Chương 5.2

Đến trung tâm thương mại, Thẩm Mật đi thẳng tới quán cà phê nơi Tạ Dung Trác đang ngồi.

Cô liếc một cái đã thấy anh trong chiếc sơ mi trắng, trước mặt còn một ly cà phê đã uống được một nửa, chắc vừa bàn chuyện với ai đó xong.

“Sếp.”

“Ừm.” Tạ Dung Trác úp điện thoại xuống bàn, ánh mắt dừng trên người cô hai giây, hỏi: “Muốn uống gì không?”

Thẩm Mật mỉm cười: “Không cần đâu, tôi không khát.”

Tạ Dung Trác gật đầu, cầm áo khoác lên rồi nhét một tay vào túi: “Vậy đi thôi.”

Thẩm Mật không hỏi đi đâu mà ngoan ngoãn theo sau. Tạ Dung Trác dẫn cô bước vào một cửa hàng đồ hiệu xa xỉ.

“Vào chọn đi.”

Thẩm Mật hỏi một cách nghiêm túc: “Người nhận khoảng bao nhiêu tuổi, cao thấp mập ốm ra sao?”

Tạ Dung Trác nói: “Mua cho em.”

Thẩm Mật: "?"

“Lát nữa theo tôi đi gặp đối tác.” Tạ Dung Trác cúi mắt liếc đôi giày cao gót của cô: “Giày cũng mua luôn.”

Nghĩ tới ánh mắt mà Trần Quế Phương vừa nãy nhìn cái túi của cô, Thẩm Mật lặng lẽ đẩy góc túi về sau lưng, ngẩng mặt cười tươi: “Vâng ạ.”

“Túi cũng mua luôn.”

“…”

Tạ Dung Trác xoay người đi về phía phòng chờ VIP: “Mua số chẵn, giữ lại hóa đơn đưa tôi trả, nghỉ việc là thu lại.”

Tạ Dung Trác mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, đặc biệt là với con số, anh ghét số lẻ, mê số 6 với số 8.

Đã là yêu cầu của sếp phải mặc đồ hiệu đi gặp đối tác, Thẩm Mật cũng không dị nghị: “Vâng ạ.”

Quần áo hàng hiệu đúng là kỳ diệu, treo trên móc thì bình thường mà mặc lên người liền như biến hình. Thẩm Mật vốn đã có dáng người đẹp, những bộ đồ này khoác lên người cô còn ăn đứt cả người mẫu trên tạp chí.

Cô nhân viên bán hàng bị vẻ đẹp của cô làm cho sửng sốt mất vài giây rồi thành thật khen ngợi: “Chiếc váy này đúng là sinh ra để dành cho cô.”

Chiếc váy ôm sát mà Thẩm Mật đang mặc vừa vặn tôn lên vòng eo và đường cong hông đầy đặn hoàn hảo của cô, phối cùng đôi giày cao gót mẫu mới và áo khoác lông cừu, khí chất đúng là đỉnh của chóp.

Tổ tiên ba đời nhà Thẩm Mật cũng từng là danh môn vọng tộc, đời đời làm quan to. Tiểu thư nhà quyền quý dù có sa sút thế nào, bên trong có thể nghèo nhưng khí chất bề ngoài thì vẫn còn nguyên.

Khách bên cạnh chỉ vào chiếc váy cô mặc: “Mẫu đó còn không? Không cần thử đâu, lấy đúng size của tôi gói lại luôn nhé.”

Thẩm Mật lại thử thêm hai bộ, khách bên cạnh thấy là lập tức chốt đơn luôn.

Lúc này nhân viên bán hàng không còn đơn thuần là tiếp thị nữa mà liên tục lôi ra mấy mẫu giới hạn trong cửa hàng cho Thẩm Mật thử, suýt nữa thì quỳ xuống ôm lấy cặp chân dài của cô mà gọi: “Bà thần tài ơi!”

Đối phương nhiệt tình và chuyên nghiệp đến thế, Thẩm Mật cũng ngại từ chối. Cô nghiêng đầu nhìn về phía phòng nghỉ, Tạ Dung Trác đang dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, không hề có vẻ khó chịu hay sốt ruột. Đồ đã không rẻ thì đương nhiên phải chọn cho đáng, thế là Thẩm Mật thử hết sạch số quần áo nhân viên mang ra.

Khách bên cạnh tay xách nách mang rời khỏi cửa hàng với chiến lợi phẩm đầy ụ.

Tạ Dung Trác uống xong ly cà phê thứ hai, đứng dậy bước ra ngoài nói: “Gói hết mấy bộ cô ấy đã thử lại.”

Thẩm Mật còn đang thay đồ trong phòng thử, nghe vậy giật mình vội nói: “Có mấy bộ không hợp lắm đâu!” Mấy món này món nào cũng khởi điểm năm chữ số, cô thử tới cả chục bộ lận!

Rõ ràng Tạ Dung Trác đã hết kiên nhẫn nên chẳng buồn ngồi đợi nữa. Anh làm như không nghe thấy, chỉ tay một cái: “Đôi kia, với đôi kia nữa.” Rồi lại chỉ sang hướng khác: “Hai cái túi kia cũng gói lại luôn.”

Cô nhân viên bán hàng cười tươi như hoa nở Tết: “Vâng ạ! Anh muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ ạ?”

Thẩm Mật vừa bước ra đã thấy cả hàng dài túi lớn túi nhỏ xếp kín trước quầy thanh toán. Tạ Dung Trác cúi đầu ký xong hóa đơn, tiện tay xách một chiếc túi đưa cho cô: “Thay vào.” Nói xong thì đi thẳng ra ngoài.

