Cuối cùng Tạ Dung Trác vẫn trả tiền cho chiếc áo khoác kia, có điều, anh lại quay lại chọn thêm một chiếc khăn lụa nữa, để tổng cộng vừa tròn 18 món.
Thẩm Mật cúi đầu nhìn “bộ chiến bào” trên người mình, bỗng nhiên có cảm giác giá trị bản thân tăng vọt.
Hôm nay, Tạ Dung Trác đến gặp tổng giám đốc khu vực Trung Quốc của một công ty vốn nước ngoài. Công ty này chuyên đầu tư bất động sản, mấy năm gần đây mạnh tay mở rộng, vừa mới tung ra cành ô liu mời hợp tác với Tạ Dung Trác. Vừa hay lần này ông tổng kia đến công tác, thế là hẹn gặp luôn.
Thẩm Mật từng nghiên cứu hướng đầu tư của Ngân hàng Duệ Hưng mấy năm gần đây, Tạ Dung Trác rõ ràng hứng thú với Internet và y tế nhiều hơn bất động sản. Đây cũng là lý do anh tách riêng lập nên Duệ Hưng Hoa Thượng. Chắc anh chỉ là không muốn làm mất mặt đối phương nên mới đến “họp lấy lệ” cho có.
Tạ Dung Trác được mời riêng vào phòng họp, Thẩm Mật thì ngồi đợi trong phòng nghỉ. Cô cúi đầu liếc đồng hồ rồi đứng dậy đi vệ sinh.
Bỗng có tiếng gọi tên cô từ phía sau, Thẩm Mật quay lại, phải mất vài giây mới nhận ra người đối diện nên cô lịch sự chào: “Anh Bằng.”
Vừa thấy Thẩm Mật, Âu Tiểu Bằng chẳng buồn giấu vẻ mất kiên nhẫn: “Không phải chứ, sao cô lại mò đến công ty tôi? Mẹ tôi không nói rõ là không được phép à?”
Thẩm Mật cau mày: “Tôi nhắc lại lần nữa, tôi đến đây để làm việc.”
Âu Tiểu Bằng bực bội xua tay như đuổi tà: “Chai rượu cô đưa cho ba tôi bao nhiêu tiền? Tí tôi trả. Công ty tôi là doanh nghiệp niêm yết trên sàn, không phải cứ có cái bằng đại học là muốn vào là vào, cô hiểu không? Hồi nhỏ cô đã làm loạn nhà tôi như cái chợ, bây giờ còn định gây thêm chuyện gì nữa? Nhà tôi nợ cô chắc? Cô cũng học đại học rồi mà, sao vẫn không hiểu tiếng người hả?”
Nói xong không đợi cô phản ứng, anh ta liền túm tay Thẩm Mật lôi thẳng ra ngoài: “Xem như tôi cầu xin cô đấy, tha cho nhà tôi được không?”
Giày cao gót mới mua vẫn chưa quen đi, bị anh ta đẩy mạnh một cái, Thẩm Mật suýt nữa ngã sấp mặt.
Cô cố nhịn nhưng không chịu nổi nữa, đang chuẩn bị mở miệng chửi thẳng mặt thì một giọng nói trầm tĩnh vang lên sau lưng:
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác chẳng biết đã đứng đó từ lúc nào, ánh mắt lướt qua cô, nhàn nhạt nói: “Lại đây.”
Thẩm Mật phủi nhẹ ống tay áo chiếc áo khoác mới bị kéo nhàu, nhanh chóng chỉnh lại cổ áo cho thẳng thớm rồi bước nhanh về phía Tạ Dung Trác.
Vệ sĩ và trợ lý vội nhường chỗ cạnh anh cho cô. Cô đứng vào, cố nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn: “Sếp.”
Sắc mặt Âu Tiểu Bằng lập tức thay đổi.
Sếp? Sếp tổng Ngân hàng Duệ Hưng là sếp của Thẩm Mật?
Anh ta lập tức lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng: “Hiểu lầm thôi! Tất cả chỉ là hiểu lầm…”
Sếp tổng công ty từ bên trong vội vàng dắt theo một đám người chạy ra: “Ngài Tạ, hay là chúng ta vào bàn lại chuyện hợp tác rồi hẵng…”
“Xin lỗi…” Tạ Dung Trác đáp với giọng bình thản như đang đọc điều khoản hợp đồng: “Phẩm hạnh của ban quản lý bên quý công ty khiến tôi nghi ngờ nghiêm trọng về chất lượng dự án. Hẹn lần sau nếu còn cơ hội.”
Toàn bộ quá trình, anh không buồn liếc Âu Tiểu Bằng lấy một cái.
