Tang Vô Ưu lắc đầu, chỉ cười gượng, nhất quyết không chịu nói thêm.
Dư mẹ thở dài bất lực. Nhưng khi nhìn xuống tay nàng, bà không khỏi giật mình: “Ta mới đi có mấy ngày mà tay ngươi đã thành ra thế này? Sao lại để tay mình tổn thương đến mức này hả?”
Bà nắm lấy bàn tay nứt nẻ, sưng tấy, có chỗ còn chảy máu của Tang Vô Ưu mà đau lòng không thôi. Nhẹ nhàng, bà thổi thổi vào những vết thương, như thể chỉ cần làm vậy sẽ khiến nàng bớt đau.
Tang Vô Ưu nhìn dáng vẻ ấy của Dư mẹ, ánh mắt rưng rưng. Trong khoảnh khắc, nàng thấy thấp thoáng hình bóng mẫu thân mình. Ngày bé, mỗi khi nàng bị thương, mẫu thân cũng sẽ ôm lấy nàng, thổi nhẹ vào vết đau và dịu dàng nói: “Để mẹ thổi thổi cho, thổi rồi sẽ không còn đau nữa...”
Những ký ức ấm áp đó khiến nàng không kìm được mà gọi lên: “Dư mẹ...”
Dư mẹ ngước lên, nhìn gương mặt ngấn lệ của nàng, mũi cũng đỏ hoe, giọng nói đầy quyết tâm: “Là ai khi dễ ngươi? Nói cho ta, ta không sợ già, dù có phải liều cái mạng này, ta cũng sẽ thay ngươi đòi lại công bằng!”
Nhìn gương mặt phúc hậu của Dư mẹ, Tang Vô Ưu không kìm được mà cảm thấy lòng mình dịu lại. Ánh mắt bà tựa như ánh vàng kim, soi sáng cả trái tim lạnh lẽo của nàng, khiến nó ấm áp lên.
Dư mẹ là một bà lão làm việc nặng nhọc ở phòng bếp của Thẩm phủ, từ ngày Tang Vô Ưu được đưa đến đây, bà đã luôn chăm sóc nàng như con ruột. Sau này, nàng mới biết rằng Dư mẹ chẳng còn ai thân thích. Cả gia đình bà, từ người già đến đứa nhỏ, đều đã mất trong trận ôn dịch mấy năm trước. Lần này bà về quê là để cúng giỗ cho những người thân đã khuất.
Dư mẹ tính tình ngay thẳng, không biết nịnh nọt, vì thế mà không ít lần đắc tội với người khác. Dù làm việc chăm chỉ, cần cù bao nhiêu năm, bà vẫn luôn phải gánh những việc nặng nhọc nhất, mệt nhọc nhất mà chẳng ai đề bạt hay nâng đỡ. Vậy mà bà vẫn nhận nuôi nàng, dù bản thân còn phải chịu nhiều thiệt thòi.
Đêm đó, Tang Vô Ưu không có chỗ nào để đi.
May thay, Dư mẹ thu nhận nàng.
Trên chiếc giường gỗ cũ kĩ, chật hẹp, Tang Vô Ưu co người lại như một đứa trẻ, rúc vào lòng Dư mẹ.
Dư mẹ nhìn nàng, khuôn mặt đầy vẻ xót xa. Những giọt nước mắt còn đọng lại trên gò má nàng chưa kịp khô. Đôi mắt già nua của bà ánh lên sự dịu dàng hiếm có, bàn tay chai sạn nhẹ nhàng vỗ về vai nàng, miệng khe khẽ hát:
“Nguyệt cong cong treo đầu cành, bảo bảo trong vòng tay ngủ yên lành. Mẹ hát ru con say giấc, bảo bảo ngủ, mộng an lành...”
Giữa cái lạnh của đêm đông, trong vòng tay Dư mẹ, Tang Vô Ưu cuối cùng cũng cảm nhận được sự ấm áp và an ổn. Những nỗi đau, sợ hãi và bất an không còn dày vò nàng nữa. Nàng thϊếp đi trong giấc ngủ sâu, bình yên đến lạ.
---
Hôm sau, Tang Vô Ưu dậy từ rất sớm. Ngủ một giấc ngon lành khiến sức lực dần dần quay lại với nàng. Khi nàng mở cửa, bầu trời còn lấm tấm ánh sao, không gian mát mẻ và yên tĩnh.
Nàng bước vào phòng bếp, nhấc mấy sọt rau củ tươi mới, cẩn thận nhặt và rửa sạch. Hơi lạnh từ nước bắn lên tay, nhưng nàng không mấy để tâm, chỉ tập trung vào công việc của mình.
Mấy nha hoàn khác trong phòng bếp vừa bước vào, ánh mắt lén lút liếc nhìn nàng, rồi tụm lại khe khẽ bàn tán.
Tang Vô Ưu biết rõ bọn họ đang nói gì. Nàng dừng tay, vẩy vẩy nước trên tay, rồi bước đến trước mặt mọi người. Dáng vẻ thẳng thắn, giọng nói rõ ràng nhưng không kém phần tự tin: