Triệu di nương âm thầm cắn răng, trong lòng chửi rủa Trương bà tử đúng là một kẻ ngu xuẩn.
Bà ta ấp úng hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể lấy khăn che mặt khóc nức nở, liên tục nói mình là bị người khác hãm hại.
Thạch Uẩn Ngọc nhìn thấy tất cả, thầm than chốn hậu trạch quả nhiên là thâm sâu khó lường.
Mà nàng – chỉ là một nha đầu nhóm lửa – lại dễ dàng tìm được chứng cứ như vậy, e rằng… cũng là một mắt xích trong kế hoạch của kẻ đứng đằng sau.
May mà nàng đủ cẩn thận, không trực tiếp đưa chứng cứ ra ngoài. Nếu không, kết cục của nàng chỉ sợ khó mà nói trước được.
Nghĩ đến đây, sống lưng nàng lập tức lạnh toát, vội cúi đầu thấp hơn nữa.
Dung thị nhìn Triệu di nương, sau đó thở dài nói:
"Xem ra muội cũng là nhất thời bị người ta che mắt, để cho điêu nô to gan lớn mật dưới trướng lừa gạt.”
Triệu di nương nghe vậy, vội sụt sịt gật đầu liên tục:
"Đa tạ phu nhân tin tưởng, phu nhân thật là nhân từ..."
Dung thị cười dịu dàng:
"Nếu đã như vậy thì việc này coi như không liên quan trực tiếp đến muội."
Không đợi Triệu di nương kịp phản ứng, bà đã phân phó ma ma quản sự:
"Đưa Tiền ma ma, Vương ma ma trong viện Triệu di nương, còn có Trương bà tử, kéo tất cả ra ngoài đánh 50 đại bản rồi bán đi."
"Những người có liên quan còn lại, mỗi người đánh hai mươi roi để răn đe cảnh cáo. Triệu di nương quản lý người dưới không nghiêm, cấm túc một tháng, chép “Nữ Giới” một trăm lần để tự kiểm điểm."
Cách xử trí này nhìn như là bảo vệ Triệu di nương, nhưng thực chất là chặt hết tay chân thân tín của bà ta, việc cấm túc và chép sách lại càng khiến bà ta mất hết thể diện.
Sắc mặt Triệu di nương lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng lại chỉ có thể nén uất ức, cúi đầu nức nở nói:
"Đa tạ phu nhân đã phân xử công bằng."
Thạch Uẩn Ngọc trong lòng hiểu rõ: Dung thị mới chính là người đứng đằng sau tất cả mọi chuyện, không tốn một binh một tốt, mượn đao gϊếŧ người, một mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn đúng là vô cùng lợi hại.
Cuối cùng còn nhận được tiếng thơm, trở thành vị Tri Phủ phu nhân "phân xử công bằng", "khoan dung độ lượng".
Đây chẳng phải là cao thủ trạch đấu trong tiểu thuyết sao?
Dung thị lại quay sang nhìn Trương trù nương đang còn sợ hãi chưa kịp hoàn hồn, giọng cũng dịu đi đôi chút:
"Trương thị à, ngươi đã phải chịu uất ức rồi."
Trương trù nương vội vàng dập đầu, miệng không ngừng nói:
“Lão nô không dám.”
Dung thị lại nói:
"Trích ra hai lượng bạc từ công quỹ, coi như là để an ủi Trương thị vừa rồi đã kinh hồn khϊếp vía. Đồng thời cho phép bà ấy trở về nghỉ ngơi vài ngày, đợi khi nào khỏe hẳn rồi hẵng quay lại phòng bếp làm việc."