Chương 1.1

Ngày thứ hai sau khi bị cấp trên quấy rối, Thẩm Mật lại bị vợ ông ta chửi cho một trận te tua mà chẳng cần biết đúng sai phải trái. Nếu không chạy nhanh, chắc tóc cô cũng bị bà kia giật trụi luôn rồi.

Thằng cha kia thì chẳng biết đạo đức đàn ông là gì, thế mà người bị mắng lại là cô, đúng là quá vô lý!

Nhưng Thẩm Mật từ nhỏ đã xui xẻo, vận xui theo cô thành thói quen luôn rồi. Cô từng chọn thử vận may bằng cách thi đại học, kết quả thiếu đúng 10 điểm để đậu Thanh Hoa.

Nếu đời người có thể làm lại, cô thà theo mẹ chuyển hộ khẩu về Tân Cương còn hơn. Hộ khẩu là tổ tiên chọn giúp nên đời sau như cô chỉ còn cách cắn răng mà “cày” tiếp.

Dù trong thực tế cày đến phát khóc, nhưng trong game thì Thẩm Mật đã nằm thẳng suốt mấy năm trời rồi vì cô có một người sư phụ chơi game rất trâu bò.

Cô gặp sư phụ trong World of Warcraft, thắng đến mức không còn động lực chơi tiếp nên chuyển sang một game võ hiệp nhàn rỗi để “nghỉ hưu”. Game này màu mè rối rắm nhưng ưu điểm duy nhất là sư phụ trông giống người thật hơn, ba chiều hẳn hoi.

Thẩm Mật đang ngồi trước mặt sư phụ khoác áo bào trắng tinh, bị bộ trang bị hàng đầu của sư phụ làm lóa mắt. Tay cô run một cái, gõ chưa hết câu đã lỡ tay gửi đi rồi:

Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Sư phụ cho em ôm một cái~]

Đa Thần Bí: [?]

Cái tên “Tiểu Gà Mờ Thần Bí” là chơi chữ theo tên thật của Thẩm Mật kết hợp với kỹ năng chơi game thảm hại của cô.

Có lần cô bị truy sát đến mức chỉ còn tí máu, tức quá đi mách sư phụ. Kết quả sư phụ ngay lập tức mua một acc trang bị đỉnh cao, sửa tên rồi xông vào báo thù cho cô. Cô hỏi sư phụ đặt cái tên đó làm gì thì sư phụ đáp: [Nhìn cái là biết tôi với em cùng phe rồi.]

Mà cái ID “Đa Thần Bí” thì chẳng giống cao thủ tí nào, nhưng ngày này qua ngày khác được sư phụ đập tiền nuôi nấng nên vẫn cứ nổi như cồn, chẳng cần khoe mẽ cũng thành danh đại thần.

Có một vị sư phụ cầm acc full đồ top server đúng là rất có khí thế. Thẩm Mật nhờ đó mà suốt ba năm tung hoành chiến trường, đi ngang không ai dám đυ.ng.

Chỉ tiếc là thắng trong game thì cũng không thể “vượt tường” sang đời thật được. Trong game, cô là đại mỹ nữ con nhà giàu, còn ngoài đời thì sắp không đóng nổi tiền thuê nhà.

Dù sao cũng lỡ gửi rồi nên câu sau “Hôm nay con bị vợ tên tra nam mắng vô cớ một trận” nếu thêm vào lại phá hỏng không khí ấm cúng của hai sư đồ mất.

Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Em chỉ muốn bày tỏ lòng ngưỡng mộ sư phụ thôi ạ~]

Đa Thần Bí: [Ôm cái là bày tỏ lòng ngưỡng mộ?]

Tiểu Gà Mờ Thần Bí: [Em có thể quỳ cũng được!]

Gõ xong, cô điều khiển nhân vật quỳ rạp trước mặt sư phụ.

Đa Thần Bí: […]

Sư phụ online không theo lịch mà thường thì chỉ treo máy, nói được vài câu là lại báo “tạm thời rời máy”. Thẩm Mật tiếc tiền thẻ tháng nên làm xong nhiệm vụ hằng ngày là out ngay.

***

Trước khi lọ kem chống nắng cuối cùng cạn sạch, cuối cùng Thẩm Mật cũng tìm được một công việc phù hợp. Kết quả, em vợ của sếp lại đột nhiên về nước đạp cô ra khỏi ghế.

