Chương 2

Tiền sảnh đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi treo đèn l*иg làm từ lụa, chiếu rọi cả một góc trồng hải đường phía Tây phủ, khiến nó trở nên vô cùng rực rỡ bắt mắt.

Mấy nha hoàn mặc áo lụa, tay cầm hộp đồ ăn khẽ bước qua.

Thạch Uẩn Ngọc lập tức né sang một bên rồi cúi đầu, chờ bọn họ đi khuất, nàng mới xách hộp đồ ăn đi xuyên qua hành lang vòng.

Nàng không dám chậm trễ, đi thẳng đến cửa ngách phía Tây rồi đưa hộp đồ ăn cho nha hoàn phụ trách việc dâng món.

Vừa xoay người, mấy gã sai vặt mặc áo vải xanh cũng vừa lúc đi tới, bọn họ cười nói rôm rả không nhìn đường. Thạch Uẩn Ngọc tránh không kịp nên va vào vai một người, bình rượu trong tay đối phương lập tức chao đảo, làm văng ra vài giọt rượu.

"Đây là rượu Lê Hoa Bạch giá trăm lượng một vò đấy, ngươi đi đứng không có mắt à!"

Gã sai vặt vừa thấy nàng chỉ là một nha đầu nhóm lửa mặc quần áo làm từ vải thô, dung mạo lại tầm thường, bèn trừng mắt quát mắng.

Rõ ràng là hắn không nhìn đường, đâm sầm vào người ta, bây giờ lại còn quay ra trách ngược.

Thạch Uẩn Ngọc không dám cãi lại mà chỉ lặng lẽ lùi nửa bước.

Nơi đây không thể so với thời hiện đại, ở Tri Phủ này, một nha đầu nhóm lửa như nàng còn thấp kém hơn cả cỏ rác, tranh cãi nửa câu cũng đủ để rước họa vào thân.

Gã sai vặt thấy nàng nhút nhát như vậy thì hừ lạnh một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.

Thạch Uẩn Ngọc nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.

Nhịn, nàng phải nhịn.

Chỉ ba ngày nữa thôi là đến sinh nhật 18 tuổi của nàng rồi. Số bạc vụn mà nàng giấu ở dưới giường, cũng đã đủ cho nàng chuộc thân.

Thạch Uẩn Ngọc bèn vội vàng quay trở lại trong bếp.

Mấy canh giờ kế tiếp, nàng cũng không được nghỉ tay dù chỉ một chút, nào là thêm củi, rửa chén, dâng món... Mãi cho đến khi trăng lên giữa trời, tiếng đàn tiếng sáo ở tiền sảnh mới dần ngớt, phòng bếp cũng thảnh thơi được đôi chút.

Trương trù nương để dành cho nàng một chén cháo nóng, Thạch Uẩn Ngọc ngồi bên bệ bếp từ tốn ăn từng muỗng nhỏ.

Nàng nhìn bóng dáng Trương trù nương vẫn đang lúi húi làm việc, lòng chợt cảm thấy ấm áp không thôi.

Mười năm trước, sau khi tỉnh dậy nàng đã xuyên thành một tiểu cô nương sống ở thời cổ đại, ngay cả một cái tên cũng không có.

Lúc nàng lên 10 thì bị bán vào Tri Phủ làm nha đầu nhóm lửa, được đặt cho cái tên Thúy Thúy.

Thời gian đầu làm nha đầu nhóm lửa chẳng hề dễ dàng chút nào, bị mắng chửi, bị đánh đập là chuyện thường ngày.