“Ngài Tạ! Ngài Tạ…” Một đám người hấp tấp đuổi theo tiễn Tạ Dung Trác ra xe.
Chiếc Rolls - Royce rẽ bụi mà đi.
Người đàn ông trung niên lập tức quay sang quát vào mặt Âu Tiểu Bằng: “Cậu bị làm sao thế hả?”
Âu Tiểu Bằng hoảng hốt giải thích, giọng run rẩy: “Sếp Trương, vừa rồi là em họ tôi, thật ra quan hệ chúng tôi rất tốt, hồi nhỏ cô ấy còn từng ở nhờ nhà tôi một năm…”
“Tôi hỏi cậu chuyện đó à?” Vị giám đốc tức đến mức huyết áp suýt bùng nóc: “Cậu là cái thá gì, người ta là ai? Thư ký của sếp tổng Ngân hàng Duệ Hưng mà cậu muốn động vào là động chắc?”
***
Thẩm Mật ấn mở bàn nhỏ trong xe rồi vặn nắp bình giữ nhiệt, rót nước nóng sau đó đưa cho người đàn ông bên cạnh.
“Sếp.”
Tạ Dung Trác không nhận lấy ngay mà chỉ hơi ngước mắt nhìn cô, ánh mắt khó đoán. Đợi đến lúc Thẩm Mật tưởng anh không khát định thu tay lại thì anh mới đưa tay nhận lấy: “Bị người ta bắt nạt, sao không biết gọi tôi?”
Thẩm Mật sững người một thoáng, câu này nghe quen tai đến lạ, giống giọng điệu của sư phụ quá.
Nhưng sư phụ chưa bao giờ bật mic nói chuyện mà chỉ gõ chữ, chẳng phải rất khó để cảm nhận được ngữ khí hay sao?
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác vẫn đang nhìn cô: “Sau này đừng để ai tùy tiện chạm vào em.”
Thẩm Mật gật đầu: “Ống tay bị chạm vào đã được xịt cồn sát khuẩn rồi.”
Tạ Dung Trác: “…”
Anh im lặng, vẻ mặt như đang viết rõ mồn một "Ý tôi là cái này à?"
“Xin lỗi.” Thẩm Mật áy náy nói: “Tôi đã làm ảnh hưởng đến việc hợp tác của ngài.”
“Tôi đến là vì nể mặt bạn, bán một cái ân tình thôi.” Bạn của Tạ Dung Trác là bạn học thời đại học ở Mỹ, gia tộc người này là cổ đông lớn nhất của công ty kia.
“Nhờ em mà tôi có cái cớ để từ chối rồi.”
Thẩm Mật là người của Tạ Dung Trác, dám đuổi cô ra ngoài tức là tát thẳng vào mặt anh. Lần này anh từ chối hợp tác không những không ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè, ngược lại còn khiến đối phương mắc nợ anh một lời xin lỗi.
Thẩm Mật âm thầm bội phục khả năng diễn xuất của Tạ Dung Trác.
Vẻ mặt kìm nén cơn giận lúc nãy của Tạ Dung Trác hoàn toàn không giống đang diễn! Cảm giác như nếu lúc đó không có nhiều người, Âu Tiểu Bằng đã bị anh xé xác rồi.
Cô đậy nắp bình giữ nhiệt lại, hỏi: “Bữa trưa ngài về khách sạn ăn không ạ?”
“Ra ngoài ăn.” Tạ Dung Trác nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Ba giờ rưỡi đi trường đua ngựa, mang theo quà em chuẩn bị.”
Anh không hỏi là chuẩn bị món quà gì, đó chính là sự tín nhiệm và công nhận dành cho công việc của cô.
Thẩm Mật vui ra mặt: “Vâng ạ.”
Cô mở điện thoại, bấm vào danh sách nhà hàng có không gian yên tĩnh và đánh giá tốt mà mình đã lọc sẵn. Vì Tạ Dung Trác không ăn được món quá nặng vị nên cô loại ngay ẩm thực Tứ Xuyên ra khỏi lựa chọn đầu tiên, rồi đặt bàn ở một nhà hàng Quảng Đông và gọi món trước để tiết kiệm thời gian.
Thẩm Mật phát hiện khẩu vị của Tạ Dung Trác rất giống cô. Tuy là người Thành Đô, nhưng do vấn đề dạ dày nên Thẩm Mật không ăn được cay, ngược lại cô lại mê ẩm thực Quảng Đông. Bà ngoại của Tạ Dung Trác là người Quảng Đông, anh không chỉ biết nói tiếng Quảng mà còn cực kỳ yêu thích món ăn nơi đó, thế nên hai người lúc nào cũng có thể ăn chung mà chẳng ai phải nhường ai.
