏi nhà bà ta càng sớm càng tốt. Khi ấy con mới mười lăm tuổi, chưa đủ tuổi thành niên, ngay cả tiền xe để về nhà ông nội cũng không có. Mẹ nói xem, con phải cút kiểu gì đây? Đó là cái mà mẹ gọi là miệng cứng lòng mềm à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Thẩm Mật tưởng bà ta đang tự kiểm điểm, nào ngờ Âu Bội Lan vẫn giữ thái độ nước đôi như mọi khi: “Sao con lại giống y hệt ba con, cái gì cũng ghi thù. Người lớn lúc tâm trạng không tốt thì mắng con nít vài câu chẳng phải là chuyện bình thường sao? Nhà mình không có chu cấp gì, bà ấy cho con ăn đã là tốt rồi. Thôi, nói nhiều cũng vô ích, vậy nhé.”
“Vâng, vậy nhé. À mà, phiền mẹ xóa số con đi, sau này đừng liên lạc nữa.”
Thẩm Mật đưa số của Âu Bội Lan vào danh sách chặn, rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt cùng mấy cụm mây trắng. Nếu có thể chọn ba mẹ, cô thà không có mẹ còn hơn.
Cô vừa xoay người lại thì thấy Tạ Dung Trác chẳng biết từ khi nào đã bước ra, gương mặt Thẩm Mật cứng đờ.
"Anh ấy rất yêu con, vì con mà có thể từ bỏ cả dự án mấy chục tỷ"
"Sếp của con không thể rời con dù chỉ một phút."
Hai câu khoác lác kia đột ngột bật ra trong đầu.
“… Sếp.” Thẩm Mật siết chặt điện thoại, chẳng còn tâm trạng đau lòng gì nữa, trong đầu chỉ còn hai câu khoác lác vang vọng.
Tạ Dung Trác không nghe thấy đâu nhỉ?
Không nghe thấy. Không nghe thấy. Chắc chắn là không nghe thấy!
“Gọi điện xong rồi à?” Tạ Dung Trác liếc nhìn cô một cái rồi cúi đầu nhắn tin: “Đợi tôi ở đây.”
“Vâng ạ.”
Thẩm Mật đứng dưới bầu trời trong xanh, để gió thổi qua người một lúc, cảm xúc hỗn loạn cũng dần lắng xuống.
Tạ Dung Trác đi đến xe lấy quà, sau đó đứng yên tại chỗ chờ cô. Thẩm Mật bước nhanh tới bên anh, cô nhận lấy túi quà rồi nghiêng đầu lén quan sát vẻ mặt anh. Xem ra, anh thật sự không nghe thấy gì cả.
Cô nhẹ nhàng thở phào rồi đi theo anh vào phòng nghỉ.
“Dung Trác đến rồi à, ngồi đi.”
Thẩm Mật nhìn ông cụ với gương mặt hồng hào, khó tin rằng đời này mình lại có thể gặp được một tượng đài đích thực trong ngành. Khi học chuyên ngành ở đại học, thầy cô nhiều lần nhắc tới vị chuyên gia tài chính này, cái tên Chung Quang Phổ vang dội như sấm bên tai.
Chung Quang Phổ nhìn sang Thẩm Mật, có thể cùng Tạ Dung Trác tới trang trại ngựa của ông ấy thì quan hệ chắc chắn không đơn giản. Khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, ông ấy tỏ ra thân thiện với Thẩm Mật: “Cô gái này trông hơi lạ mặt, lần đầu đến chơi phải không?”
“Chào ngài Chung, cháu là thư ký của sếp Tạ ạ.” Thẩm Mật đặt món quà mang theo xuống bàn, mỉm cười nói: “Đây là quà mà sếp cháu gửi tặng ông.”
“Thư ký à? Dung Trác xưa nay chưa từng đưa thư ký đến chỗ tôi đâu.” Chung Quang Phổ chỉ tay về phía món quà: “Vậy tôi phải xem thử cháu chuẩn bị món gì đây.”
