Chương 26

Đến buổi chiều, có một ma ma ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc đi tới, tự xưng họ Tiền, nói là quản sự trong viện của Đại công tử.

Bà ấy đánh giá Thạch Uẩn Ngọc từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thản nhiên nói:

"Thu dọn đồ đạc rồi đi theo ta."

Thạch Uẩn Ngọc gật đầu.

Đồ đạc của nàng ít đến đáng thương, chỉ trong chốc lát đã thu dọn xong. Khi khoác tay nải bước ra khỏi cửa, nàng quay đầu nhìn gian phòng mà mình đã ở gần tám năm lần cuối cùng.

Xuyên qua mấy dãy hành lang, càng đi sâu cảnh sắc lại càng thêm u tĩnh. Đình đài, lầu các, hòn non bộ, ao nước đan xen với nhau vô cùng hài hòa.

Trừng Tâm Viện – nơi ở của Cố Lan Đình – chiếm một vị trí rất đẹp, phòng ốc rộng rãi, yên tĩnh mà thanh nhã. Thấp thoáng vài khóm trúc xanh, dưới chân tường còn trồng cây sơn trà nở muộn*, soi bóng lên tường cao ngói lớn.

(Có thể là một ẩn ý của tác giả, vì cây sơn trà nở muộn còn mang hàm ý ám chỉ những nữ tử có số phận cô đơn quạnh quẽ hoặc bị bỏ lỡ thời điểm tốt nhất – giống như những cây hoa nở không đúng mùa.)

Tiền ma ma dẫn nàng đến một gian phòng nằm ở phía Tây, bà ấy đẩy cửa ra rồi nghiêm túc dặn dò:

“Về sau cô nương sẽ ở lại nơi này. Công tử thích sự yên tĩnh, không có việc gì thì không được ồn ào, cũng không được tùy tiện đi lại."

Thạch Uẩn Ngọc lấy ra hai thỏi bạc vụn, mỉm cười nói:

“Làm phiền ma ma phải đích thân đi một chuyến. Thúy Thúy không hiểu quy củ, sau này nếu có chỗ nào sai sót, cũng mong mụ mụ chỉ điểm thêm.”

Tiền ma ma đẩy bạc lại, nghiêm mặt nói:

“Đó là bổn phận của lão nô, cô nương không cần phải khách sáo.”

“Cô nương cứ nghỉ ngơi cho tốt. Từ ngày mai sẽ có người tới dạy quy củ cho cô nương.”

Vừa nói dứt câu, Tiền ma ma liền hành lễ rồi xoay người lui xuống.

Thạch Uẩn Ngọc mím môi, lặng lẽ đóng cửa lại.

Không nhận hối lộ, có nề nếp và coi trọng quy củ như vậy… Đối với nàng mà nói, đây không phải là chuyện tốt.

Điều này có nghĩa là Cố Lan Đình quản lý người bên dưới vô cùng nghiêm khắc, chẳng trách quanh năm suốt tháng hắn chỉ về nhà có một hai lần mà người trong viện cũng tuyệt đối không dám lơ là.

Nghe nói vài ngày nữa Đại công tử sẽ khởi hành tới Dương Châu. Liệu hắn có mang theo nàng không nhỉ?

Thạch Uẩn Ngọc chỉ mong là không. Bởi vì một khi đến nơi đất khách quê người, cơ hội trốn thoát của nàng sẽ càng thêm mong manh.

Nàng thu lại toàn bộ cảm xúc, bắt đầu đánh giá gian phòng này.

Một chiếc giường gỗ sơn treo màn vải xanh, một bộ bàn ghế, một chiếc tủ quần áo, và một chiếc bình phong vẽ hoa và chim trời.

Đồ đạc không nhiều, bày biện cũng đơn giản, nhưng so với chiếc giường lớn trong phòng chung trước kia đã là khác biệt một trời một vực.