Chương 4

Lúc trở lại phòng ngủ, đèn cũng đã tắt.

Bốn nha đầu chen chúc trên một chiếc giường đang thầm thì trò chuyện.

"Thúy tỷ tỷ, sao ngày nào tỷ cũng tắm rửa chậm chạp thế?"

Người vừa lên tiếng là Tiểu Lan, nàng ấy mới 14 tuổi, bình thường khá lanh chanh, nói chuyện cực kỳ thẳng thắn.

Thạch Uẩn Ngọc cười:

"Trời nóng quá, nên ta tắm hơi lâu một chút."

Tiểu Lan không nói gì nữa mà quay sang ba người kia tiếp tục rôm rả, lời nói đầy vẻ phấn khích.

"Hôm nay ta nhìn thấy Đại công tử từ xa, ngài ấy quả thật vô cùng tuấn tú! Không biết ngài ấy sẽ thành thân với một vị phu nhân như thế nào nhỉ."

"Với ai thì chưa rõ nhưng ta nghe Lý ma ma trong nội viện nói, lần này Đại công tử về ở tạm, hình như phu nhân định chọn cho ngài ấy một thông phòng."

"Hả, thật sao?"

"Ngươi nhỏ tiếng thôi, ta cũng chỉ là nghe lỏm được."

"Không biết ai sẽ là người có phúc phận ấy. Đại công tử đẹp tựa trích tiên, nếu được theo hầu ngài ấy, sau này chủ mẫu vào cửa, hầu hạ tốt biết đâu còn được nâng nên làm di nương, cả đời không phải lo đến chuyện cơm áo gạo tiền."

"Đừng có mà mơ mộng hão huyền nữa, nếu phu nhân muốn chọn thông phòng cho Đại công tử, thì ngài ấy cũng chỉ chọn từ mấy tỳ nữ hoa nhường nguyệt thẹn hầu hạ bên cạnh mình thôi."

“...”

Thạch Uẩn Ngọc chỉ lặng lẽ nằm xuống.

"Thúy Thúy, ngươi không tò mò về Đại công tử sao?"

Có người đột nhiên lên tiếng hỏi khiến nàng sửng sốt mất một lúc.

Thạch Uẩn Ngọc bất tri bất giác nhớ tới lần đưa đồ ăn hồi chiều – Cố Lan Đình ngồi ở vị trí chủ tọa, hắn mặc áo gấm màu xanh, tay nâng chén rượu ngọc, dáng vẻ nhàn nhã chuyện trò với người bên cạnh.

Bóng hình đó có thể nói là trong sáng, thanh khiết như hoa quỳnh.

Quả nhiên giống như lời đồn - Là một vị quân tử khiêm tốn.

Thạch Uẩn Ngọc lấy lại tinh thần, khẽ đáp:

"Ngài ấy là chủ nhân, ta không dám tò mò."

"Ngươi lúc nào cũng giữ nề nếp như vậy, chẳng thú vị gì cả.”

Nàng cũng không cãi lại, chỉ ngoái đầu nhìn sao trời bên ngoài cửa sổ.

Chẳng mấy chốc, mấy người kia cũng dừng câu chuyện, tiếng ngáy, tiếng hít thở hoàn toàn hòa vào với nhau.

Thạch Uẩn Ngọc mở mắt, nàng không còn buồn ngủ nữa.

Ánh đèn dầu của kiếp trước hòa với bóng tối dày đặc của kiếp này, cảm giác cô độc, lạc lõng lại bắt đầu dâng lên.

Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, khoác áo vào, như một cái bóng lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng.

Từ khi nhập phủ, Thạch Uẩn Ngọc vẫn luôn mất ngủ.

Nhưng năm năm trước, nàng đã tìm được một nơi trú ẩn tuyệt vời, cũng chính là "căn cứ bí mật" của nàng.