Sau khi tháo tóc xong, Tiểu Hòa lại giơ tay định cởi cúc áo của nàng.
Thạch Uẩn Ngọc vội đưa tay ngăn lại. Nhưng vừa ngẩng lên, nàng đã thấy tiểu nha hoàn đang dùng ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn mình.
Những lời từ chối cũng chẳng thể nào thốt ra được nữa.
Tiền ma ma là quản sự trong viện, Tiểu Hòa nào dám trái lệnh? Đều là hạ nhân ở trong phủ, hà tất phải làm khó nhau làm gì.
Nàng bèn thở dài nói:
“Ngươi cứ đứng bên cạnh đưa đồ là được.”
Lúc này Tiểu Hòa mới nở nụ cười.
Thạch Uẩn Ngọc cởi bỏ y phục, bước vào thùng gỗ, để cơ thể dần dần chìm vào trong nước.
Hơi nước bốc lên mù mịt. Tiểu Hòa đưa bồ kết, nàng chậm rãi xoa lên người mình.
Đến lúc rửa mặt, Thạch Uẩn Ngọc hơi khựng lại một chút, cuối cùng vẫn đưa tay rửa sạch.
Đã đi đến bước đường này, sớm muộn gì giấy cũng không thể gói được lửa.
So với việc sau này bị gán cho tội “khinh chủ”, chi bằng đêm nay nàng chủ động để lộ dung mạo thật của mình, dù sao cũng có thể lấy lý do là vì muốn tránh đi phiền phức không đáng có.
Tiểu Hòa vừa định hỏi nàng có cần giúp gội đầu hay không, lại thấy nữ tử ở bên trong thùng tắm - tóc đen như mây lững lờ trên nước, da thịt dưới ánh đèn lờ mờ trắng ngần như ngọc.
Lại nhìn lên khuôn mặt của Thạch Uẩn Ngọc. Mày cong như trăng non, mặt như hoa đào nở vào ngày xuân, một lọn tóc ướt dính ở bên gò má, kiều diễm đến mức không thể dời mắt.
Nàng ta sững sờ hồi lâu, há miệng một lúc mới bật thốt thành tiếng:
“Hoá ra cô nương lại xinh đẹp như vậy! Trước đây nô tỳ đã từng trông thấy người ở phòng bếp, còn tưởng rằng người..."
Chẳng trách Đại gia lại đích thân mở miệng nói muốn thu Thúy Thúy tỷ làm thông phòng.
Đôi mắt nhìn người của ngài ấy đúng là vô cùng tinh tường!
Thạch Uẩn Ngọc dừng lại một chút, thuận miệng nói:
“Ta phụ trách nhóm lửa nên ngày thường mặt mũi có lem luốc cũng là điều hiển nhiên mà."
Tiểu Hòa cũng không hề mảy may nghi ngờ, nàng ta còn chủ động bước tới giúp Thạch Uẩn Ngọc gội đầu:
“Cô nương yên tâm, người đi theo Đại gia rồi, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ toàn là lụa là gấm vóc, cẩm y ngọc thực, sẽ không còn phải làm những công việc nặng nhọc đó nữa."
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ – Bản thân thà tiếp tục đi làm một nha đầu nhóm lửa còn hơn.
Nàng lại hỏi:
“Đại gia... Đối xử với người trong viện như thế nào?"
Tiểu Hòa tới Trừng Tâm Viện chưa đầy hai năm, tính ra cũng chỉ mới gặp Cố Lan Đình được vài lần.
Nàng ta suy nghĩ một lúc rồi mới đáp:
“Gia là người hiền lành, rất dễ nói chuyện, nô tỳ còn chưa từng nhìn thấy ngài ấy nổi giận bao giờ."