Chương 25

Bà ấy biết rõ, nha hoàn thông phòng ở chốn nhà cao cửa rộng này - nhìn thì vẻ vang, nhưng thực chất số phận mong manh chẳng khác nào bèo trôi.

Tương lai sau này thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào một suy nghĩ của chủ tử, so với đám hạ nhân làm việc nặng thì lại càng bị ràng buộc hơn gấp bội.

Nếu chủ mẫu tương lai là một người lương thiện thì không sao, nhưng nếu là một kẻ khẩu phật tâm xà thì ngay cả mạng sống cũng khó mà giữ nổi.

Thạch Uẩn Ngọc lắc đầu, an ủi bà ấy:

"Ma ma đừng nói vậy, người không sao là tốt rồi."

Trương trù nương trìu mến vuốt ve mái tóc của nàng, rồi bà ấy chậm rãi lấy ra một túi tiền từ dưới gối, nhét vào tay Thạch Uẩn Ngọc, nghẹn ngào nói:

“Sau khi tới viện của Đại gia, ắt hẳn sẽ có rất nhiều thứ cần phải chi tiêu, con cầm lấy số bạc này đi. Có chút bạc trong tay thì làm việc gì cũng sẽ thuận lợi hơn.”

"Thúy nha đầu, sau này con làm việc gì cũng phải thật sự cẩn thận, đừng có làm bừa rồi tự rước họa diệt thân."

Bàn tay thô ráp của Trương trù nương nắm chặt lấy tay Thạch Uẩn Ngọc, trên mặt bà ấy tràn đầy vẻ áy náy và lo lắng.

Thạch Uẩn Ngọc nhìn túi tiền nặng trĩu trong tay mình, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.

Nàng dang tay ôm lấy Trương trù nương, tựa mặt vào vai bà ấy.

Trên người Trương trù nương vương mùi của khói dầu và bồ kết, khiến nàng chợt nhớ đến người mẹ ở kiếp trước – người lúc nào cũng lải nhải, nhưng sẽ luôn làm một bàn đồ ăn ngon chờ nàng tan làm trở về nhà.

Trong lòng nàng chua xót vô cùng, nước mắt lăn dài, thấm ướt phần vai áo của Trương trù nương.

"Thúy Thúy ngoan, con đừng khóc."

Thạch Uẩn Ngọc khóc một lúc, mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn đôi chút.

Trước khi rời khỏi phòng, nàng lén đặt túi tiền trở lại chỗ cũ.

Đó là tiền dưỡng lão, tiền phòng thân của Trương trù nương, sao nàng có thể cầm đi được chứ?

Nàng ứng phó qua loa vài nha hoàn đến chúc mừng, rồi trở về giường chung nằm xuống, bắt đầu tính toán con đường sau này nên bước tiếp như thế nào.

Trực tiếp bỏ trốn là điều không thể, nàng mang theo thân phận nô tịch, lại không có người dẫn đường, e rằng còn chưa ra khỏi cửa thành thì đã bị bắt trở lại.

Nô bộc tự ý bỏ trốn sẽ mang tội rất nặng, đến lúc ấy giữ được mạng sống hay không cũng khó nói.

Việc đã đến nước này, oán trời trách đất thì cũng chẳng thay đổi được gì.

Cố Lan Đình không phải người dễ lừa gạt, nàng phải tính toán cho thật kỹ, tìm cách thoát khỏi nô tịch càng sớm càng tốt, sau đó biển rộng mặc cá lội, trời cao mặc chim bay.