Thẩm Mật nhận lấy chiếc túi rồi lập tức thay đồ. Cô để lại túi cũ rồi kiểm đếm lại số lượng đồ và hóa đơn chi tiết, thêm Wechat của nhân viên bán hàng. Cô dặn họ mở phiếu xác nhận, sau đó nhờ họ gửi đồ đến khách sạn cô chỉ định.

Không kịp để ý đến mấy cô nhân viên đang nhiệt tình gọi với theo phía sau, cô giẫm đôi cao gót mảnh bước nhanh về phía bãi đỗ xe.

“Sếp…” Thẩm Mật thở hổn hển đuổi kịp Tạ Dung Trác: “Thật ra không cần mua nhiều vậy đâu, hai bộ là đủ dùng rồi.”

Tạ Dung Trác chậm bước lại, nghiêng đầu nhìn cô, hỏi: “Thế em đã thử mấy bộ?”

Thẩm Mật: “…”

“Thích thì mua, đừng phí thời gian vào việc lựa chọn.”

Loại câu này cũng chỉ có người giàu như Tạ Dung Trác mới nói ra được.

Tạ Dung Trác liếc mắt nhìn chiếc túi da nhỏ trong tay cô: “Không tệ.”

Không tệ thật đấy, với cái giá như vậy thì có tệ nổi không? Bán cô đi cũng chưa chắc mua nổi cái này, cảm giác như đang xách theo cả "tổ tông” vậy.

Thẩm Mật cố gắng giữ nụ cười: “Cảm ơn sếp.”

Tạ Dung Trác bỗng nhiên bật cười. Lần đầu tiên Thẩm Mật thấy anh cười nên có chút khó hiểu, cô ôm lấy chiếc túi như bảo bối, cẩn thận nâng “tổ tông” lên xe, quay đầu lại thì phát hiện Tạ Dung Trác vẫn còn đang cười.

Buồn cười đến vậy sao? Chẳng lẽ cô xách túi hàng hiệu lại ra khí chất “hài hước” à?

Tạ Dung Trác nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhẹ lên khuôn mặt cô, Thẩm Mật đành nhìn lại, chờ sếp ra lệnh.

Thế nhưng Tạ Dung Trác chỉ lặng lẽ nhìn cô, trong xe im ắng, Thẩm Mật bỗng không biết nên làm biểu cảm gì, cô lo lắng chớp mắt, tiếp tục đối diện với ánh nhìn của anh.

Tạ Dung Trác vẫn không rời mắt, không biết đang nghĩ gì, mũi khẽ phát ra một tiếng cười trầm thấp. Âm thanh rất nhẹ, nhưng Thẩm Mật đúng lúc nghe được.

Thẩm Mật: "?"

Cô nghĩ bụng: "Tiêu tiền nên thấy vui à? Chẳng lẽ trước giờ không ai tiêu tiền giúp anh sao?"

Ánh mắt Tạ Dung Trác lay động, bỗng nhiên nói: “Thích thì nói với tôi.”

Thẩm Mật: "Không phải anh là người nhìn tôi trước à? Theo logic đó đáng lẽ phải là anh thích tôi mới đúng chứ?"

Tạ Dung Trác nói chuyện rất có lý lẽ, Thẩm Mật thường xuyên không theo kịp dòng suy nghĩ của anh, nhưng cô chắc chắn một điều: Tạ Dung Trác sẽ không nói điều gì thiếu căn cứ. Không ngờ chỉ đối mắt thôi mà cũng bị hiểu lầm là thích anh.

“Tôi nghĩ tôi có thể giải thích.” Cô cố giữ bình tĩnh.

Tạ Dung Trác hơi nhướng mí mắt: “Bằng chứng rành rành, em định giải thích sao?”

Thẩm Mật qua lớp kính đối mặt với ánh mắt anh. Lông mi anh rất dài, rũ xuống như lông quạ, dưới ánh đèn phản chiếu qua tròng kính, phủ một tầng sáng nhàn nhạt, che đi cảm xúc trong đáy mắt.

Thẩm Mật lòng ngay dạ thẳng, nhưng lòng bàn tay đã toát mồ hôi. Cô cố rút mình khỏi sự căng thẳng của lần đối mặt này rồi dựa vào ánh mắt anh để phân tích lại hai câu nói ban nãy, bỗng bừng tỉnh, mở hóa đơn ra xem.

Tổng cộng có 16 món, túi mua hàng ở quầy cô đã kiểm đếm trước khi đi, cộng thêm cái túi cô đang cầm là đúng 16.

Thẩm Mật âm thầm cúi đầu. Chiếc áo khoác trên người cô là món thứ 17, số lẻ, mà Tạ Dung Trác chưa trả tiền cho nó.

Wechat hiện lên tin nhắn từ cô nhân viên bán hàng: [Chị đẹp ơi, làm phiền chút, cái áo khoác chị đang mặc vẫn chưa thanh toán nhé ~ Nhưng nếu chị thích thì có thể mặc thử vài hôm nè ~]

“…”

Thẩm Mật trả lời: [Được rồi. Xin lỗi nhé, lát tôi mang qua cho.]

Cô lén liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, đây là bệnh cưỡng chế giai đoạn cuối à? Vậy sau này nếu hôn bạn gái, có phải cũng phải hôn hai lần cho đủ số chẵn không? Sinh hoạt vợ chồng có phải cũng mỗi tối hai lần cho cân đối không?

Đáng sợ thật, nghĩ tới thôi mà đã muốn đổ mồ hôi thay bà chủ rồi.