Trương bà tử đi đến bên cạnh chiếc bình gốm, giả vờ như đang thu dọn lá rụng, vẻ mặt vô cùng nôn nóng.
Rõ ràng bà ta đang tìm kiếm mảnh giấy dầu đã mất kia.
Đôi mắt Thạch Uẩn Ngọc sáng rực lên, nàng lặng lẽ chờ đợi thời cơ.
Nàng đã dùng tiền để moi được thông tin từ chỗ Lý ma ma: Vào khoảng thời gian này, vị ma ma quản sự đắc lực bên cạnh Tri Phủ phu nhân sẽ đi ngang qua đây để đến nhà kho.
Quả nhiên, ngay sau đó ánh mắt của Thạch Uẩn Ngọc đã liếc thấy vị ma ma quản sự kia dẫn theo hai bà tử đi tới từ một đầu khác của hành lang.
Nàng hít sâu một hơi, bước ra khỏi chỗ ẩn thân rồi đi thẳng về phía Trương bà tử.
Khi gần đến nơi, nàng giả vờ kinh ngạc nói:
"Trương bà tử, bà vẫn đang tìm món đồ bị rơi đó sao? Vừa rồi ta nghe người ta nói, hình như có người nhặt được ở phía bên kia."
Trương bà tử hoảng sợ, bà ta không ngờ lại có người đột nhiên xuất hiện ở đây.
"Ngươi nói gì cơ?"
Thạch Uẩn Ngọc nhân lúc bà ta chưa hoàn hồn thì nói tiếp:
"Để ta tìm giúp bà."
Nàng khom lưng, dùng tay áo và cơ thể che chắn, nhân lúc không có ai để ý, nàng lén lút nhét mảnh giấy dầu trong tay mình vào một trong các bình gốm ở đó.
Trương bà tử vô cùng sốt ruột, bà ta lớn tiếng mắng mỏ, còn muốn đẩy nàng ra.
Thạch Uẩn Ngọc thấy vậy thì dừng tay nói:
"Bà cũng đừng khách sáo làm gì, để ta tìm giúp sẽ nhanh hơn đấy."
Đúng lúc này đoàn người của ma ma quản sự đi tới.
Thạch Uẩn Ngọc lập tức im bặt, giả vờ hoảng hốt cúi đầu rồi lùi sang một bên.
Nhưng mấy câu nói nửa thật nửa giả này đã đủ khiến Trương bà tử sợ đến mức hồn xiêu phách tán, đồng thời cũng làm vị ma ma quản sự kia dừng bước chân.
Sắc mặt Trương bà tử tái nhợt, tay bà ta run lên theo phản xạ, chiếc vòng bạc trên cổ tay va vào bình gốm phát ra tiếng loảng xoảng.
Ma ma quản sự nhíu mày:
"Có chuyện gì vậy? Ngươi làm rơi thứ gì à?"
Trương bà tử ấp úng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng:
"Không... không có gì ạ. Ta chỉ làm rơi một chiếc túi vải đựng chỉ vụn thôi."
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức giống như tiếng muỗi kêu:
"Không phải bà nói là một gói thuốc an thần sao? Sao giờ lại thành túi vải đựng chỉ vụn rồi?"
Vị ma ma quản sự nhíu chặt mày, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Vụ việc bánh hoa đào vừa rồi, tất cả những người từng đυ.ng tay vào hộp đồ ăn đó đều đã bị tra hỏi.
Trương bà tử vì có Xuân Hạnh làm chứng nên chỉ bị hỏi vài câu qua loa rồi thả đi.
Hiện giờ xem ra đúng là bản thân đã quá sơ suất rồi.