Chương 3

May thay số mệnh của nàng cũng không tính là quá tệ, Trương trù nương rất tốt bụng, bà ấy thường xuyên lén lút đưa chút đồ ăn cho nàng, nhờ vậy nàng mới không đến mức gầy gò như cây củi.

Có thể nói, Trương trù nương chính là người duy nhất đối xử tốt với nàng kể từ khi nàng xuyên đến đây.

"Ăn mau đi, ăn xong còn đi lấy nước rửa ráy chân tay mặt mũi, hôm nay con đã vất vả rồi."

Trương trù nương vỗ vai nàng, sau đó quay lưng lại tiếp tục thu dọn bệ bếp.

Thạch Uẩn Ngọc gật đầu:

"Vâng, ma ma cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ."

Ăn xong bát cháo, nàng lại xách thùng gỗ đi ra giếng nước phía sau vườn.

Gió đêm thổi tới mang theo mùi hoa thoang thoảng. Đứng cạnh bếp lửa nguyên ngày, mồ hôi ra nhiều, lớp áo bên ngoài dính sát vào người khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Lúc này Thạch Uẩn Ngọc quả thực vô cùng nhung nhớ chiếc vòi hoa sen ở thời hiện đại.

Đầu tiên nàng vắt khăn lau mặt, sau đó mới cởϊ áσ lau mình.

Hàng lông mày vừa dày vừa đen ban ngày đã biến thành hình dáng lá liễu, khuôn mặt vàng vọt cũng trở nên trắng ngần như tuyết.

Ánh trăng đổ xuống người nàng, soi rọi làn da trắng mịn, dung nhan diễm lệ đến kinh người.

Nàng đẹp như tuyết đọng trên cành, lại như ánh trăng non vằng vặc.

Năm năm trước, dung nhan của Thạch Uẩn Ngọc đã dần dần nở rộ.

Một đêm nọ, Trương trù nương phải dậy sớm để làm điểm tâm cho chủ nhân, nàng thì ở bên cạnh phụ giúp việc nhóm lửa.

Sau khi xong việc, hai người ngồi bên bếp lò sưởi ấm, Trương trù nương nhìn mặt nàng rồi không nhịn được mà thở dài:

“Thúy Thúy à, con phải giấu kỹ gương mặt này đi.”

Sau này Thạch Uẩn Ngọc mới hay, nữ nhi duy nhất của Trương trù nương chính vì dung mạo xinh đẹp nên mới bị lão gia để mắt tới, nâng lên làm di nương.

Chỉ là ngày vui ngắn chẳng tày gang, không được bao lâu thì nàng ấy đã mắc bạo bệnh, hương tiêu ngọc vẫn.

Chỉ là chuyện nơi nhà cao cửa rộng, nào có đơn giản như vậy.

Trước khi xuyên qua, Thạch Uẩn Ngọc là một biên tập viên.

Lúc rảnh rỗi, nàng cũng từng xem qua rất nhiều truyện cung đấu, trạch đấu nên đương nhiên hiểu rõ đạo lý "Người thường vốn không có tội, nhưng vì mang theo ngọc quý mà thành có tội".

Có câu nói thế này, vẻ đẹp đôi khi chính là tai hoạ.

Bởi vậy, nàng bắt đầu che giấu dung mạo thật sự của mình, tô vẽ lông mày thật dày thật đậm, dùng thảo dược bôi lên da mặt khiến khuôn mặt trở nên vàng vọt thiếu sức sống.

Mỗi ngày sau khi lau mình xong, nàng đều lấy từ trong túi áo ra chì kẻ mày và thảo dược, tô lại lớp mặt nạ ngụy trang thật cẩn thận rồi mới yên tâm đi ngủ.