Chương 27

Cửa sổ dán giấy hồ, có thể nhìn thấy một góc trời xanh thẳm. Lúc này lại đang độ cuối xuân, ánh chiều tà xuyên qua lớp giấy cửa sổ, rơi xuống nền nhà tạo thành những vệt sáng mờ nhạt.

Thông phòng thì vẫn là nô tịch, nói trắng ra nàng cũng chỉ là một nha hoàn bán thân. Ngoài việc có chỗ ở tiện nghi hơn một chút và được hầu hạ ở bên cạnh chủ tử, tính ra cũng chẳng còn điểm tốt nào khác.

Khó khăn lắm mới chờ đến năm có thể chuộc thân, lại bị Cố Lan Đình nửa đường chặn ngang, Thạch Uẩn Ngọc có thể nói là hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Chẳng bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Một tiểu nha hoàn chừng 13, 14 tuổi gõ cửa bước vào.

Nàng ta búi tóc hai bên, mặt mày thanh tú, trên người mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, trông rất hoạt bát và dễ mến.

"Cô nương, nô tỳ tên là Tiểu Hòa, là Tiền ma ma phái ta tới để hầu hạ cô nương."

"Nếu cô nương có việc gì thì cứ hỏi nô tỳ."

Thấy nàng ta hiền lành như vậy, thần kinh căng thẳng của Thạch Uẩn Ngọc mới hơi buông lỏng, nàng ôn tồn hỏi:

“Ta thấy Trừng Tâm Viện rất yên tĩnh, bình thường nơi này có những ai vậy?"

Nếu phản kháng vô dụng, đã vào Trừng Tâm Viện, thì nàng phải sắp xếp lại kế hoạch xem có biện pháp nào chuộc thân ra khỏi phủ không.

Tiểu Hòa cười nói:

“Bẩm cô nương, Trừng Tâm Viện ngoài Tiền ma ma ra, còn có bốn nha hoàn, năm gã sai vặt, hai người hầu, cùng với mấy bà tử quét dọn. Mỗi lần Đại gia hồi kinh cũng chỉ mang theo hai người hầu thân cận, còn những người khác thì đều ở lại trong viện."

Lòng Thạch Uẩn Ngọc khẽ động.

Điều này có nghĩa là chỉ cần nàng trở nên quê mùa, nhạt nhẽo, không có điểm nào thú vị, Cố Lan Đình sẽ không mang nàng theo.

Đến lúc đó, nàng ở lại trong viện, âm thầm tìm cách thoát thân thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nàng gật đầu, ánh mắt lướt qua song cửa sổ rồi dừng lại ở bụi hoa trong viện, giống như là thuận miệng hỏi:

“Bụi sơn trà ở góc viện nở đẹp thật, nhưng ta nhớ bây giờ đâu phải là mùa sơn trà nở rộ đâu?"

Tiểu Hòa nhìn theo ánh mắt của nàng, mỉm cười đáp:

“Cô nương cũng am hiểu về các loài hoa cỏ ạ? Bụi sơn trà này là vào tháng 10 năm ngoái, khi Đại gia trở về nhà thăm người thân, ngài ấy đã cố ý để thợ trồng hoa nghiên cứu một phen, nói là sơn trà nở muộn, không tranh với sắc xuân sẽ càng có ý vị hơn nhiều."

Thạch Uẩn Ngọc rơi vào suy tư. Cố Lan Đình là người cẩn trọng đến vậy, vì sao lại đột nhiên nảy sinh hứng thú với một nha đầu nhóm lửa như nàng chứ?

Quả thật là không hợp lý...