Chương 28

Chẳng lẽ là vì đêm đó hắn đã trông thấy nàng? Hay là vì hắn đã để ý đến những hành động nhỏ mà nàng làm để cứu Trương trù nương?

Nhưng cho dù là lý do nào, cũng đều không phải là chuyện tốt.

Thạch Uẩn Ngọc lại hỏi tiếp:

“Vậy sau khi Đại gia trở về, ngài ấy thường hay làm gì?"

Tiểu Hòa vội nói:

“Khi Đại gia trở về phủ, ngài ấy hoặc là ở trong thư phòng đọc sách, phê duyệt công văn, hoặc là ở trong viện cho vẹt ăn."

Thạch Uẩn Ngọc lại hỏi thêm vài câu, Tiểu Hòa đều lần lượt trả lời.

Sau khi gom góp đủ thông tin rồi, nàng bèn nói mình muốn nghỉ ngơi.

Ngồi trên ghế, nhìn ánh chiều tà bên ngoài cửa sổ dần tắt ngấm, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng dày nặng thêm.

Nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra vào tối hôm nay, trong lòng Thạch Uẩn Ngọc chỉ cảm thấy vô cùng bi ai. Đau khổ nhẫn nhịn suốt tám năm, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày chuẩn bị lấy lại được sự tự do, ai ngờ chuyện ngoài ý muốn cứ liên tục xảy ra, chưa thoát khỏi hang hổ thì đã rơi xuống đầm rồng.

Mong mỏi bấy lâu đều hóa thành công cốc, cuối cùng nàng lại phải trở thành nha hoàn thông phòng làm ấm giường cho kẻ khác…

Khi sắc trời đã tối hẳn, Tiểu Hòa bèn gõ cửa bước vào, trong tay bưng một chiếc khay, trên đó để sẵn một bộ váy màu hồng cánh sen.

Phía sau nàng ta còn có hai bà tử đang xách theo hai thùng nước.

"Cô nương, đã đến giờ tắm gội rồi ạ."

Nước trong thau đã pha xong, Tiểu Hòa đưa tay thử nhiệt độ của nước.

Thạch Uẩn Ngọc nói:

“Đa tạ, để ta tự tắm gội là được, ngươi đi ra ngoài trước đi."

Tiểu Hòa lắc đầu, cầm lấy chiếc khăn vải bên cạnh, kiên trì đáp:

“Cô nương, Tiền ma ma đã dặn dò rất kỹ, bảo ta phải hầu hạ người tắm gội cho thật tốt, không thể để người tự tay làm mấy chuyện này."

Thạch Uẩn Ngọc còn muốn che giấu dung mạo, thế nên nàng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, lại khuyên:

“Cũng chỉ là tắm rửa thôi mà, ta đã quen tự mình làm rồi. Có người ở bên cạnh hầu hạ, ta thấy không được tự nhiên cho lắm."

Nàng ở hiện đại còn chưa từng được hầu hạ như thế này đâu. Chỉ nghĩ đến việc có người đứng nhìn bên cạnh thôi, lông tơ trên người nàng đã dựng hết cả lên rồi.

Nhưng Tiểu Hòa lại không hề nghe lọt tai, nàng ta đưa tay tháo búi tóc của Thạch Uẩn Ngọc xuống:

“Cô nương cũng đừng khách sáo làm gì. Động tác của nô tỳ rất nhẹ, sẽ không làm đau đến người đâu. Tiền ma ma cũng nói đây là bổn phận của nô tỳ, nếu nô tỳ hầu hạ không tốt thì sau này không thể ở lại Trừng Tâm Viện được nữa."