Chương 17

Ma ma quản sự lập tức xoay người, nói với bà tử phía sau:

"Đi xem trong cái chậu kia có cái gì."

Bà tử nghe vậy thì lập tức bước tới, khom lưng tìm kiếm bên trong chậu gốm, rất nhanh đã tìm thấy mảnh giấy dầu vừa bị Thạch Uẩn Ngọc lén lút nhét vào lại, trên đó còn dính đầy bột xạ hương.

"Đây là cái gì?"

Ma ma quản sự cầm lấy mảnh giấy dầu, lạnh giọng hỏi.

Hai chân của Trương bà tử lập tức mềm nhũn, nói năng cũng trở nên lộn xộn:

"Không, cái này không phải là của ta… Ta cũng không biết nó là gì, thứ mà ta làm mất là chiếc túi vải đựng chỉ vụn mà..."

Ma ma quản sự nheo mắt lại, phất tay nói:

"Chu bà tử, ngươi đi bẩm báo việc này với phu nhân. Những người còn lại thì giải bà ta tới nội viện cho ta!"

Đợi Trương bà tử bị áp giải đi, ma ma quản sự liếc nhìn Thạch Uẩn Ngọc - người đang khoanh tay đứng ở một bên, chậm rãi nói:

"Ngươi cũng đi theo đi."

Thạch Uẩn Ngọc biết mình không thể tránh khỏi việc bị hỏi cung, nàng bèn giả vờ hoang mang sợ hãi, ngoan ngoãn đi theo đằng sau.



Đoàn người đi vào chính sảnh Phúc Miên Viện, cũng chính là nơi ở của Tri Phủ phu nhân.

Không khí trong viện vô cùng trang nghiêm, tất cả tỳ nữ đều cúi đầu đứng yên. Khói thuốc lượn lờ tỏa ra từ lư đồng, hòa quyện với mùi thơm nhè nhẹ của hoa hạnh bên ngoài cửa sổ.

Có một vị phu nhân xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành làm từ gỗ lê được điểm xuyết thêm xà cừ.

Nữ nhân ăn vận lộng lẫy, trang sức trên đầu đều là vàng ngọc, càng tôn thêm vẻ xinh đẹp vốn có.

Mày như núi xa, mặt tựa trăng thu, tuy khóe mắt đã có vài nếp nhăn nhưng toàn thân vẫn toát ra khí chất đoan chính, ung dung.

Đó chính là Dung phu nhân của Tri Phủ.

Ma ma quản sự dẫn Trương bà tử và Thạch Uẩn Ngọc bước vào. Lúc này ở bên trong còn có Trương trù nương đã quỳ sẵn ở dưới nền đất.

Thạch Uẩn Ngọc không dám nhìn lung tung, nàng cung kính quỳ xuống hành lễ.

Sau đó ma ma quản sự trình vật chứng lên.

Dung thị khẽ gật đầu.

Phủ y đã chờ sẵn ở một bên, ông ta thấy vậy thì lập tức bước tới nhận lấy mảnh giấy dầu này, sau đó cẩn thận kiểm tra bột phấn dính ở trên giấy, vừa ngửi vừa quan sát.

Một lát sau ông ta mới khom người nói:

"Bẩm phu nhân, loại bột phấn này chính là xạ hương, dược tính rất mạnh. Thai phụ chỉ cần ăn vào một chút thôi cũng rất dễ dẫn đến tình trạng rong huyết, nặng hơn thì là sảy thai."

Nghe vậy sắc mặt Dung thị trầm xuống, ánh mắt bà lạnh lùng quét về phía Trương bà tử đang quỳ dưới đất.