Chương 22

Trương trù nương cảm động đến mức rơi nước mắt, liên tục dập đầu.

Dung thị vẫy vẫy tay, lộ ra vẻ mệt mỏi, nói:

"Tất cả lui xuống đi."

Tảng đá lớn trong lòng Thạch Uẩn Ngọc cuối cùng cũng rơi xuống đất. Nàng và Trương trù nương cùng nhau dập đầu tạ ơn, khi đang chuẩn bị đứng dậy lui ra ngoài thì thiếu niên đang ngồi ở phía trên khẽ khép quạt xếp lại, chỉ thẳng về phía nàng:

"Không phải mẫu thân nói muốn tìm cho con một nha hoàn thông phòng sao? Con thấy nàng ta cũng không tệ."

Thạch Uẩn Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt tràn ngập ý cười xấu xa của hắn.

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

Hắn vừa nói xong, xung quanh lập tức yên lặng đến lạ thường.

Ai mà ngờ vị Đại công tử vốn nổi tiếng chẳng màng nữ sắc kia, nay lại thốt ra lời lẽ kinh động, muốn thu một nha hoàn thấp kém, đã vậy dung mạo còn tầm thường làm thông phòng chứ?

Thạch Uẩn Ngọc cũng không ngờ, nàng khó khăn lắm mới cứu được Trương trù nương, cứ tưởng bản thân có thể rút lui an toàn nhưng lại đột ngột xảy ra chuyện động trời này.

Mãi cho đến khi mặt dây trên quạt xếp của Cố Lan Đình khẽ chạm vào mép bàn, nàng mới bừng tỉnh, hoảng hốt cúi đầu xuống.

Lời cự tuyệt nơi đầu môi bị Thạch Uẩn Ngọc cắn răng nuốt ngược trở lại, nàng cung kính dập đầu nói:

"Nô tỳ thô kệch, đã vậy dung mạo còn xấu xí, e rằng sẽ làm ô uế danh dự của gia."

Cố Lan Đình khẽ nhướng mày, trong mắt ánh lên ý cười:

“Ồ? Ngươi không muốn sao?”

Hắn vuốt ve nan quạt, ánh mắt dừng lại ở chiếc cổ mảnh mai của Thạch Uẩn Ngọc.

Nghe ra ý không vui trong từng câu chữ của hắn, một luồng hàn ý lập tức xộc lên từ lòng bàn chân nàng.

Nàng không cam lòng, cắn răng nói tiếp:

“Nô tỳ không dám, chỉ là gia long chương phượng tư*, còn nô tỳ lại thô kệch vụng về, e là không xứng hầu hạ gia.”

(Miêu tả vẻ đẹp trang nhã, quý phái, uy nghi lẫm liệt như rồng phượng, thường dùng để khen ngợi người có khí chất phi phàm, phong thái hơn người, có cốt cách vương giả.)

Cố Lan Đình thấy nàng như vậy thì mỉm cười, ra vẻ tốt bụng:

“Nếu đã không muốn đi theo ta, vậy ta sẽ gả ngươi cho con trai của Đỗ quản sự, được không?”

“Cũng coi như là làm việc thiện, giúp ngươi tìm một chỗ để nương tựa.”

Ngữ khí chém đinh chặt sắt.

Đứa con trai của Đỗ quản sự rõ ràng là một kẻ nóng nảy, hung hãn!

Huống chi lời Cố Lan Đình nói, rõ ràng không hề muốn chừa cho nàng đường lui.

Thạch Uẩn Ngọc lập tức hiểu ra, nếu nàng còn dám tiếp tục từ chối nữa, e rằng kết cục sẽ không chỉ dừng ở chuyện gả cho con trai của quản sự.

"Gia, xin ngài chờ đã! Được theo hầu ngài chính là phúc phận của nô tỳ."

“Nô tỳ vừa rồi chỉ là vui mừng quá độ, nhất thời hồ đồ.”

Cố Lan Đình cười nói:

“Nói như vậy là ngươi cảm thấy bản thân không xứng với ta?”

Thạch Uẩn Ngọc nhục nhã mà gật đầu.