Chương 15

Thạch Uẩn Ngọc chạy được một đoạn, liền thả chậm bước chân, quay về phía nhà bếp.

Hạt giống đã gieo xuống, nàng chỉ cần chờ xem rắn có bị đánh động hay không thôi.

Trong đầu cứ mải mê suy nghĩ, vừa rẽ qua cửa tròn, Thạch Uẩn Ngọc suýt nữa thì va phải một nhóm người.

Người dẫn đầu mặc áo bào màu trắng tinh khôi, vai rộng eo thon, thân hình cao ráo tuấn tú – không ai khác chính là Cố Lan Đình. Phía sau hắn còn có hai người hầu theo sát đằng sau, dường như đang chuẩn bị rời khỏi nội viện.

Thạch Uẩn Ngọc vội vàng lùi sang một bên, cúi đầu khom gối hành lễ.

Hôm nay nàng lén chuồn ra ngoài phủ, vừa rồi lại còn giở chút ý đồ xấu xa, giờ phút này gặp phải vị Đại công tử trong ngoài khó dò này, trong lòng tất nhiên là vô cùng chột dạ bất an.

Bước chân Cố Lan Đình không dừng lại, dường như căn bản không chú ý đến nha hoàn cấp thấp không hề bắt mắt này.

Ngay lúc Thạch Uẩn Ngọc vừa thở phào nhẹ nhõm, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của nam nhân.

"Ngươi là nha hoàn ở viện nào?"

Giọng nói trong trẻo như gió xuân lướt qua cành liễu, dường như chỉ là một câu hỏi vu vơ không chút để tâm.

Thạch Uẩn Ngọc cảm thấy da đầu tê dại, cố gắng để bản thân trấn tĩnh lại:

“Thưa chủ tử, nô tỳ làm việc ở phòng bếp.”

“Vậy à?”

Cố Lan Đình cười khẽ một tiếng, không tiếp tục truy hỏi thêm mà dẫn người đi luôn.

Nghe thấy tiếng bước chân dần đi xa, Thạch Uẩn Ngọc mới dám chậm rãi ngẩng đầu lên, sau lưng nàng đã toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Nàng thở ra một hơi, tiện đường đi tìm Lý ma ma lần nữa, dùng bạc lót tay để dò la xem hôm nay trong viện của phu nhân có động tĩnh gì hay không.

Trở lại phòng bếp, bầu không khí vẫn nặng nề như cũ.

Thạch Uẩn Ngọc im lặng làm công việc của mình nhưng trong lòng vẫn không ngừng suy tính.

Mấy hôm trước Trương bà tử ngủ không ngon giấc, bà ta còn từng xuống phòng bếp xin phương thuốc an thần bổ dưỡng, có lẽ lát nữa nàng có thể lấy cớ này để hành động.

Chỉ là không biết những lời nàng nói với Bảo Lăng vừa rồi liệu có tác dụng hay không.

Nửa canh giờ sau, có nha hoàn nhỏ giọng thì thầm rằng không biết tại sao Trương bà tử lại bị ma ma trong viện Triệu di nương gọi đi hỏi chuyện.

Động tác của Thạch Uẩn Ngọc hơi khựng lại, rồi như không có việc gì, nàng tiếp tục ném củi vào bên trong bếp lửa.

Đợi thêm một lát, nàng chọn lúc không có ai ở gần đó, lại lần nữa lén lút đi đến chỗ bụi cây ở gần hành lang.

Từ xa nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Trương bà tử đi tới từ hướng Thính Vũ Viện.

Sắc mặt bà ta trắng bệch, ánh mắt bơ phờ tràn đầy sự bất an.