Chương 8

Chẳng qua bọn họ còn chưa kịp tìm ra manh mối, ma ma quản sự với sắc mặt tái mét đã dẫn theo mấy bà tử tạp dịch vội vàng xông vào, ánh mắt sắc lẹm đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người Trương trù nương đang tái xanh mặt mày.

"Họ Trương kia! Ngươi thật to gan! Dám động tay động chân vào điểm tâm, mưu hại cốt nhục của lão gia!"

Ma ma quản sự lạnh giọng quát:

"Người đâu, trói bà ta lại cho ta, áp giải tới nội viện, chờ lão gia và phu nhân xử lý!"

Hai bà tử lập tức nhào tới, vặn chặt cánh tay của Trương trù nương.

Trương trù nương sợ đến mức mặt mày xám ngoét, môi run rẩy nói:

"Lão gia, phu nhân minh giám! Ta nào dám, bánh hoa đào chắc chắn không có vấn đề gì…"

Nhưng ai sẽ nghe lời phân trần của một hạ nhân trông coi công việc bếp núc chứ?

Tội danh “mưu hại cốt nhục của quan gia” đủ để lấy mạng già của bà ấy rồi.

Lòng Thạch Uẩn Ngọc đột nhiên chìm xuống tận dưới đáy vực.

Trong lúc hỗn loạn, Trương trù nương bị áp giải tới nội viện.

Trong bếp ai nấy đều bất an, im lặng như ve sầu mùa đông.

Thạch Uẩn Ngọc đứng sững tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.

Nàng sờ vào chiếc túi vải trong tay áo.

Tự do đã trong tầm tay, nhưng nàng có thể cứ thế quay lưng mà đi sao?

Trước đây Trương trù nương đối xử rất tốt với nàng, từng cảnh tượng lần lượt hiện lên ở trước mắt.

Nếu giờ phút này nàng bỏ đi, e rằng ân nhân sẽ chỉ còn một con đường chết…

Nhưng chốn nội trạch nước sâu, nếu liều lĩnh dính líu vào sẽ vô cùng hung hiểm, mà nàng chỉ là một nha đầu nhóm lửa thấp kém, sơ suất một bước là sẽ vạn kiếp bất phục.

Thế nhưng…

Thạch Uẩn Ngọc rũ mắt xuống, xuyên qua lớp vải túi tiền, nhẹ nhàng vuốt ve hình dáng của mấy thỏi bạc vụn.

Nàng không thể làm được chuyện trơ mắt nhìn người có ơn với mình phải chịu oan mà chết.

Xuyên không đến đây, nàng vẫn luôn cẩn thận, bo bo giữ mình, nhưng thật sự có những điểm mấu chốt không thể vứt bỏ.

Nàng sợ nếu nàng vứt bỏ những điều đó, một ngày nào đó trở về hiện đại, nàng sẽ không còn là Thạch Uẩn Ngọc của ngày xưa nữa.

Việc chuộc thân, đành phải tạm gác lại.

Thạch Uẩn Ngọc hít sâu một hơi, buộc mình phải giữ bình tĩnh.

Hiện tại, việc hàng đầu là phải tranh thủ thời gian.

Trương trù nương bị áp giải đi, nhưng tạm thời bà ấy sẽ chưa bị xử lý, chẳng qua thời gian kéo dài càng lâu, biến số càng lớn, chứng cứ cũng càng khó tìm kiếm.

Nàng cần một cơ hội để điều tra rõ chân tướng mọi việc.

Lợi dụng lúc mọi người còn đang kinh hãi bàn tán, Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ rời khỏi phòng bếp, lấy hai thỏi bạc vụn từ trong túi vải ra rồi đi thẳng tới nội viện.

Nàng tìm đến Lý ma ma - người làm việc ở nội viện và có chút quen biết với nàng.