Chương 20

Ta còn chưa nghĩ ra cớ gì để từ chối, đã bị hắn kéo xuống, ngồi chung trên chiếc giường duy nhất trong phòng.

Tim ta đập thình thịch, cảm giác bất an lan tràn khắp người.

Khoảng cách giữa ta và Thẩm Khanh Tư lúc này chỉ còn gang tấc. Bộ áo gấm thêu vân văn trên người hắn đè lên lớp váy mỏng manh của ta, tựa như cơn bão đang chực chờ ập đến.

Hắn nâng cằm ta lên, ngón tay cái hơi siết nhẹ, buộc ta phải ngước mặt nhìn hắn. Chỉ một động tác đơn giản, nhưng hắn đã khiến đôi môi ta hé mở, để lộ hàm răng trắng muốt cùng chiếc lưỡi thoáng ẩn hiện phía sau.

Đôi mắt hắn như tối lại, có chút khát khao...

“Đại gia?” Ta nhíu mày, hoang mang nhìn hắn, cố gắng che giấu sự run rẩy.

Hắn khẽ hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt. “Đừng tỏ vẻ thanh cao trước mặt ta. Ta còn lạ gì bản chất của ngươi?”

Lời hắn nói khiến ta càng thêm bối rối, không hiểu hắn đang ám chỉ điều gì. Nhưng sự gần gũi đầy đe dọa này khiến ta lạnh người. Trong đầu ta lập tức hiện lên ký ức về bi kịch của những người hầu trong phủ. Ta không thể quên được!

“Nô tỳ thực sự không hiểu ý đại gia, xin người nói rõ.”

Ta cố gắng giật tay mình ra khỏi bàn tay đang giữ chặt cằm ta, nhưng lực tay của hắn quá mạnh, ta không thể nào thoát được. Càng vùng vẫy, mồ hôi lạnh càng túa ra, từng giọt lấm tấm trên trán.

Hắn nhìn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà. “Thú vị thật... Biểu cảm này, đúng là khiến người ta muốn khám phá thêm.”

Hắn cúi sát xuống, hơi thở nóng hổi phả vào tai ta, giọng nói khàn khàn, trầm thấp như một lời thì thầm ám muội: “Diễn giỏi lắm... Gia đang rất hưởng thụ đây. Tiếp tục đi...”

Tim ta như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, ngũ tạng quay cuồng, sự khủng hoảng dâng trào trong từng tế bào. Đột nhiên, một cảm giác ấm nóng và ẩm ướt lướt qua vành tai ta – là hơi thở của hắn!

Như có sấm nổ vang bên tai, ta hoảng loạn đến cùng cực. Trong khoảnh khắc, ký ức về Cố Diệp Sơ – người bạn thời thơ ấu với nụ cười dịu dàng – hiện lên rõ mồn một trong đầu ta.

Không biết lấy đâu ra dũng khí, ta cắn chặt răng, đột ngột dùng hết sức đẩy mạnh hắn ra rồi lao về phía cửa, chỉ muốn thoát khỏi nơi đầy rẫy nguy hiểm này.

Nhưng ta mới chạy được hai bước thì cảm thấy một lực kéo mạnh từ bên hông. Nhìn xuống, ta thấy dải lụa trên váy mình đã bị hắn giữ chặt trong tay. Quần áo trên người ta bị kéo tuột, để lộ nửa bên eo trắng ngần mà chính ta cũng không hay biết.

Thẩm Khanh Tư nhìn ta, ánh mắt như đóng băng lại. Dường như trong khoảnh khắc ấy, vẻ sợ hãi của ta, những giọt nước mắt còn vương trên lông mi, và dáng vẻ yếu ớt run rẩy ấy lại khiến hắn bị mê hoặc.

Ta nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ tham lam, như một dòng suối nhỏ bị cơn gió xuân thổi làm dậy sóng.

“Chạy đi đâu? Đã làm thông phòng cho gia, ngươi nghĩ gia sẽ làm gì ngươi sao?” Hắn vừa nói, vừa kéo mạnh dải lụa trên tay, khiến ta như con rối bị giật dây, ngã nhào về phía hắn.

Hắn giữ chặt eo ta, nhấc bổng ta lên và đặt lại trên người hắn. Trong khi ta còn đang hoảng loạn, hắn đã vùi đầu vào cổ ta, tham lam hít hà hương thơm trên người ta. Đôi môi hắn bắt đầu chạm vào cổ ta, nhẹ nhàng lướt qua da thịt, như thể đánh dấu lãnh thổ.

“Mê trò lạt mềm buộc chặt, đúng không?” Hắn cười khẩy, giọng điệu đầy chế nhạo nhưng cũng tràn ngập đắc ý.