Chương 22

Hắn ngả người tựa vào ghế, cuối cùng cũng nhìn thấu tình cảnh này. Hóa ra bà nội hắn đã cất công sắp xếp để nàng hầu hạ bên cạnh hắn, và hắn cũng định thử chấp nhận nàng. Nhưng không ngờ, hắn nhân nhượng đến mức này, mà nha đầu này vẫn không hiểu sự cao quý của cơ hội đó.

Một tia hứng thú thoáng qua đôi mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh nhạt. Hắn hạ giọng, lạnh lùng cười nhạt:

“Đúng là một con ngốc không biết điều.”

Hắn, một người nắm trong tay 30 vạn binh quyền, ngay cả Vương gia cũng phải tìm cách gả con gái để kết thân nịnh bợ, vậy mà lại bị một tiểu nha đầu nhóm lửa ghét bỏ?

Thẩm Khanh Tư chỉ cảm thấy trong ngực như có tảng đá đè nặng, cứng rắn và khó chịu, máu như ngừng lưu thông, ngột ngạt đến mức chẳng thể thở nổi.

Ngay sau đó, một luồng nhiệt từ đan điền dâng lên, như ngọn lửa bị ai đó nhóm lên nhưng lại bị ép xuống, không tài nào bùng phát. Cảm giác ấy làm hắn khó chịu vô cùng, bứt rứt và bực bội.

Cưỡng ép nàng? Ý nghĩ ấy chợt lóe qua trong đầu, nhưng hắn lập tức dẹp bỏ. Hắn là Thẩm Khanh Tư, còn chưa đến mức phải làm cái trò đê hèn đó.

Chẳng qua chỉ là một nữ nhân. Bên cạnh hắn, chỉ cần vung tay là có hàng tá mỹ nhân xinh đẹp vây quanh. Lẽ nào lại không thể thiếu một tiểu nha hoàn không biết điều như nàng? Chẳng lẽ hắn chưa từng gặp qua nữ nhân hay sao?

Ánh mắt hắn thoáng lạnh đi, giọng nói đầy khinh thường:

"Ta vốn định cho ngươi một chút tạo hóa, nhưng ngươi không biết quý trọng. Cút!"

Hắn nhìn nàng, đôi mắt ngập tràn nước, không chút hối hận hay oán trách, chỉ còn lại ba phần cảm động, bảy phần vui mừng như thể cuối cùng đã được giải thoát. Ánh mắt ấy như một lưỡi dao bén, đâm thẳng vào lòng hắn, khiến hắn càng thêm bực dọc.

“Nô tỳ tạ gia ân!”

Tang Vô Ưu cúi đầu, khẽ khấu một cái rồi lao ra khỏi phòng, như thể trong đó có hổ dữ đang rình mồi. Nàng chạy vội về phía cửa, đến mức đẩy mạnh cánh cửa phát ra tiếng "rầm", sau đó biến mất như một tia chớp.

Thiết Lâm, đang đứng gần đó trên hành lang, nheo mắt nhìn cảnh tượng ấy mà trong lòng thầm cười trộm. Hắn vốn nghĩ chuyện này chắc chắn sẽ thành, đặc biệt là khi lão phu nhân đã tốn nhiều công sức sắp xếp. Ai ngờ chưa được bao lâu lại thấy nha đầu kia mặt mày đẫm lệ, khóc như cha chết mẹ chết chạy ra.

“Ai! Ngươi làm gì mà chạy ra thế này... Ái da!” Thiết Lâm còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị nàng đá mạnh vào bụng, lảo đảo mấy bước, tay ôm ngực kêu lên đau đớn. “Ngươi đá ta làm cái gì?! Trời đất ơi!”

Ở phía sau, Thẩm Khanh Tư đứng trong bóng tối, ngọn lửa giận dữ trong lòng cùng mùi rượu nồng ngập tràn trong cổ họng, không thốt ra nổi một câu. Cơn bực bội khiến đầu hắn đau nhức, như thể ngàn mũi kim đang châm vào.

Đêm nay không trăng, chỉ có vài ánh sao le lói trên bầu trời.

Giữa con đường tối đen như mực, Tang Vô Ưu không ngừng chạy, liên tục vấp ngã, đầu gối, đùi và tay đều rách da, máu chảy đầm đìa, nhưng nàng không dám dừng lại.

Trong lòng nàng chỉ thầm cảm ơn màn đêm đen kịt này, vì nó che giấu được những giọt nước mắt đau khổ, che giấu được sự chật vật không ai nhìn thấy.

Làm thông phòng? Nàng biết rõ kết cục của những người như thế. Hoặc bị bán vào nơi lầu xanh, hoặc bị tống làm gia nô chẳng ai quan tâm.

Làm thϊếp? Nằm mơ!