Dung thị sinh được hai con trai một con gái, trong đó trưởng tử là người có tiền đồ nhất.
Từ trước đến nay bà luôn thương yêu Cố Lan Đình, thấy hắn đến, sắc lạnh trên mặt đã giảm đi không ít, bà dịu dàng nói:
"Là chuyện Liễu di nương bị sảy thai, không ngờ lại làm kinh động đến con. Được rồi, con cứ ngồi xuống đi."
Cố Lan Đình bèn thong thả ngồi xuống chiếc ghế bên dưới.
Rất nhanh đã có nha hoàn dâng trà lên. Hắn cầm nắp của chén trà, nhẹ nhàng gạt đi lá trà nổi, thưởng thức hai ngụm rồi đặt xuống, mở quạt ra nhẹ nhàng phe phẩy, dáng vẻ nhàn nhã thong dong, rõ ràng là tư thế muốn đứng ngoài để xem kịch.
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu, lén lút bĩu môi.
Giữa tiết xuân còn lạnh thế này, phe phẩy quạt làm gì chứ. Là muốn ra vẻ cho ai xem.
Một lúc sau, Triệu di nương mới khoan thai bước tới.
Bà ta mặc y phục màu hồng nhạt thêu hoa mai, tóc mây hơi xõa, khóe mắt phiếm hồng. Vừa bước vào đã yếu ớt hành lễ, giọng nói mang theo tiếng nức nở:
"Phu nhân gọi thϊếp thân đến, có phải là vì chuyện của Liễu tỷ tỷ không ạ? Thϊếp thân nghe tin mà trong lòng cũng cảm thấy đau xót vô cùng.”
Ánh mắt bà ta lướt qua Trương bà tử đang quỳ, lập tức lộ ra vẻ nghi hoặc, cũng không rõ là không biết thật hay là cố tình giả vờ không biết.
Dung thị lạnh nhạt kể lại đầu đuôi câu chuyện và lời khai của Trương bà tử cho bà ta nghe.
Triệu di nương nghe vậy thì lập tức khóc lóc kể lể không ngừng:
"Phu nhân, rõ ràng là bà ta ngậm máu phun người! Sao thϊếp thân có thể làm ra một chuyện ác độc như vậy chứ? Chắc chắn là do điêu nô này thấy mình bị bắt ngay tại trận nên mới liều mạng cắn bừa, muốn đổ tội cho thϊếp thân."
"Thϊếp thân và Liễu tỷ tỷ tuy ngày thường có chút mâu thuẫn nhỏ nhưng thϊếp thân tuyệt đối không hề có ý hại người! Xin phu nhân minh giám."
Bà ta khóc nức khóc nở, như thể phải chịu oan ức lớn lắm.
Dung thị thở dài, giọng nói vẫn bình thản:
"Đương nhiên là ta tin vào nhân phẩm của muội muội, chỉ là lời khai của điêu nô này rất rõ ràng, chứng cứ lại chỉ thẳng vào Thính Vũ Viện..."
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
"Nếu muội muội nói mình bị oan, vậy muội có thể tự chứng minh là mình trong sạch không? Hoặc là, trong viện của muội muội gần đây có từng làm mất loại bột xạ hương này không? Hay là có ai đó có thể làm chứng rằng muội không hề liên quan đến chuyện này?”
Tiếng khóc của Triệu di nương đột ngột im bặt. Bà ta há miệng nhưng lại chẳng thể thốt ra một lời nào.
Gần đây trong viện bà ta không hề làm mất thứ đó, và hiện tại cũng không có ai có thể làm chứng cho bà ta.