Nghĩ đến đây, Dung thị không nhịn được mà thở dài, bất đắc dĩ gật đầu:
"Thôi vậy, nếu con đã thích, vậy thì cứ chiều theo ý của con đi."
Nói xong, bà lại quay sang hỏi Thạch Uẩn Ngọc:
"Ngẩng đầu lên, ngươi tên là gì?"
Biết không thể né tránh, Thạch Uẩn Ngọc bèn điều chỉnh lại biểu cảm, nàng khẽ ngẩng đầu lên, mắt cũng không nhìn thẳng về phía Dung thị, vội cung kính đáp:
"Bẩm phu nhân, nô tỳ tên là Thúy Thúy ạ."
"Thúy Thúy."
Dung thị nhắc lại một lần, sau đó nói với giọng điệu lạnh nhạt:
"Đã lọt vào mắt xanh của chủ tử, đó là phúc phận của ngươi. Sau này phải hầu hạ chủ tử cho thật tốt, giữ đúng bổn phận của mình. Nếu dám ỷ sủng sinh kiêu hay dám làm ra những điều sai trái, gia quy trong phủ tuyệt đối sẽ không dung thứ cho ngươi đâu."
Hai mẹ con họ cứ thế quyết định mọi chuyện, từ đầu đến cuối cũng chẳng ai hỏi qua ý nguyện của người trong cuộc.
Thạch Uẩn Ngọc không cam lòng nhưng không có bản lĩnh phản kháng, nàng chỉ đành cắn răng nuốt hết mọi ấm ức vào trong bụng, giả bộ cung kính đáp một tiếng.
"Ngươi lui xuống đi, sẽ có người sắp xếp chỗ ở cho ngươi sau."
Giọng nàng khô khốc, dập đầu tạ ơn:
"Tạ ơn thái thái, tạ ơn gia."
Rõ ràng là bị ép buộc nhưng lại phải bày ra dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt.
Giữa ánh mắt hâm mộ, ghen tị hoặc dò xét của mọi người, nàng cúi đầu đi theo bà tử dẫn đường, mơ mơ hồ hồ rời khỏi chính sảnh.
Trương trù nương lo lắng nhìn nàng một cái, rồi cũng được người đỡ rời đi.
Vừa trở lại phòng bếp, tin tức đã truyền đi khắp nơi.
Các bà tử, nha hoàn ngày thường làm việc cùng Thạch Uẩn Ngọc rất nhanh đã xúm lại. Bọn họ mồm năm miệng mười, giọng điệu tràn đầy vẻ hâm mộ:
"Thúy tỷ tỷ đúng là may mắn thật đấy."
"Đại gia xưa nay giữ mình trong sạch, lại dịu dàng săn sóc, Thúy nha đầu đúng là bay lên đầu cành làm phượng hoàng rồi."
"Đến Trừng Tâm Viện rồi thì cũng đừng quên bọn ta đấy nhé."
Tiểu Lan - người ngủ chung giường với Thạch Uẩn Ngọc – không nhịn được mà bĩu môi nói:
"Dung mạo cũng chẳng có gì đặc biệt. Không biết nàng ta đi cầu thần khấn phật ở nơi nào, lại được Đại gia để mắt tới..."
Đầu óc Thạch Uẩn Ngọc vô cùng hỗn loạn, chỉ cảm thấy những âm thanh kia cứ vang lên ù ù ở bên tai. Nàng gắng gượng nặn ra một nụ cười, miễn cưỡng đáp lại một tiếng.
Trương trù nương chen vào giữa đám đông, giữ chặt tay nàng, kéo nàng vào phòng riêng của mình rồi đóng cửa lại.
Sự ồn ào bên ngoài đã bị ngăn cách hoàn toàn, nước mắt Trương trù nương lập tức rơi xuống.
"Ta xin lỗi. Nếu không phải vì cứu ta, con cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này."
Trương trù nương hiểu rõ hơn ai hết bởi chính nữ nhi của bà ấy cũng đã từng bước chân vào chốn hậu trạch, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.