Vâng, Thẩm Mật lại lại lại thất nghiệp lần nữa.

Cô em cùng nhà đang livestream, quay sang bảo với Thẩm Mật: “Chị đẹp vậy thì không bật filter cũng hút fan, livestream kiếm tiền nhanh lắm. Bạn em học hết cấp hai mà còn livestream mua được cả căn nhà đấy!”

Thẩm Mật lắc đầu: “Chị không có tài nghệ gì.” Hát thì bình thường, nhảy cũng tàm tạm. Hồi nhỏ cô có học múa một thời gian, dẻo thì dẻo thật nhưng chỉ để góp vui thôi, đem so với chuyên nghiệp thì còn kém xa.

Cô em kia nói: “Không cần tài nghệ gì đâu, chỉ cần lên sóng trò chuyện, giọng mềm mềm ngọt ngọt, lâu lâu gọi vài câu anh ơi hay lắc nhẹ cái eo là kiếm chục nghìn mỗi tháng như chơi.”

Thẩm Mật nhìn số dư tài khoản thì trong lòng bắt đầu dao động. Hôm sau, cô chờ cô em livestream thì âm thầm vào theo dõi hơn một tiếng.

Cô ghi chép kỹ càng: Trong 60 phút, cô em gọi “anh ơi” 21 lần, đứng lên lắc eo 15 lần và bỏ qua 48 bình luận bảo cởi đồ.

Cô không làm nổi nghề này, không phải vì khinh thường nghề streamer mà là tính cách và quan điểm sống của cô không cho phép. Cô học hành mười sáu năm, chiến đấu vượt qua kỳ thi đại học khốc liệt để lấy bằng đại học 985 danh giá, chẳng lẽ là để làm trò mua vui cho đám đàn ông rảnh rỗi à?

Nếu đám đó là hoàng đế, được sủng thì còn có thể thành quý phi, lãnh lương hưu dài hạn thì có khi cô còn cân nhắc. Nhưng kiểu bát cơm này đυ.ng nhẹ là vỡ, Thẩm Mật chẳng có cảm giác an toàn, không xứng đáng. Thế là hôm sau cô lại khăn gói đi phỏng vấn.

Có lẽ vận xui từ nhỏ vẫn bám theo cô, ra đầu đường mua chai nước còn đυ.ng ngay bà vợ đã từng chửi cô là "hồ ly tinh”.

Lần này bà ta còn chửi hăng hơn trước, từ vựng phong phú lên hẳn năm cấp độ, lý do thì vẫn là ông chồng tối qua lại lén ra ngoài thuê phòng với con hồ ly là cô đây.

Trời nóng hầm hập, Thẩm Mật vừa phỏng vấn ra là khát cháy cổ. Cô mở chai nước tu vài ngụm rồi bình tĩnh nói: "Nếu bà đã nghĩ như vậy thì tôi cũng chịu thôi.”

Không phải cô không muốn giải thích mà là trước đó đã nói rồi nhưng bà ta không nghe. Còn nếu muốn khẩu chiến ư? Trên bàn phím thì may ra cô còn chửi thắng được vài học sinh cấp một, chứ ngoài đời, từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ cãi thắng ai, khỏi cần thử.

Sự im lặng đó lại khiến bà vợ nổi điên, gào lên bảo cô ăn mặc hở hang để quyến rũ đàn ông, không biết xấu hổ.

Lúc đó Thẩm Mật mặc sơ mi và váy bút chì đàng hoàng đi phỏng vấn, vào miệng bà kia thì biến thành “mặc mát mẻ dụ dỗ đàn ông”.

Cô chỉ thở dài: “Vậy bà báo cảnh sát đi.”

Có vẻ bà ta bị thái độ bình tĩnh của cô chọc giận, vung tay vặn nắp bình nước định tạt cô. Thẩm Mật xắn tay áo chuẩn bị nghênh chiến.

“Chị ơi chị ơi! Chị nhận nhầm người rồi! Hôm qua vào khách sạn với anh rể là cô này nè, không phải cô kia đâu…"

Thẩm Mật lại từ tốn thả tay áo xuống, xách nước đi luôn.