Nàng vịn vào thân cây thô ráp, chân đã trở nên mềm nhũn.
Ánh mắt Cố Lan Đình vừa rồi khiến nàng có cảm giác như bị một con rắn nhìn chằm chằm, lạnh đến thấu xương.
Thạch Uẩn Ngọc đứng rất lâu mới dám run rẩy đứng dậy, chậm rãi trở về phòng ngủ.
Trăng vẫn sáng như cũ, nhưng nàng đã chẳng còn tâm tình ngắm trăng. Nghĩ đến dáng vẻ Cố Lan Đình ban nãy, lại nhớ tới những lời đồn ở trong phủ, Thạch Uẩn Ngọc chỉ cảm thấy nơi này chỗ nào cũng đầy rẫy nguy hiểm.
Khi về đến phòng ngủ chung, mấy nha đầu khác đều đã ngủ say, thỉnh thoảng còn có tiếng nói mớ.
Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ đi đến chỗ nằm của mình, lấy chiếc túi vải được giấu bên dưới lớp chiếu ra, cẩn thận mở ra xem.
Bạc vụn bên trong tỏa ra một tầng ánh sáng rất nhạt — số lượng không nhiều nhưng đủ khiến nàng an tâm. Nàng lại cẩn thận buộc túi lại, giấu vào chỗ cũ.
Thạch Uẩn Ngọc nằm xuống, nhưng vẫn trằn trọc khó ngủ.
Chỉ còn ba ngày nữa là có thể chuộc thân nhưng chuyện gặp phải tối nay khiến lòng nàng dâng lên sự bất an khó tả.
…
Hai ngày này Thạch Uẩn Ngọc đều sống trong nơm nớp lo sợ, sợ Cố Lan Đình sẽ tìm tới hỏi tội.
May mắn thay, mọi chuyện vẫn yên ổn cho đến ngày nàng tròn mười tám tuổi.
Xuyên qua đến nay đã mười năm. Từ sự hoang mang, sợ hãi ban đầu, nàng đã trở nên cẩn trọng, kín kẽ, lúc nào cũng canh cánh làm sao thoát khỏi gông xiềng nô tịch này.
Nàng ăn mặc cần kiệm, thậm chí lén giúp các nha hoàn khác trong phủ làm thêm nghề thêu thùa, từng chút một tích cóp bạc để chuộc thân.
Chiếc túi vải nhỏ bé ấy chính là toàn bộ hy vọng sống của nàng.
Thạch Uẩn Ngọc tính toán, hôm nay sau khi làm xong bữa trưa, nàng sẽ đi tìm ma ma quản sự ở ngoại viện, nộp đủ số bạc mà ma ma yêu cầu để đổi lấy giấy bán thân. Sau đó, trời cao mặc chim bay, không cần lo sợ ngày nào đó lỡ đắc tội với chủ tử, bị chủ tử cho người loạn côn đánh chết.
Nàng dự định sau khi chuộc thân sẽ xin vào làm việc ở một phường thêu ở Hàng Châu, tạm thời tìm được chỗ ăn chỗ ngủ trước rồi sau đó hẵng tính tiếp.
Nghĩ đến ngày tự do đã ở ngay trước mắt, động tác thêm củi của Thạch Uẩn Ngọc cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Vừa qua giờ Ngọ, nàng đang chuẩn bị đi tìm quản sự thì thấy một nha hoàn với sắc mặt trắng bệch lảo đảo chạy vào.
"Không hay rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Giọng nói của nàng ta vô cùng run rẩy:
"Liễu di nương ở Bích Hà Uyển… Ăn bánh hoa đào do phòng bếp của chúng ta đưa tới, không hiểu sao lại bị sẩy thai rồi!"
Không khí đột nhiên rơi vào tĩnh lặng, rồi lại nhanh chóng nổ tung.
Bánh hoa đào là món sở trường của Trương trù nương. Sáng sớm nay bà ấy còn đích thân xuống bếp làm để dâng lên các vị chủ tử, sao giờ lại xảy ra chuyện tày trời này?