Thẩm Mật giúp ông ấy mở túi, vừa tháo vừa cười giới thiệu: “Bộ yên ngựa này là do một nghệ nhân di sản văn hóa phi vật thể đang ẩn cư chế tác, để dành sáu năm mới gặp được người có duyên, nên tặng cho Chiếu Dạ.” Tất nhiên sự thật là bán ế sáu năm trời không ai mua. Nhưng chất liệu và kiểu dáng thì đúng là hàng đỉnh của chóp.
Chung Quang Phổ lập tức phấn chấn hẳn lên: “Ngay cả Chiếu Dạ nhà tôi mà cháu cũng biết à?”
Thẩm Mật đáp: “Sếp cháu thường nhắc đến ông ạ, cũng từng kể về bảo mã Chiếu Dạ của ông, cháu vẫn luôn muốn tận mắt nhìn thấy đấy ạ.” Cô tròn mắt nói dối tỉnh bơ.
Tạ Dung Trác khẽ nhếch khóe môi.
Về già rồi, danh vọng tiền tài đều nhẹ tựa mây bay, thứ duy nhất Chung Quang Phổ còn tha thiết là mấy con ngựa quý trong chuồng. Ông ấy nghe thế liền phấn khởi hơn, lập tức bảo người đem yên ngựa thay vào.
“Ồ, trên này còn khắc chữ người Di nữa. Dung Trác, cháu có lòng thật đấy.”
Vợ của Chung Quang Phổ là người dân tộc Di, mất khi chưa đầy bốn mươi. Từ đó đến nay ông ấy không tái hôn, cũng chưa từng dính líu bất kỳ tin đồn nào. Ông ấy nâng niu yên ngựa trong tay, thích đến không nỡ buông: “Tốt lắm, tốt lắm. Về khoản làm thủ công thì vẫn phải là nghệ nhân trong nước ta mới đáng tin.”
Tạ Dung Trác liếc nhìn Thẩm Mật, anh chỉ bảo cô chuẩn bị quà chứ hoàn toàn không tiết lộ gì thêm, không ngờ cô lại biết cách lấy lòng người ta đến vậy.
“Ngựa quý phải đi với yên xịn, Chiếu Dạ xứng đáng.”
Thẩm Mật móc điện thoại ra: “Ông Chung, cháu chụp giúp ông một tấm với Chiếu Dạ nhé?”
“Được chứ!” Chung Quang Phổ vừa được tặng yên ngựa xịn, tâm trạng đang vui rần rần, ánh mắt nhìn Thẩm Mật cũng trở nên hòa nhã thân thiện hẳn: “Cháu với Dung Trác cũng vào chụp luôn đi. Chung Tự, cháu qua đây chụp giúp bọn ông.”
Thẩm Mật nhìn về phía Tạ Dung Trác, thấy anh gật đầu đồng ý bèn quay lại cười tươi: “Vậy thì tốt quá ạ!”
Ba người, một ngựa, ai nấy đều mỉm cười rạng rỡ. Bên trái là vị chuyên gia tài chính mẫu mực trong sách giáo khoa, bên phải là sếp tổng của Ngân hàng Duệ Hưng. Tấm hình này, Thẩm Mật cảm thấy đủ để cô sĩ cả đời luôn!
***
Chung Quang Phổ ngồi xuống đích thân rót trà cho hai người: “Dung Trác, cháu đúng là có được một nữ tướng tài rồi đấy.”
Tạ Dung Trác nâng tách trà lên: “Ông quá khen rồi, cô ấy còn non nớt lắm, sau này vẫn cần các chú các bác chỉ bảo thêm.”
“Chuyện đó là đương nhiên. Ông già rồi, nhiều chuyện làm ăn cần thế hệ trẻ như các cháu đi thực hiện. Cháu cũng nên thường xuyên trao đổi, hợp tác với mấy ông chú của mình.” Chung Quang Phổ gọi trợ lý tới, dặn ghi lại số điện thoại của Thẩm Mật.
“Sau này có dự án tốt, ý tưởng hay cần hỗ trợ tài chính thì cứ đến tìm ông.”
Giới tài chính rất coi trọng quan hệ, mạng lưới người quen kiểu này, cả đời cô cũng khó mà chạm tới, Thẩm Mật cố gắng kìm nén sự xúc động trong lòng.
