Chương 5

Ở phía Tây viện, ngay sát bức tường phủ có một gò đất nhỏ.

Trên gò đất ấy dựng một đình ngắm mưa. Chiếc đình này được xây ngay bên cạnh hồ, nơi có hàng liễu rủ. Vị trí cũng khá hẻo lánh, ban đêm ít người lui tới, có thể nhìn qua đầu tường để trông thấy bóng tháp Bảo Thục phía đằng xa.

Đêm nay trăng sáng như gương, ánh bạc phủ xuống khắp nơi trên mặt đất, còn có thêm cả bóng cỏ cây chập chờn lay động trong gió.

Thạch Uẩn Ngọc men theo con đường nhỏ quen thuộc, rón rén bước đi. Nghĩ đến ba ngày nữa là có thể tới chỗ quản gia để xin viết công văn chuộc thân, dây thần kinh căng chặt suốt bao năm của nàng cuối cùng cũng buông lỏng được vài phần.

Mấy năm nay nàng sống như đi trên lớp băng mỏng, sợ còn chưa tìm được đường về nhà thì đã mất mạng ở nơi đây.

May mắn thay, cuối cùng cũng chịu đựng được đến năm 18 tuổi.

Chờ cởi được gông xiềng nô tịch, rồi dùng chút bạc còn lại đi tìm một công việc nhẹ nhàng nào đó sống qua ngày, vậy thì từ nay về sau nàng cũng không cần phải ngày ngày lo sợ bất an nữa.

Gần đến gò đất, Thạch Uẩn Ngọc lại chợt nghe thấy có tiếng người đang trò chuyện.

Trong lòng giật thót, nàng lập tức nép mình sau một cây liễu cổ thụ.

Trong đình ngắm mưa... Có người!

Hai nam tử đang đứng tựa vào lan can, trên bàn đá trước mặt còn bày đầy bình rượu và chén trà.

Giờ này rồi mà vẫn còn uống rượu ngắm cảnh ở nơi đây, chắc chắn phải là chủ nhân hoặc khách quý ở trong phủ.

"Thiếu Du, ngươi nhìn ngươi mà xem, hồi phủ rồi mà cũng chẳng được thanh nhàn. Vụ án độc sư ở Dương Châu kia thì tra xét thêm được gì chứ?"

Một giọng nói say khướt vang lên, còn chứa đầy vẻ oán giận.

Thạch Uẩn Ngọc lặng lẽ ghé mắt thăm dò.

Trong đó có một người quay lưng về phía nàng, mặc áo bào màu xanh nhạt, vóc người cực cao, tư thái thong dong, không phải Cố Lan Đình thì là ai.

Người bên cạnh thì mặc áo lụa màu trắng bạc, chính là bằng hữu của Cố Lan Đình. Ban ngày lúc đi đưa đồ ăn, nàng đã gặp từ xa, hình như tên là Thẩm Yến.

Giờ phút này hắn ta say đến loạng choạng, còn bám vào vai Cố Lan Đình.

Thạch Uẩn Ngọc chỉ thấy Đại công tử nhà mình đỡ lấy Thẩm Yến, giọng điệu vô cùng ôn hòa:

"Thẩm huynh say rồi, về phòng nghỉ ngơi đi thôi."

"Nghỉ ngơi ấy hả? Sao ta có thể nghỉ ngơi được đây?"

Thẩm Yến đột ngột hất tay hắn ra, lảo đảo hai bước, chỉ vào Cố Lan Đình nói:

"Ngươi biết rõ vụ án ở Dương Châu kia là một củ khoai lang nóng bỏng tay! Năm trước Lý đại nhân của Đô Sát Viện mới điều tra được nửa chừng, đã bị gán cho tội tham ô rồi bị biếm tới Quỳnh Châu! Bệ hạ bảo ngươi đi điều tra vụ án này, rốt cuộc là tin tưởng ngươi hay muốn lấy ngươi ra làm bia đỡ?"