Ý cười trên mặt Cố Lan Đình vẫn không giảm, ánh trăng chiếu lên mặt hắn, ánh sáng trong đôi mắt hoa đào kia khẽ lưu chuyển, lạnh lùng nhưng đẹp đẽ:
"Thẩm huynh, huynh ăn nói cho cẩn thận."
"Vậy ta lại càng muốn nói!"
Hơi rượu của Thẩm Yến xộc lên, nói năng không hề kiêng nể:
"Còn mẫu thân ngươi nữa, ngày nào cũng sai người đưa nha hoàn tới, còn đưa cả thϊếp mời tới phòng của ngươi, mong ngươi sẽ cưới một tiểu thư nhà quyền quý nào đó. Nhưng ngươi thì hay rồi, cứ một mực không chịu nhận bất cứ ai."
“Ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi muốn cái gì? Không chịu sống cho yên ổn, cứ phải nhảy vào vũng nước đυ.c này, tự biến mình thành kẻ bơ vơ…”
Lời còn chưa dứt, Cố Lan Đình đột nhiên xoay người.
Ánh trăng lạnh lẽo soi rõ đường nét trên khuôn mặt hắn.
Không để đối phương kịp phản ứng, Cố Lan Đình nhấc chân đá mạnh vào sau lưng Thẩm Yến, lực đạo cũng không hề nhẹ.
Thẩm Yến kêu "Ai da!" một tiếng, cả người bổ nhào về phía trước, vọt qua lan can, "Bùm" một tiếng ngã vào trong hồ, mặt nước lập tức bắn lên vô số bọt nước.
Chỉ vài giây sau, hai người hầu đứng canh ở phía xa vội vàng bước tới, một người nhảy xuống kéo Thẩm Yến lên bờ.
Cố Lan Đình đứng ở ven hồ, áo bào xanh bị gió đêm thổi phần phật.
Hắn rũ mắt nhìn Thẩm Yến đang giãy giụa ở trong nước, mặt không chút biểu cảm, sự ôn hòa phong nhã ban đầu đã tan biến, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng xa cách.
Thạch Uẩn Ngọc trốn sau gốc cây, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Nàng sợ bị phát hiện nên vội đưa tay áo che miệng, nín thở không dám phát ra tiếng.
Cú đá tàn nhẫn vừa rồi nàng thấy vô cùng rõ ràng, lúc này Cố Lan Đình hoàn toàn khác xa vị công tử tao nhã dịu dàng lúc trước.
Đây mới là con người thật của hắn sao? Tưởng chừng như là một vị công tử con nhà thế gia phong lưu nho nhã, nhưng dưới lớp vỏ bọc ấy lại là một trái tim lạnh lùng, bạc bẽo, không có một chút hơi ấm nào.
Đúng lúc này, dường như Cố Lan Đình cảm nhận được điều gì đó, hắn đột nhiên ngước mắt nhìn về phía cây liễu.
Ánh mắt không nghiêng không lệch một chút nào, lướt qua nơi Thạch Uẩn Ngọc đang ẩn thân.
Nàng sợ đến mức cứng đờ cả người, lưng áo kề sát thân cây, tim đập như trống giục.
Hắn… Thấy rồi sao?
Có phải sẽ trị tội nàng vì tội nhìn trộm?
Cố Lan Đình nhìn chằm chằm cây liễu vài giây, rồi hắn đột nhiên cười khẽ một tiếng, chậm rãi thu ánh mắt lại.
Lúc này người hầu đã đưa Thẩm Yến lên bờ. Nước hồ mùa xuân lạnh buốt, hắn ta rét run cầm cập, miệng vẫn còn lầm bầm.
Cố Lan Đình lạnh lùng nói với người hầu:
"Đưa Thẩm huynh về phòng, trông coi cho cẩn thận."
"Vâng."
Người hầu dìu Thẩm Yến rời đi.
Cố Lan Đình lại đứng một lát, rồi mới xoay người về phía hành lang.
Đợi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất vào màn đêm, Thạch Uẩn Ngọc mới dám thở hắt một hơi.