“Cảm ơn ngài Chung ạ!”
Chung Quang Phổ cười nói: “Ánh mắt của Dung Trác không phải hạng tầm thường đâu, theo cậu ấy, cháu sẽ học được không ít đấy.”
Thẩm Mật gật đầu: “Vâng ạ.”
“Dung Trác…” Chung Quang Phổ quay sang Tạ Dung Trác: “Chúng ta cũng nửa năm rồi chưa đua ngựa với nhau nhỉ? Đi, thi với ông một trận.”
Tạ Dung Trác: “Được ạ.”
Mặc đồ cưỡi ngựa vào, Tạ Dung Trác trông chẳng khác gì một chàng hoàng tử bước ra từ trong tranh. Thẩm Mật ngồi trong phòng nghỉ nhìn anh phi ngựa như bay, phút chốc quên hết mọi muộn phiền, khóe môi cũng vô thức nhếch lên.
“Ông nội tôi hiếm khi nói nhiều thế với người khác lắm đấy, Thẩm Mật, cô được lắm.” Chung Tự ngồi xuống cạnh cô, quay đầu nhìn hai con ngựa đang lao đi trên đường đua: “Cái yên ngựa đó cô mua ở đâu vậy? Gửi tôi cái link đi.”
Thẩm Mật mím môi cười, mặt đầy vẻ “bí mật không thể tiết lộ”.
“Thôi được, tiết lộ thì lại không còn đặc biệt nữa, tôi hiểu mà.” Chung Tự liếc nhìn bộ đồ toàn hàng hiệu giới hạn của Thẩm Mật, hỏi: “Là Dung Trác tặng cô à?”
Chung Tự không có ý coi thường cô, có người trời sinh phóng khoáng, có người trời sinh kín đáo, Thẩm Mật thuộc kiểu thứ hai. Cô vốn không phải người theo đuổi đồ xa xỉ, cả đống hàng hiệu đắt đỏ mặc lên người cô lại giống như bị ai đó ép phải mặc vậy.
Thẩm Mật tò mò hỏi: “Sao trông không giống à?”
Chung Tự hất cằm: “Cô suýt nữa thì đem cái túi đó đi thờ rồi đấy.”
“Thế sau này tôi sẽ diễn giống hơn chút.” Thẩm Mật xách túi lên đeo vào cổ tay: “Thật ra nó là của tôi thật mà.”
Chung Tự bật cười: “Cô đúng là thú vị thật.”
Tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần, Thẩm Mật quay đầu nhìn về phía đường đua. Tạ Dung Trác kéo cương dừng ngựa lại, ngồi trên lưng ngựa nhìn về phía cô, dáng người cao lớn đứng ngược sáng nên không thể nhìn rõ nét mặt anh.
“Thẩm Mật, qua đây.”
Thẩm Mật suýt chút nữa bị sặc nước trà.
Qua đó làm gì? Cưỡi ngựa sao?
Yên ngựa thiết kế cho một người, cô có muốn lên cũng không ngồi nổi ấy chứ!
May mà Tạ Dung Trác chỉ bảo cô cầm đồ giúp, rồi cùng anh vào phòng thay đồ.
Trước đây, Tạ Dung Trác không hay sai bảo người khác như vậy, hôm nay không biết bị gì, bỗng dưng trở nên đặc biệt “dựa dẫm” vào cô.
Phòng thay đồ bày biện khá đơn giản, chỉ có một tấm rèm che, thân hình cao lớn của Tạ Dung Trác đứng bên trong gần như che kín cả tấm rèm. Thẩm Mật đứng bên ngoài kiễng chân đưa từng cái một, áo sơ mi, cà vạt, áo khoác vào trong.
Phát hiện mất một chiếc khuy tay áo, Thẩm Mật cúi xuống tìm quanh một lúc vẫn không thấy, đoán là lúc uống trà anh làm rơi bên ngoài.
Cô nghiêng đầu: “Sếp, ngài đợi tôi một chút.”
“Không đợi được.”
Tạ Dung Trác cụp mắt nhìn cô, giọng nói không mang theo cảm xúc: “Tôi không thể rời xa em dù chỉ một phút.”