Các món gọi ra đều sạch bách, không thừa một miếng.
***
Ăn trưa xong, tài xế lái xe đến một trường đua ngựa tư nhân ở vùng ngoại ô.
Trước mắt là một mảng xanh mướt kết nối với những dãy núi xanh lam ở phía xa, thảm cỏ trải dài tít tắp như một bức tranh, mang đến vẻ đẹp khiến người ta phải sững sờ.
Nếu không phải vì Tạ Dung Trác đang ở bên cạnh, Thẩm Mật đã rút điện thoại ra chụp lia lịa rồi.
“Dung Trác!”
Một chàng trai trẻ mặc đồ thể thao đang đứng ở khu nghỉ phía trước vẫy tay, sau đó bước nhanh đến, chỉ vào Thẩm Mật: “Vị này là?”
Thẩm Mật tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là thư ký của ngài Tạ, tôi tên là Thẩm Mật.”
“Thẩm Mật? À tôi biết cô rồi, thư ký mới bên cạnh Dung Trác, nghe danh đã lâu.” Chàng trai cười tươi, vỗ vỗ túi quần: “Hôm nay không mang danh thϊếp, tôi là Chung Tự, rất vui được gặp cô.” Nói xong liền nhiệt tình giơ tay phải ra.
“Rất vui được gặp anh.” Thẩm Mật cũng lịch sự giơ tay, nhưng đầu ngón tay cô lại chạm trúng vòng eo gọn gàng rắn chắc của ai đó, khiến cô giật mình rụt tay lại. Tạ Dung Trác không hề liếc mắt mà cứ thế đi thẳng về phía trước, như thể khoảnh khắc đó anh chỉ tình cờ đi ngang qua vị trí tay cô.
Đầu ngón tay Thẩm Mật nóng ran, lan đến tận vành tai.
Chung Tự ho nhẹ một tiếng, thu tay về rồi cười trấn an: “Tính cậu ta từ nhỏ đã vậy rồi, thiên tài mà, hơi cô lập. Cô gái, đừng để bụng nhé.”
Tạ Dung Trác từ lâu đã nổi tiếng với học lực, năng lực và tầm nhìn đầu tư đáng kinh ngạc, là một “quái vật” từng tốt nghiệp Harvard năm 19 tuổi, được công nhận là thiên tài trong giới kinh doanh.
Thẩm Mật cười lễ độ, giữ khoảng cách: “Không đâu, sếp tôi là người rất tốt.”
“Thế chắc cô vẫn chưa hiểu rõ cậu ta rồi.” Chung Tự liếc nhìn gương mặt hơi đỏ của cô gái nhỏ, cười hỏi: “Cô làm việc bên cạnh cậu ta được bao lâu rồi?”
Thẩm Mật: “Chưa tới một tháng.”
“Tôi nói cô nghe nhé, người này tật xấu nhiều lắm, làm việc thì nổi tiếng là khó tính. Sau này nếu có gặp rắc rối thì cứ tìm tôi, tôi sẽ chỉ cô cách đối phó.”
Chung Tự vốn rất thích giao lưu với mấy cô gái trẻ trung xinh đẹp, nhưng không phải ai cũng lọt được vào mắt anh ta. Vẻ đẹp của Thẩm Mật không hề kênh kiệu hay ẻo lả, ngược lại vừa rạng rỡ chuyên nghiệp, lại có chút yếu đuối vừa đủ khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
“Hay là mình kết bạn WeChat đi, lát nữa…”
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác ở phía trước đột ngột quay đầu lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô hai giây, rồi đột nhiên thu về: “Lại đây.”
Thẩm Mật khẽ gật đầu với Chung Tự, nhanh chân đuổi theo Tạ Dung Trác. Đúng lúc này có cuộc gọi đến, là số từ Tân Cương. Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Dung Trác, định ngắt máy.
Tạ Dung Trác cúi mắt nhìn: “Nghe đi.”
Thẩm Mật không làm theo mà cúp máy: “Tôi đi theo ngài vào gặp ngài Chung trước đã.” Chưa đi được mấy bước, số điện thoại khi nãy lại gọi đến lần nữa.
“Không vội, người còn chưa tới.” Tạ Dung Trác chú ý vào điện thoại, không nhìn cô: “Nghe xong rồi vào phòng nghỉ tìm tôi.”
“Vâng.”
Dõi theo bóng lưng Tạ Dung Trác khuất xa, Thẩm Mật quay người nhấn nghe cuộc gọi.