Chương 18

"Điêu nô, thật to gan!"

"Nói! Kẻ nào sai ngươi bỏ bột xạ hương này vào bánh hoa đào, mưu hại cốt nhục của lão gia rồi còn định đổ tội cho người khác?"

Trương bà tử dập đầu như giã tỏi, nước mắt nước mũi giàn giụa:

"Phu nhân minh giám, lão nô bị oan! Lão nô không hề biết thứ này, chắc chắn là có người muốn hãm hại lão nô."

"Ngươi nói là hãm hại ngươi?"

Dung thị cười lạnh:

"Chứng cứ rành rành trước mắt rồi mà còn dám cãi chày cãi cối? Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ rồi."

"Người đâu, kéo điêu nô này xuống rồi đánh chết cho ta."

Vẻ mặt bà vô cùng hờ hững, bàn tay trắng nõn vung lên.

Hai bà tử với thân hình cao lớn lập tức bước tới áp giải Trương bà tử xuống.

Trương bà tử không ngờ vị phu nhân ngày thường dịu dàng này lại nói gϊếŧ là gϊếŧ. Bà ta lập tức kêu lên như heo bị chọc tiết:

"Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng! Lão nô nói, lão nô nói!"

"Là Triệu di nương ở Thính Vũ Viện. Hôm trước Tiền ma ma bên cạnh Triệu di nương đã đưa cho lão nô một gói đồ cùng năm lượng bạc, bảo lão nô tìm cơ hội rắc loại bột này lên phần điểm tâm được đưa đến Bích Hà Uyển."

"Lão nô nhất thời bị ma quỷ che mắt, cầu phu nhân tha mạng!"

Dung thị nheo mắt lại, vẫy vẫy tay, hạ nhân tạm thời buông Trương bà tử ra.

Bà nhìn về phía nha hoàn đang cúi đầu quỳ ngoan ngoãn, vẻ mặt không một chút biểu cảm:

"Sao ngươi biết được Trương bà tử có thuốc bột?"

Thạch Uẩn Ngọc nuốt nước miếng, thầm nghĩ khí chất của vị Tri Phủ phu nhân này đúng là mạnh thật, giống y hệt lãnh đạo của nàng ở kiếp trước.

Nàng bèn dập đầu trả lời:

"Bẩm phu nhân, là do Trương bà tử nói với nô tỳ rằng bà ta chẳng may làm rơi gói thuốc an thần.”

Dung phu nhân liếc mắt nhìn ma ma quản sự.

Quản sự hiểu ý, bèn nhỏ giọng dặn dò với mấy bà tử phía sau.

Ba bà tử kia lập tức bước nhanh ra ngoài.

Chỉ khoảng một nén nhang sau, bọn họ đã vội vã trở về, ghé sát vào tai ma ma quản sự thì thầm vài câu.

Quản sự nghe xong, quay sang Dung thị nói:

"Phu nhân, chuyện này là thật. Mấy ngày trước Trương bà tử có đến phòng bếp xin phương thuốc an thần bổ dưỡng, còn ra y quán ở đầu phố để mua thuốc."

Trương bà tử ở bên cạnh lập tức trợn tròn mắt, sau đó nhìn về phía Thạch Uẩn Ngọc với vẻ mặt hung tợn:

"Đồ tiện nhân nhà ngươi! Ta sẽ xé nát miệng ngươi ra! Ta đúng là có chứng mất ngủ, nhưng ta nói với ngươi là ta làm rơi gói thuốc an thần lúc nào?"

"Thứ đó ta đã dùng hết từ lâu rồi!"